Tư tưởng ngoại đaọ (HP cảnh báo)

Status
Không mở trả lời sau này.
H

hoiquangphanchieu

Guest
phiền não chưa dẹp được mà phiền não mỗi ngày một nhiều càng dữ dội hơn là vì sự tinh tấn còn chưa đủ sức tin, công phu chưa có nhiều phật lượng.
"các phật lượng khoan hồng nếu có thì tự nhiên tâm nọ được an"
 

Tào Tháo

Moderator
Thành viên BQT
Tham gia ngày
23 Tháng 11 2016
Bài viết
254
Reaction score
54
Điểm
28
phiền não chưa dẹp được mà phiền não mỗi ngày một nhiều càng dữ dội hơn là vì sự tinh tấn còn chưa đủ sức tin, công phu chưa có nhiều phật lượng.
"các phật lượng khoan hồng nếu có thì tự nhiên tâm nọ được an"
Ồ đại ca ni có mấy câu lạ mà nghe có vẻ tâm linh. không biết đại ca có thể nói rõ nghĩa của :
- công phu chưa có nhiều phật lượng.
- "các phật lượng khoan hồng nếu có thì tự nhiên tâm nọ được an"
là như thế nào được không ?
 
H

hoiquangphanchieu

Guest
KÍNH CHÀO CÁC BẠN! CHÀO BẠN TÀO THÁO.
nay hữu duyên gặp bạn thật quí lắm, hôm qua gấp quá trích câu trên là của Ngài Thanh Sĩ tác phẩm : LỜI VÀNG TRONG MỘNG, nói nếu các phật lượng khoan hồng nếu có thì tự nhiên tâm nọ sẽ được an mà thôi, phật lượng cũng như được 10 chỉ vàng gộp lại thành một lượng vàng, mới 9 chỉ chưa đủ, khi đã đủ 10 chỉ ắt tự nhiên có 1 cây vàng!
ta cứ tu, cứ thực hành bất kỳ pháp nào mà mình thích mình thấy hợp, cứ đi đừng ngồi ở đó nghỉ biết chừng nào tới nơi, đừng nản lòng hơn nhau ở một chữ bền mà thôi.

Thanh Sĩ nói: " cố đi mãi đường dài rút ngắn, còn nghĩ luôn lộ cận hóa xa"
..............
VÍ DỤ thực tế bản thân thịt thúi NGUYỄN VIẾT TRÍ này ĐÃ KIẾN TÁNH RA SAO ĐÃ BẢO NHẬM ĐÃ CHIẾN ĐẤU VỚI PHIỀN NÃO RA SAO nếu có duyên bạn sẽ đọc: (tôi tin bạn sẽ đọc với tấm lòng hoan hỉ! độ lượng!)
cái gọi là tôi! tôi sinh 1979, ở Lai Vung ĐỒNG THÁP, 54 Kilogam, có vợ chưa con, cha mất sớm mẹ vừa qua đời 4 tháng cô ruột vừa mất 3 tháng, từ nhỏ lúc 10 tuổi tôi ăn chay theo mẹ (chỉ ăn chay không biết cái gì là tu gì cả). Anh tôi ra riêng giờ tôi cùng vợ sống ở tại gia. Mẹ tôi, vợ tôi theo đạo HÒA HẢO, vợ tôi rất tin cầu nguyện và niệm A DI ĐÀ PHẬT(pháp tu tịnh độ)
Tôi vào đại học Cần thơ, tốt nghiệm đi làm ngành CÔNG NGHỆ THỰC PHẨM, khi là sinh viên lúc ở nhờ tổ từ thiện nấu cơm cháo cho bệnh nhân ăn tôi thấy một ông bạn có quyển kinh BÁT NHÃ, tôi mượn xem mở ra đọc thấy vô cùng thích thú, vì trước giờ chưa bao giờ đọc cái gì mà hay như thế như đoạn bồ tát hành thâm bát nhã ba la mật đa thời.....quá hay bạn ạ (mặc dù tôi chả hiểu cái gì).
Thoát cái tôi ra trường đi làm ở huyện nhà ở một Cty thức ăn thủy sản khoảng năm 2008. Cty có mạng net , tôi hay làm ca đêm rảnh lên mạng đọc đọc các trang mạng phật giáo, đọc đọc tôi thích thú đọc kinh vô cùng, đọc kiến tánh, đọc đốn ngộ, đọc niệm phật nhíp tâm... từ 2008 đến 2012 là 4 năm mà đọc mãi đọc mãi để hiểu thật ra tù LÀ TU LÀM SAO? tôi tự hỏi mà chả có ai giải đáp, HÀNH PHÁP GÌ CHO HẠP VỚI MÌNH? tịnh độ hay thiền? thiền gì bây giờ? đốn ngộ? hay thiền nguyên thủy? tổ sư thiền ? như lai thiền? hay thiền định? nói thật với bạn đầu tôi điên đảo, bạn biết không lúc nhỏ tôi đã ghét niệm phật lắm! quá thê thê, quá mê tín. Nên càng đọc các bài viết về thiền tôi thích lắm!
......
vậy đấy, TÔI CỨ HỎI: LÀM SAO KHI MIỆNG TA VỪA NÓI CHUYỆN MÀ VỪA MIỆNG NIỆM PHẬT!!!???
LÀM SAO VỪA TU VỪA LÀM VIỆC ( giới trí thức trẻ giờ tối ngày mê công việc như tôi!)
LÀM SAO VỪA THUYẾT TRÌNH BÁO CÁO MÀ VỪA THIỀN TRONG TÂM? MÀ VỪA NIỆM PHẬT TRONG TÂM? HAY VỪA NIỆM RA MIỆNG?
tôi ĐỐ AI làm được!
( tôi cũng hỏi vợ tôi, miệng bà vừa nói chuyện với tôi mà bà vừa niệm phật được không? vợ tôi nói: ông khùng quá, làm sao mà vừa niệm phật vừa nói chuyện!)
.................................

( BÂY GIỜ BẠN ĐỌC MỎI MẮT KHÔNG? -ông chủ nhân ông của bạn và tôi chưa hề mỏi mắt! chưa hề đọc!)

1/ GIAI ĐOẠN TÔI KIẾN TÁNH: ( NĂM 2012)
khoảng năm 2012 trong một lần vào kho cty làm việc, tôi đi bộ cũng như thường ngày tôi hảy suy nghĩ có pháp nào vừa làm vừa tu, vừa đi bộ vừa tu không, thì bỗng nhiên thình lình khi tôi mỏi cổ lắc lắc cái đầu cho đở mõi cổ thì xuất hiện trong thâm tâm tôi, trong lòng tôi một cái gì đó chưa hề bị mỏi, chưa hề lắc lắc, đầu tôi lắc chứ cái đó sờ sờ chưa lắc bao giờ!
THẬT VUI LẮM! KIẾN TÁNH RỒI , tôi đinh ninh như thế, tin mình đã kiến tánh TIN TUYỆT ĐỐI VÀO CHÍNH TÔI, tự kiến tánh, tự đốn ngộ!
BẠN TIN TÔI KHÔNG!?
Lúc này mọi hoài nghi thắc mắc trước kia được hóa giải hết tất tần tật, mọi công án thiền cực kỳ khó lúc trước không hiểu giờ tôi tự hiểu tự giải ra hết, mọi lời tổ lời THÍCH CA nói tôi đều thông rõ hết ý nghĩa, vì chân tâm phật tánh sờ sờ đó, mọi cái chỉ tay, cái đập gậy, một tiếng gõ chuông của LA HẦU LA đều phật đang chỉ trực chỉ chân tâm kiến tánh cho đại chúng năm xưa, tất cả nơi nơi mọi lúc làm gì ở đâu ta cũng có chủ nhân ông nhìn ta chăm chú trong lòng, tại ta lo nhìn chỗ khác mà quên ổng. ..........
......
KHI KIẾN TÁNH RỒI thì tôi hiểu ra mọi pháp tu đều vô pháp tướng, đều là đại thừa , không có pháp nào hay dở, TỊNH ĐỘ CŨNG LÀ ĐẠI THỪA ĐỐN NGỘ, MẬT TÔNG CŨNG ĐỐN NGỘ, thiền tông cũng vậy, trì giới, nhẫn nhục cũng là pháp đại thừa! lúc này không còn pháp gì cao thấp , mà kiến tanh rồi thì bỏ bè lên bờ như tổ nói, phật nói pháp còn bỏ huống phi pháp- câu này tôi cũng hiểu, thật ra khi ĐÃ THẤY CHỦ NHÂN ÔNG tự nhiên ta rõ lý rõ nghĩa tất cả các kinh ( kiến tánh vẩn là người thường chưa có thần thông, vẩn phiền não nhá, vẩn giận vẩn ghét!)
..........
bây giờ kêu tôi niệm phật LỤC TỰ DI ĐÀ tôi cũng vui làm theo chả sao cả mặc dù tôi trước kia cực kỳ ghét niệm phật! NGỘ THIỆT! NGỘ THIỆT CÁC BẠN Ạ!
BỞI khi miệng niệm hay niệm phật trong tâm thì mỗi chữ phát ra tâm tôi đều thấy nó, chủ nhân ông ở một bên, tiếng lục tự phát lên một bên, tiếng lục tự di đà là vọng tâm là tâm vọng, nó là giặc!
NIỆM PHẬT LÀ GIẶC! CHỦ NHÂN ÔNG LÀ CON !
tôi không nhớ rõ kinh pháp hoa nói đoạn ngài gì đó tụng cả 1000 biến kinh pháp hoa mà không hiểu diệu ý kinh, Phật bảo ông bị kinh chuyển chứ không chuyển được ý kinh, đúng vậy các bạn ạ,
khi ta chưa kiến tánh dù có đọc gì tụng gì hành cái gì thì vẩn ở ngoài nhà tổ, vẩn tu ngoài chưa vào nhà được, chưa tu trong được, vẩn bị lầm! LẦM! QUÊN MÌNH THEO VẬT, như xưa A NAN VÀ ĐẠI CHÚNG nghe tiếng chuông nói có nghe, khi tiếng chuông lặng mất nói không nghe, phật bảo các ông điên đảo, mê lầm, quên cái nghe thường hằng là chủ nhân ông nhận ngoại trần là âm thinh tiếng chuông là chủ, ấy thế mà điên đảo....( đoạn kinh này khó hiểu khi kiến tánh rồi tôi hiểu ngay, trước kia đọc chổ LA HẦU LA GÕ CHUÔN tôi đọc tôi nghe hoài mà chả hiểu phật nói gì)


2/GIAI ĐOẠN TÔI KHỞI TU: ( kiến tánh rồi tôi vẩn là tôi vẩn thịt thúi, vẩn ăn cơm mặc áo vẩn vui giận phiền não như bình thường, chứ không có thành phật chi chi hết- chưa có thành được đâu!)
tất nhiên tự mình cảm nhận tự mình biết, bắt đầu tôi để ý cái tánh ấy tức coi nó có mất không? qua ngày hôm sau tôi ở nhà lúc tối, ngồi một chỗ yên lặng thì nhớ nó ngay, nó sờ sờ trước lòng tôi, chỉ dùng lòng mà cảm nhận không thấy bằng mắt được. hễ có ai nói chuyện thì quên ngay, hễ tôi đứng lên đi làm việc là quên chủ nhân ông ngay.
bạn biết không tôi tức lắm, cứ quên từ sáng tới tối, sáng thức dậy mở mắt ra thì nhớ rồi cả ngày lo việc quên tới chiều, chiều nghĩ lại lại nhớ trong ngày 24 giờ, ngủ 8 giờ, còn 12 giờ mà tôi chỉ nhớ CÁI TÁNH, CÁI CHÂN TÂM chỉ có vài lần mỗi lần vài giây, cộng tổng lại chừng 10 giây!

KHỦNG KHIẾP QUÁ! ( Tức trong ngày tôi chỉ tu được 10 giây, còn lại là quên mình theo vật bị vọng tưởng dẫn đi ), mấy ngày đầu mấy tháng đầu bình thường, sau đó cả năm bắt đầu tôi KINH HÃI, kinh hải với vọng tưởng nổi lên.

3/VỌNG TƯỞNG NỔI LÊN Ù Ù NHƯ SÓNG THẦN - ( TỪ NĂM 2013) :

trước kiến tánh vọng tưởng và phiền não có 1 kiến tánh rồi cả 100 cả tỷ tỷ. tầng số và cường độ tăng cao còn đột biến nữa , thật đó các bạn ạ, tôi kể ra không hết các phiền não của tôi đâu, ai cũng có vui buồn hàng ngày, cơm áo gạo tiền, lời trái tai gai mắt...ôi thôi cả ngày chả có gì là vừa ý mình, trong vọng tâm luôn hằn hộc ích kỷ nhỏ mọn....
năm 2013 hễ khi đi làm việc về nhà tôi ra làm vườn lặt vặt hái rau kiếm củi là tay tôi nắm lại miệng tôi lầm bầm các điều tức ghét ở trong lòng, tự tôi hét lớn, răng tôi cắn chặt lại, thân tôi gồng lên...
dữ tợn lắm bạn ạ, mặc dù còn dằn được, nhưng nó làm tôi mệt lắm, điên đảo cả tâm hồn...từ học hành làm việc đến hành đạo tu hành, đến tứ oai nghi đi đứng nằm thiền, cả ngày làm việc mà tu trong giây lát tôi cũng thấy quá hoang mang.

4/ NĂM NĂM BẢO NHẬM SỐNG ĐIÊN ĐẢO VỚI PHIỀN NÃO BỊ NÓ DẪN ĐI LÂU:
TỪ 2012 đến 2015 cả 5 năm dài phiền não cắn lấy tôi, bấy giờ tôi đọc lại các kinh điển, các bài luận của thiện tri thức, nhất là cảu ngài THANH SĨ tác phẩm ĐƯỜNG GIẢI THOÁI, LỜI VÀNG TRONG MỘNG, để TRẮC NGHIỆM lại thử kết quả lại để lấy niềm tin lại. Trong đó nhiều câu tôi làm kim chỉ nam mà tăng trưởng lòng tin như:
" cứ đi mãi đường dài rút ngắn
còn nghĩ luôn lộ cận hóa xa "
" các phật lượng khoang hồng nếu có
thì tự nhiên tâm nọ được an
mối thù oán chẳng buột ràng" - THANH SĨ

CÒN CỦA ĐỨC THẦY PHẬT GIÁO HÒA HẢO cũng viết nhiều câu đốn ngộ, kiến tánh, tu bảo nhậm rất hay như:
" dứt mê tâm dứt điều hờn ghét"

" nhẫn tâm nọ ngày ngày an lạc

" nhẫn tánh lành yên tịnh dài lâu"

"còn chậm chạp đạo mầu chưa tỏ
như rừng hoang mới dọn 1 đường"

"tu rèn tâm trí cho minh
tánh kia thành kiến phỉ tình chùi lau "

lòng sáu chữ niệm không có ngớt
thì nạn tai cũng thoát như không
khó tìm cho gặp chủ nhân ông
còn ẩn lánh nơi vòng sanh chúng
ai mê tâm nghe qua không phủng
rán suy tầm đặng mở tánh linh
lòng ngộ rồi chẳng đợi nhiều kinh
thì cũng thấy bổn lai diện mục"

5/ MỘT THÁNG GẦN ĐÂY THAY ĐỔI HẲN, VỌNG TƯỞNG CHỈ 1 MÀ ĐỊNH TÂM CẢ 100, CẢ TỶ:

CÁCH ĐÂY khoảng tháng 3 năm 2017 thì bỗng một ngày nọ tự nhiên tâm tôi vắng lặng lạ thường dù đang làm đám làm tuần cho mẹ tôi, khách khứa đông đúc, hằng thấy tánh, vẩn như mọi ngày mà hôm nay sau cái tánh này nó ở đó mãi không đi đâu! tới tối, tới hôm sau, rồi cả tháng và tới bây giờ tôi ĐANG GÕ MÁY TÍNH, thật ngộ lắm, tự nhiên quân giặc chỉ 1 quân ta gấp trăm, tự nhiên tâm tôi được an lạc lạ thường, trước còn thù còn ghét người tôi không ưa, nay ưa luôn cả người tôi ghét, sân, tham si, thỉ nộ đã tránh xa tôi, điên đảo phiền muộn đã chạy đâu mất tiêu.
MỖI NGÀY CHỈ VÀI VỌNG TƯỞNG DỄ THƯƠNG! VỌNG TƯỞNG NHỎ BÉ NỔI LÊN, toàn là các vọng tưởng hiền diệu, các pháp lành, nổi lên tôi biết vọng nổi lên nhưng biết nó nó lặng mất, cả ngày ông chủ nhân ông ổng ăn cơm mặc áo với tôi ngủ với tôi cười với tôi lên diễn đàn phật giáo với tôi.
"CÀNG TU CÀNG THẤY ĐẠO TO
NÊN TA KHÔNG THỂ TỰ CHO CAO CƯỜNG "- của Thanh Sĩ
- Thanh Sĩ nói, đúng càng tu càng thấy đạo to, vừa độ người mà vừa học ở người, nay có duyên với bạn tôi viết một mạch dòng suy nghĩ, các bạn nghĩ sao cũng được.
........
CÁC BẠN NÓI TÔI BỊ KHÙNG HAY BỊ KIẾN CẮN CŨNG ĐƯỢC, TÔI KIẾN TÁNH HAY TÁNH KIẾN TÔI CŨNG ĐƯỢC, tôi là tôi mai mốt rồi cũng chết, thịt xìn thúi lắm.
tự độ độ tha, dù chỉ biết nhỏ bé nhưng cũng san xớt cho người cùng biết.
" là phật tử trong lòng tự hỏi
nên làm gì trong cõi người ta
ngồi yên niệm phật di đà
hay là đi độ người ta xa gần
là phật tử xã thân theo phật
ngày đêm lo tự giác giác tha..." - Của Thanh Sĩ- tác phẩm LÀ PHẬT TỬ rất hay các bạn ạ, có duyên các bạn tìm nghe, tìm đọc.
..........
TẠM GÁT CHUYỆN TÔI QUA,
bây giờ tôi sẽ hỏi các bạn một câu:
vừa vào diễn đàn này nè, vừa đánh máy vừa đọc thì các bạn có vừa tu được không? đang suy nghĩ đang thiền được không?
tất nhiên là không! nếu ai được là người ấy đã KIẾN TÁNH, thật đó.
câu tiếp tôi hỏi các bạn: nảy giờ các bạn có nhớ hơi thở của bạn không? chắc là không! nếu nhớ tức các bạn đang kiến tánh! người kiến tánh hễ thấy tánh là thấy hơi thở, không quên hơi thở của mình, lúc quên mình theo vật cũng quên hơi thở luôn.
...... .
tôi nói tu tịnh độ hay tu mật chú, quán tưởng, tổ sư thiền hay thiền nguyên thủy hay bất kỳ pháp gì khác cũng đều có thể kiến tánh nếu có duyên, đủ tin tấn. thì thình linh các bạn tự hiểu.
cả ngàn pháp tu tập pháp nào cũng hay siêu việt, đừng chê pháp hay pháp dở ai thích gì ăn cái đó mà!
.......
THÔI, XIN CHÀO CÁC BẠN. Chào bạn TÀO THÁO.
viết nhiều quá dài quá các bạn đọc mệt lắm hả! ( chủ nhân ông của bạn chưa hề mệt)
KÍNH! tôi đi nha.



 

connhoemkhong

Active Member
Tham gia ngày
16 Tháng 7 2014
Bài viết
182
Reaction score
60
Điểm
28
KÍNH CHÀO CÁC BẠN! CHÀO BẠN TÀO THÁO.
nay hữu duyên gặp bạn thật quí lắm, hôm qua gấp quá trích câu trên là của Ngài Thanh Sĩ tác phẩm : LỜI VÀNG TRONG MỘNG, nói nếu các phật lượng khoan hồng nếu có thì tự nhiên tâm nọ sẽ được an mà thôi, phật lượng cũng như được 10 chỉ vàng gộp lại thành một lượng vàng, mới 9 chỉ chưa đủ, khi đã đủ 10 chỉ ắt tự nhiên có 1 cây vàng!
ta cứ tu, cứ thực hành bất kỳ pháp nào mà mình thích mình thấy hợp, cứ đi đừng ngồi ở đó nghỉ biết chừng nào tới nơi, đừng nản lòng hơn nhau ở một chữ bền mà thôi.

Thanh Sĩ nói: " cố đi mãi đường dài rút ngắn, còn nghĩ luôn lộ cận hóa xa"
..............
VÍ DỤ thực tế bản thân thịt thúi NGUYỄN VIẾT TRÍ này ĐÃ KIẾN TÁNH RA SAO ĐÃ BẢO NHẬM ĐÃ CHIẾN ĐẤU VỚI PHIỀN NÃO RA SAO nếu có duyên bạn sẽ đọc: (tôi tin bạn sẽ đọc với tấm lòng hoan hỉ! độ lượng!)
cái gọi là tôi! tôi sinh 1979, ở Lai Vung ĐỒNG THÁP, 54 Kilogam, có vợ chưa con, cha mất sớm mẹ vừa qua đời 4 tháng cô ruột vừa mất 3 tháng, từ nhỏ lúc 10 tuổi tôi ăn chay theo mẹ (chỉ ăn chay không biết cái gì là tu gì cả). Anh tôi ra riêng giờ tôi cùng vợ sống ở tại gia. Mẹ tôi, vợ tôi theo đạo HÒA HẢO, vợ tôi rất tin cầu nguyện và niệm A DI ĐÀ PHẬT(pháp tu tịnh độ)
Tôi vào đại học Cần thơ, tốt nghiệm đi làm ngành CÔNG NGHỆ THỰC PHẨM, khi là sinh viên lúc ở nhờ tổ từ thiện nấu cơm cháo cho bệnh nhân ăn tôi thấy một ông bạn có quyển kinh BÁT NHÃ, tôi mượn xem mở ra đọc thấy vô cùng thích thú, vì trước giờ chưa bao giờ đọc cái gì mà hay như thế như đoạn bồ tát hành thâm bát nhã ba la mật đa thời.....quá hay bạn ạ (mặc dù tôi chả hiểu cái gì).
Thoát cái tôi ra trường đi làm ở huyện nhà ở một Cty thức ăn thủy sản khoảng năm 2008. Cty có mạng net , tôi hay làm ca đêm rảnh lên mạng đọc đọc các trang mạng phật giáo, đọc đọc tôi thích thú đọc kinh vô cùng, đọc kiến tánh, đọc đốn ngộ, đọc niệm phật nhíp tâm... từ 2008 đến 2012 là 4 năm mà đọc mãi đọc mãi để hiểu thật ra tù LÀ TU LÀM SAO? tôi tự hỏi mà chả có ai giải đáp, HÀNH PHÁP GÌ CHO HẠP VỚI MÌNH? tịnh độ hay thiền? thiền gì bây giờ? đốn ngộ? hay thiền nguyên thủy? tổ sư thiền ? như lai thiền? hay thiền định? nói thật với bạn đầu tôi điên đảo, bạn biết không lúc nhỏ tôi đã ghét niệm phật lắm! quá thê thê, quá mê tín. Nên càng đọc các bài viết về thiền tôi thích lắm!
......
vậy đấy, TÔI CỨ HỎI: LÀM SAO KHI MIỆNG TA VỪA NÓI CHUYỆN MÀ VỪA MIỆNG NIỆM PHẬT!!!???
LÀM SAO VỪA TU VỪA LÀM VIỆC ( giới trí thức trẻ giờ tối ngày mê công việc như tôi!)
LÀM SAO VỪA THUYẾT TRÌNH BÁO CÁO MÀ VỪA THIỀN TRONG TÂM? MÀ VỪA NIỆM PHẬT TRONG TÂM? HAY VỪA NIỆM RA MIỆNG?
tôi ĐỐ AI làm được!
( tôi cũng hỏi vợ tôi, miệng bà vừa nói chuyện với tôi mà bà vừa niệm phật được không? vợ tôi nói: ông khùng quá, làm sao mà vừa niệm phật vừa nói chuyện!)
.................................

( BÂY GIỜ BẠN ĐỌC MỎI MẮT KHÔNG? -ông chủ nhân ông của bạn và tôi chưa hề mỏi mắt! chưa hề đọc!)

1/ GIAI ĐOẠN TÔI KIẾN TÁNH: ( NĂM 2012)
khoảng năm 2012 trong một lần vào kho cty làm việc, tôi đi bộ cũng như thường ngày tôi hảy suy nghĩ có pháp nào vừa làm vừa tu, vừa đi bộ vừa tu không, thì bỗng nhiên thình lình khi tôi mỏi cổ lắc lắc cái đầu cho đở mõi cổ thì xuất hiện trong thâm tâm tôi, trong lòng tôi một cái gì đó chưa hề bị mỏi, chưa hề lắc lắc, đầu tôi lắc chứ cái đó sờ sờ chưa lắc bao giờ!
THẬT VUI LẮM! KIẾN TÁNH RỒI , tôi đinh ninh như thế, tin mình đã kiến tánh TIN TUYỆT ĐỐI VÀO CHÍNH TÔI, tự kiến tánh, tự đốn ngộ!
BẠN TIN TÔI KHÔNG!?
Lúc này mọi hoài nghi thắc mắc trước kia được hóa giải hết tất tần tật, mọi công án thiền cực kỳ khó lúc trước không hiểu giờ tôi tự hiểu tự giải ra hết, mọi lời tổ lời THÍCH CA nói tôi đều thông rõ hết ý nghĩa, vì chân tâm phật tánh sờ sờ đó, mọi cái chỉ tay, cái đập gậy, một tiếng gõ chuông của LA HẦU LA đều phật đang chỉ trực chỉ chân tâm kiến tánh cho đại chúng năm xưa, tất cả nơi nơi mọi lúc làm gì ở đâu ta cũng có chủ nhân ông nhìn ta chăm chú trong lòng, tại ta lo nhìn chỗ khác mà quên ổng. ..........
......
KHI KIẾN TÁNH RỒI thì tôi hiểu ra mọi pháp tu đều vô pháp tướng, đều là đại thừa , không có pháp nào hay dở, TỊNH ĐỘ CŨNG LÀ ĐẠI THỪA ĐỐN NGỘ, MẬT TÔNG CŨNG ĐỐN NGỘ, thiền tông cũng vậy, trì giới, nhẫn nhục cũng là pháp đại thừa! lúc này không còn pháp gì cao thấp , mà kiến tanh rồi thì bỏ bè lên bờ như tổ nói, phật nói pháp còn bỏ huống phi pháp- câu này tôi cũng hiểu, thật ra khi ĐÃ THẤY CHỦ NHÂN ÔNG tự nhiên ta rõ lý rõ nghĩa tất cả các kinh ( kiến tánh vẩn là người thường chưa có thần thông, vẩn phiền não nhá, vẩn giận vẩn ghét!)
..........
bây giờ kêu tôi niệm phật LỤC TỰ DI ĐÀ tôi cũng vui làm theo chả sao cả mặc dù tôi trước kia cực kỳ ghét niệm phật! NGỘ THIỆT! NGỘ THIỆT CÁC BẠN Ạ!
BỞI khi miệng niệm hay niệm phật trong tâm thì mỗi chữ phát ra tâm tôi đều thấy nó, chủ nhân ông ở một bên, tiếng lục tự phát lên một bên, tiếng lục tự di đà là vọng tâm là tâm vọng, nó là giặc!
NIỆM PHẬT LÀ GIẶC! CHỦ NHÂN ÔNG LÀ CON !
tôi không nhớ rõ kinh pháp hoa nói đoạn ngài gì đó tụng cả 1000 biến kinh pháp hoa mà không hiểu diệu ý kinh, Phật bảo ông bị kinh chuyển chứ không chuyển được ý kinh, đúng vậy các bạn ạ,
khi ta chưa kiến tánh dù có đọc gì tụng gì hành cái gì thì vẩn ở ngoài nhà tổ, vẩn tu ngoài chưa vào nhà được, chưa tu trong được, vẩn bị lầm! LẦM! QUÊN MÌNH THEO VẬT, như xưa A NAN VÀ ĐẠI CHÚNG nghe tiếng chuông nói có nghe, khi tiếng chuông lặng mất nói không nghe, phật bảo các ông điên đảo, mê lầm, quên cái nghe thường hằng là chủ nhân ông nhận ngoại trần là âm thinh tiếng chuông là chủ, ấy thế mà điên đảo....( đoạn kinh này khó hiểu khi kiến tánh rồi tôi hiểu ngay, trước kia đọc chổ LA HẦU LA GÕ CHUÔN tôi đọc tôi nghe hoài mà chả hiểu phật nói gì)


2/GIAI ĐOẠN TÔI KHỞI TU: ( kiến tánh rồi tôi vẩn là tôi vẩn thịt thúi, vẩn ăn cơm mặc áo vẩn vui giận phiền não như bình thường, chứ không có thành phật chi chi hết- chưa có thành được đâu!)
tất nhiên tự mình cảm nhận tự mình biết, bắt đầu tôi để ý cái tánh ấy tức coi nó có mất không? qua ngày hôm sau tôi ở nhà lúc tối, ngồi một chỗ yên lặng thì nhớ nó ngay, nó sờ sờ trước lòng tôi, chỉ dùng lòng mà cảm nhận không thấy bằng mắt được. hễ có ai nói chuyện thì quên ngay, hễ tôi đứng lên đi làm việc là quên chủ nhân ông ngay.
bạn biết không tôi tức lắm, cứ quên từ sáng tới tối, sáng thức dậy mở mắt ra thì nhớ rồi cả ngày lo việc quên tới chiều, chiều nghĩ lại lại nhớ trong ngày 24 giờ, ngủ 8 giờ, còn 12 giờ mà tôi chỉ nhớ CÁI TÁNH, CÁI CHÂN TÂM chỉ có vài lần mỗi lần vài giây, cộng tổng lại chừng 10 giây!

KHỦNG KHIẾP QUÁ! ( Tức trong ngày tôi chỉ tu được 10 giây, còn lại là quên mình theo vật bị vọng tưởng dẫn đi ), mấy ngày đầu mấy tháng đầu bình thường, sau đó cả năm bắt đầu tôi KINH HÃI, kinh hải với vọng tưởng nổi lên.

3/VỌNG TƯỞNG NỔI LÊN Ù Ù NHƯ SÓNG THẦN - ( TỪ NĂM 2013) :

trước kiến tánh vọng tưởng và phiền não có 1 kiến tánh rồi cả 100 cả tỷ tỷ. tầng số và cường độ tăng cao còn đột biến nữa , thật đó các bạn ạ, tôi kể ra không hết các phiền não của tôi đâu, ai cũng có vui buồn hàng ngày, cơm áo gạo tiền, lời trái tai gai mắt...ôi thôi cả ngày chả có gì là vừa ý mình, trong vọng tâm luôn hằn hộc ích kỷ nhỏ mọn....
năm 2013 hễ khi đi làm việc về nhà tôi ra làm vườn lặt vặt hái rau kiếm củi là tay tôi nắm lại miệng tôi lầm bầm các điều tức ghét ở trong lòng, tự tôi hét lớn, răng tôi cắn chặt lại, thân tôi gồng lên...
dữ tợn lắm bạn ạ, mặc dù còn dằn được, nhưng nó làm tôi mệt lắm, điên đảo cả tâm hồn...từ học hành làm việc đến hành đạo tu hành, đến tứ oai nghi đi đứng nằm thiền, cả ngày làm việc mà tu trong giây lát tôi cũng thấy quá hoang mang.

4/ NĂM NĂM BẢO NHẬM SỐNG ĐIÊN ĐẢO VỚI PHIỀN NÃO BỊ NÓ DẪN ĐI LÂU:
TỪ 2012 đến 2015 cả 5 năm dài phiền não cắn lấy tôi, bấy giờ tôi đọc lại các kinh điển, các bài luận của thiện tri thức, nhất là cảu ngài THANH SĨ tác phẩm ĐƯỜNG GIẢI THOÁI, LỜI VÀNG TRONG MỘNG, để TRẮC NGHIỆM lại thử kết quả lại để lấy niềm tin lại. Trong đó nhiều câu tôi làm kim chỉ nam mà tăng trưởng lòng tin như:
" cứ đi mãi đường dài rút ngắn
còn nghĩ luôn lộ cận hóa xa "
" các phật lượng khoang hồng nếu có
thì tự nhiên tâm nọ được an
mối thù oán chẳng buột ràng" - THANH SĨ

CÒN CỦA ĐỨC THẦY PHẬT GIÁO HÒA HẢO cũng viết nhiều câu đốn ngộ, kiến tánh, tu bảo nhậm rất hay như:
" dứt mê tâm dứt điều hờn ghét"

" nhẫn tâm nọ ngày ngày an lạc

" nhẫn tánh lành yên tịnh dài lâu"

"còn chậm chạp đạo mầu chưa tỏ
như rừng hoang mới dọn 1 đường"

"tu rèn tâm trí cho minh
tánh kia thành kiến phỉ tình chùi lau "

lòng sáu chữ niệm không có ngớt
thì nạn tai cũng thoát như không
khó tìm cho gặp chủ nhân ông
còn ẩn lánh nơi vòng sanh chúng
ai mê tâm nghe qua không phủng
rán suy tầm đặng mở tánh linh
lòng ngộ rồi chẳng đợi nhiều kinh
thì cũng thấy bổn lai diện mục"

5/ MỘT THÁNG GẦN ĐÂY THAY ĐỔI HẲN, VỌNG TƯỞNG CHỈ 1 MÀ ĐỊNH TÂM CẢ 100, CẢ TỶ:

CÁCH ĐÂY khoảng tháng 3 năm 2017 thì bỗng một ngày nọ tự nhiên tâm tôi vắng lặng lạ thường dù đang làm đám làm tuần cho mẹ tôi, khách khứa đông đúc, hằng thấy tánh, vẩn như mọi ngày mà hôm nay sau cái tánh này nó ở đó mãi không đi đâu! tới tối, tới hôm sau, rồi cả tháng và tới bây giờ tôi ĐANG GÕ MÁY TÍNH, thật ngộ lắm, tự nhiên quân giặc chỉ 1 quân ta gấp trăm, tự nhiên tâm tôi được an lạc lạ thường, trước còn thù còn ghét người tôi không ưa, nay ưa luôn cả người tôi ghét, sân, tham si, thỉ nộ đã tránh xa tôi, điên đảo phiền muộn đã chạy đâu mất tiêu.
MỖI NGÀY CHỈ VÀI VỌNG TƯỞNG DỄ THƯƠNG! VỌNG TƯỞNG NHỎ BÉ NỔI LÊN, toàn là các vọng tưởng hiền diệu, các pháp lành, nổi lên tôi biết vọng nổi lên nhưng biết nó nó lặng mất, cả ngày ông chủ nhân ông ổng ăn cơm mặc áo với tôi ngủ với tôi cười với tôi lên diễn đàn phật giáo với tôi.
"CÀNG TU CÀNG THẤY ĐẠO TO
NÊN TA KHÔNG THỂ TỰ CHO CAO CƯỜNG "- của Thanh Sĩ
- Thanh Sĩ nói, đúng càng tu càng thấy đạo to, vừa độ người mà vừa học ở người, nay có duyên với bạn tôi viết một mạch dòng suy nghĩ, các bạn nghĩ sao cũng được.
........
CÁC BẠN NÓI TÔI BỊ KHÙNG HAY BỊ KIẾN CẮN CŨNG ĐƯỢC, TÔI KIẾN TÁNH HAY TÁNH KIẾN TÔI CŨNG ĐƯỢC, tôi là tôi mai mốt rồi cũng chết, thịt xìn thúi lắm.
tự độ độ tha, dù chỉ biết nhỏ bé nhưng cũng san xớt cho người cùng biết.
" là phật tử trong lòng tự hỏi
nên làm gì trong cõi người ta
ngồi yên niệm phật di đà
hay là đi độ người ta xa gần
là phật tử xã thân theo phật
ngày đêm lo tự giác giác tha..." - Của Thanh Sĩ- tác phẩm LÀ PHẬT TỬ rất hay các bạn ạ, có duyên các bạn tìm nghe, tìm đọc.
..........
TẠM GÁT CHUYỆN TÔI QUA,
bây giờ tôi sẽ hỏi các bạn một câu:
vừa vào diễn đàn này nè, vừa đánh máy vừa đọc thì các bạn có vừa tu được không? đang suy nghĩ đang thiền được không?
tất nhiên là không! nếu ai được là người ấy đã KIẾN TÁNH, thật đó.
câu tiếp tôi hỏi các bạn: nảy giờ các bạn có nhớ hơi thở của bạn không? chắc là không! nếu nhớ tức các bạn đang kiến tánh! người kiến tánh hễ thấy tánh là thấy hơi thở, không quên hơi thở của mình, lúc quên mình theo vật cũng quên hơi thở luôn.
...... .
tôi nói tu tịnh độ hay tu mật chú, quán tưởng, tổ sư thiền hay thiền nguyên thủy hay bất kỳ pháp gì khác cũng đều có thể kiến tánh nếu có duyên, đủ tin tấn. thì thình linh các bạn tự hiểu.
cả ngàn pháp tu tập pháp nào cũng hay siêu việt, đừng chê pháp hay pháp dở ai thích gì ăn cái đó mà!
.......
THÔI, XIN CHÀO CÁC BẠN. Chào bạn TÀO THÁO.
viết nhiều quá dài quá các bạn đọc mệt lắm hả! ( chủ nhân ông của bạn chưa hề mệt)
KÍNH! tôi đi nha.



Trước tiên ta mời thằng điên vào đây nói chuyện.
Mi nói mi thông hiểu Phật Pháp. giờ lấy ngay bài viết của bạn Nguyenviettri ra làm đề tài. tiện thể được nhìn thấy tài năng của mi xem sao, mà ngày nào cũng bù lu bù loa mấy câu như chó dại.
Hãy nói đôi lời về bài viết của anh bạn đó xem sao. chớ có trốn chạy.
Cám ơn bạn Trí đã trả lời . song tôi tạm gác lại lời của bạn mà chưa nói gì.
Chờ cho thằng điên học Phật trao đổi với bạn xong , xin bạn chờ nhé.
 

Hắc phong

Ban Đại Biểu nhiệm kỳ III (2015-2016)
Thành viên BQT
Tham gia ngày
7 Tháng 10 2010
Bài viết
2,788
Reaction score
622
Điểm
113

LaughingHaHa

Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
16 Tháng 4 2009
Bài viết
62
Reaction score
62
Điểm
18
Địa chỉ
USA
KÍNH CHÀO CÁC BẠN! CHÀO BẠN TÀO THÁO.
nay hữu duyên gặp bạn thật quí lắm, hôm qua gấp quá trích câu trên là của Ngài Thanh Sĩ tác phẩm : LỜI VÀNG TRONG MỘNG, nói nếu các phật lượng khoan hồng nếu có thì tự nhiên tâm nọ sẽ được an mà thôi, phật lượng cũng như được 10 chỉ vàng gộp lại thành một lượng vàng, mới 9 chỉ chưa đủ, khi đã đủ 10 chỉ ắt tự nhiên có 1 cây vàng!
ta cứ tu, cứ thực hành bất kỳ pháp nào mà mình thích mình thấy hợp, cứ đi đừng ngồi ở đó nghỉ biết chừng nào tới nơi, đừng nản lòng hơn nhau ở một chữ bền mà thôi.

Thanh Sĩ nói: " cố đi mãi đường dài rút ngắn, còn nghĩ luôn lộ cận hóa xa"
..............
VÍ DỤ thực tế bản thân thịt thúi NGUYỄN VIẾT TRÍ này ĐÃ KIẾN TÁNH RA SAO ĐÃ BẢO NHẬM ĐÃ CHIẾN ĐẤU VỚI PHIỀN NÃO RA SAO nếu có duyên bạn sẽ đọc: (tôi tin bạn sẽ đọc với tấm lòng hoan hỉ! độ lượng!)
cái gọi là tôi! tôi sinh 1979, ở Lai Vung ĐỒNG THÁP, 54 Kilogam, có vợ chưa con, cha mất sớm mẹ vừa qua đời 4 tháng cô ruột vừa mất 3 tháng, từ nhỏ lúc 10 tuổi tôi ăn chay theo mẹ (chỉ ăn chay không biết cái gì là tu gì cả). Anh tôi ra riêng giờ tôi cùng vợ sống ở tại gia. Mẹ tôi, vợ tôi theo đạo HÒA HẢO, vợ tôi rất tin cầu nguyện và niệm A DI ĐÀ PHẬT(pháp tu tịnh độ)
Tôi vào đại học Cần thơ, tốt nghiệm đi làm ngành CÔNG NGHỆ THỰC PHẨM, khi là sinh viên lúc ở nhờ tổ từ thiện nấu cơm cháo cho bệnh nhân ăn tôi thấy một ông bạn có quyển kinh BÁT NHÃ, tôi mượn xem mở ra đọc thấy vô cùng thích thú, vì trước giờ chưa bao giờ đọc cái gì mà hay như thế như đoạn bồ tát hành thâm bát nhã ba la mật đa thời.....quá hay bạn ạ (mặc dù tôi chả hiểu cái gì).
Thoát cái tôi ra trường đi làm ở huyện nhà ở một Cty thức ăn thủy sản khoảng năm 2008. Cty có mạng net , tôi hay làm ca đêm rảnh lên mạng đọc đọc các trang mạng phật giáo, đọc đọc tôi thích thú đọc kinh vô cùng, đọc kiến tánh, đọc đốn ngộ, đọc niệm phật nhíp tâm... từ 2008 đến 2012 là 4 năm mà đọc mãi đọc mãi để hiểu thật ra tù LÀ TU LÀM SAO? tôi tự hỏi mà chả có ai giải đáp, HÀNH PHÁP GÌ CHO HẠP VỚI MÌNH? tịnh độ hay thiền? thiền gì bây giờ? đốn ngộ? hay thiền nguyên thủy? tổ sư thiền ? như lai thiền? hay thiền định? nói thật với bạn đầu tôi điên đảo, bạn biết không lúc nhỏ tôi đã ghét niệm phật lắm! quá thê thê, quá mê tín. Nên càng đọc các bài viết về thiền tôi thích lắm!
......
vậy đấy, TÔI CỨ HỎI: LÀM SAO KHI MIỆNG TA VỪA NÓI CHUYỆN MÀ VỪA MIỆNG NIỆM PHẬT!!!???
LÀM SAO VỪA TU VỪA LÀM VIỆC ( giới trí thức trẻ giờ tối ngày mê công việc như tôi!)
LÀM SAO VỪA THUYẾT TRÌNH BÁO CÁO MÀ VỪA THIỀN TRONG TÂM? MÀ VỪA NIỆM PHẬT TRONG TÂM? HAY VỪA NIỆM RA MIỆNG?
tôi ĐỐ AI làm được!
( tôi cũng hỏi vợ tôi, miệng bà vừa nói chuyện với tôi mà bà vừa niệm phật được không? vợ tôi nói: ông khùng quá, làm sao mà vừa niệm phật vừa nói chuyện!)
.................................

( BÂY GIỜ BẠN ĐỌC MỎI MẮT KHÔNG? -ông chủ nhân ông của bạn và tôi chưa hề mỏi mắt! chưa hề đọc!)

1/ GIAI ĐOẠN TÔI KIẾN TÁNH: ( NĂM 2012)
khoảng năm 2012 trong một lần vào kho cty làm việc, tôi đi bộ cũng như thường ngày tôi hảy suy nghĩ có pháp nào vừa làm vừa tu, vừa đi bộ vừa tu không, thì bỗng nhiên thình lình khi tôi mỏi cổ lắc lắc cái đầu cho đở mõi cổ thì xuất hiện trong thâm tâm tôi, trong lòng tôi một cái gì đó chưa hề bị mỏi, chưa hề lắc lắc, đầu tôi lắc chứ cái đó sờ sờ chưa lắc bao giờ!
THẬT VUI LẮM! KIẾN TÁNH RỒI , tôi đinh ninh như thế, tin mình đã kiến tánh TIN TUYỆT ĐỐI VÀO CHÍNH TÔI, tự kiến tánh, tự đốn ngộ!
BẠN TIN TÔI KHÔNG!?
Lúc này mọi hoài nghi thắc mắc trước kia được hóa giải hết tất tần tật, mọi công án thiền cực kỳ khó lúc trước không hiểu giờ tôi tự hiểu tự giải ra hết, mọi lời tổ lời THÍCH CA nói tôi đều thông rõ hết ý nghĩa, vì chân tâm phật tánh sờ sờ đó, mọi cái chỉ tay, cái đập gậy, một tiếng gõ chuông của LA HẦU LA đều phật đang chỉ trực chỉ chân tâm kiến tánh cho đại chúng năm xưa, tất cả nơi nơi mọi lúc làm gì ở đâu ta cũng có chủ nhân ông nhìn ta chăm chú trong lòng, tại ta lo nhìn chỗ khác mà quên ổng. ..........
......
KHI KIẾN TÁNH RỒI thì tôi hiểu ra mọi pháp tu đều vô pháp tướng, đều là đại thừa , không có pháp nào hay dở, TỊNH ĐỘ CŨNG LÀ ĐẠI THỪA ĐỐN NGỘ, MẬT TÔNG CŨNG ĐỐN NGỘ, thiền tông cũng vậy, trì giới, nhẫn nhục cũng là pháp đại thừa! lúc này không còn pháp gì cao thấp , mà kiến tanh rồi thì bỏ bè lên bờ như tổ nói, phật nói pháp còn bỏ huống phi pháp- câu này tôi cũng hiểu, thật ra khi ĐÃ THẤY CHỦ NHÂN ÔNG tự nhiên ta rõ lý rõ nghĩa tất cả các kinh ( kiến tánh vẩn là người thường chưa có thần thông, vẩn phiền não nhá, vẩn giận vẩn ghét!)
..........
bây giờ kêu tôi niệm phật LỤC TỰ DI ĐÀ tôi cũng vui làm theo chả sao cả mặc dù tôi trước kia cực kỳ ghét niệm phật! NGỘ THIỆT! NGỘ THIỆT CÁC BẠN Ạ!
BỞI khi miệng niệm hay niệm phật trong tâm thì mỗi chữ phát ra tâm tôi đều thấy nó, chủ nhân ông ở một bên, tiếng lục tự phát lên một bên, tiếng lục tự di đà là vọng tâm là tâm vọng, nó là giặc!
NIỆM PHẬT LÀ GIẶC! CHỦ NHÂN ÔNG LÀ CON !
tôi không nhớ rõ kinh pháp hoa nói đoạn ngài gì đó tụng cả 1000 biến kinh pháp hoa mà không hiểu diệu ý kinh, Phật bảo ông bị kinh chuyển chứ không chuyển được ý kinh, đúng vậy các bạn ạ,
khi ta chưa kiến tánh dù có đọc gì tụng gì hành cái gì thì vẩn ở ngoài nhà tổ, vẩn tu ngoài chưa vào nhà được, chưa tu trong được, vẩn bị lầm! LẦM! QUÊN MÌNH THEO VẬT, như xưa A NAN VÀ ĐẠI CHÚNG nghe tiếng chuông nói có nghe, khi tiếng chuông lặng mất nói không nghe, phật bảo các ông điên đảo, mê lầm, quên cái nghe thường hằng là chủ nhân ông nhận ngoại trần là âm thinh tiếng chuông là chủ, ấy thế mà điên đảo....( đoạn kinh này khó hiểu khi kiến tánh rồi tôi hiểu ngay, trước kia đọc chổ LA HẦU LA GÕ CHUÔN tôi đọc tôi nghe hoài mà chả hiểu phật nói gì)


2/GIAI ĐOẠN TÔI KHỞI TU: ( kiến tánh rồi tôi vẩn là tôi vẩn thịt thúi, vẩn ăn cơm mặc áo vẩn vui giận phiền não như bình thường, chứ không có thành phật chi chi hết- chưa có thành được đâu!)
tất nhiên tự mình cảm nhận tự mình biết, bắt đầu tôi để ý cái tánh ấy tức coi nó có mất không? qua ngày hôm sau tôi ở nhà lúc tối, ngồi một chỗ yên lặng thì nhớ nó ngay, nó sờ sờ trước lòng tôi, chỉ dùng lòng mà cảm nhận không thấy bằng mắt được. hễ có ai nói chuyện thì quên ngay, hễ tôi đứng lên đi làm việc là quên chủ nhân ông ngay.
bạn biết không tôi tức lắm, cứ quên từ sáng tới tối, sáng thức dậy mở mắt ra thì nhớ rồi cả ngày lo việc quên tới chiều, chiều nghĩ lại lại nhớ trong ngày 24 giờ, ngủ 8 giờ, còn 12 giờ mà tôi chỉ nhớ CÁI TÁNH, CÁI CHÂN TÂM chỉ có vài lần mỗi lần vài giây, cộng tổng lại chừng 10 giây!

KHỦNG KHIẾP QUÁ! ( Tức trong ngày tôi chỉ tu được 10 giây, còn lại là quên mình theo vật bị vọng tưởng dẫn đi ), mấy ngày đầu mấy tháng đầu bình thường, sau đó cả năm bắt đầu tôi KINH HÃI, kinh hải với vọng tưởng nổi lên.

3/VỌNG TƯỞNG NỔI LÊN Ù Ù NHƯ SÓNG THẦN - ( TỪ NĂM 2013) :

trước kiến tánh vọng tưởng và phiền não có 1 kiến tánh rồi cả 100 cả tỷ tỷ. tầng số và cường độ tăng cao còn đột biến nữa , thật đó các bạn ạ, tôi kể ra không hết các phiền não của tôi đâu, ai cũng có vui buồn hàng ngày, cơm áo gạo tiền, lời trái tai gai mắt...ôi thôi cả ngày chả có gì là vừa ý mình, trong vọng tâm luôn hằn hộc ích kỷ nhỏ mọn....
năm 2013 hễ khi đi làm việc về nhà tôi ra làm vườn lặt vặt hái rau kiếm củi là tay tôi nắm lại miệng tôi lầm bầm các điều tức ghét ở trong lòng, tự tôi hét lớn, răng tôi cắn chặt lại, thân tôi gồng lên...
dữ tợn lắm bạn ạ, mặc dù còn dằn được, nhưng nó làm tôi mệt lắm, điên đảo cả tâm hồn...từ học hành làm việc đến hành đạo tu hành, đến tứ oai nghi đi đứng nằm thiền, cả ngày làm việc mà tu trong giây lát tôi cũng thấy quá hoang mang.

4/ NĂM NĂM BẢO NHẬM SỐNG ĐIÊN ĐẢO VỚI PHIỀN NÃO BỊ NÓ DẪN ĐI LÂU:
TỪ 2012 đến 2015 cả 5 năm dài phiền não cắn lấy tôi, bấy giờ tôi đọc lại các kinh điển, các bài luận của thiện tri thức, nhất là cảu ngài THANH SĨ tác phẩm ĐƯỜNG GIẢI THOÁI, LỜI VÀNG TRONG MỘNG, để TRẮC NGHIỆM lại thử kết quả lại để lấy niềm tin lại. Trong đó nhiều câu tôi làm kim chỉ nam mà tăng trưởng lòng tin như:
" cứ đi mãi đường dài rút ngắn
còn nghĩ luôn lộ cận hóa xa "
" các phật lượng khoang hồng nếu có
thì tự nhiên tâm nọ được an
mối thù oán chẳng buột ràng" - THANH SĨ

CÒN CỦA ĐỨC THẦY PHẬT GIÁO HÒA HẢO cũng viết nhiều câu đốn ngộ, kiến tánh, tu bảo nhậm rất hay như:
" dứt mê tâm dứt điều hờn ghét"

" nhẫn tâm nọ ngày ngày an lạc

" nhẫn tánh lành yên tịnh dài lâu"

"còn chậm chạp đạo mầu chưa tỏ
như rừng hoang mới dọn 1 đường"

"tu rèn tâm trí cho minh
tánh kia thành kiến phỉ tình chùi lau "

lòng sáu chữ niệm không có ngớt
thì nạn tai cũng thoát như không
khó tìm cho gặp chủ nhân ông
còn ẩn lánh nơi vòng sanh chúng
ai mê tâm nghe qua không phủng
rán suy tầm đặng mở tánh linh
lòng ngộ rồi chẳng đợi nhiều kinh
thì cũng thấy bổn lai diện mục"

5/ MỘT THÁNG GẦN ĐÂY THAY ĐỔI HẲN, VỌNG TƯỞNG CHỈ 1 MÀ ĐỊNH TÂM CẢ 100, CẢ TỶ:

CÁCH ĐÂY khoảng tháng 3 năm 2017 thì bỗng một ngày nọ tự nhiên tâm tôi vắng lặng lạ thường dù đang làm đám làm tuần cho mẹ tôi, khách khứa đông đúc, hằng thấy tánh, vẩn như mọi ngày mà hôm nay sau cái tánh này nó ở đó mãi không đi đâu! tới tối, tới hôm sau, rồi cả tháng và tới bây giờ tôi ĐANG GÕ MÁY TÍNH, thật ngộ lắm, tự nhiên quân giặc chỉ 1 quân ta gấp trăm, tự nhiên tâm tôi được an lạc lạ thường, trước còn thù còn ghét người tôi không ưa, nay ưa luôn cả người tôi ghét, sân, tham si, thỉ nộ đã tránh xa tôi, điên đảo phiền muộn đã chạy đâu mất tiêu.
MỖI NGÀY CHỈ VÀI VỌNG TƯỞNG DỄ THƯƠNG! VỌNG TƯỞNG NHỎ BÉ NỔI LÊN, toàn là các vọng tưởng hiền diệu, các pháp lành, nổi lên tôi biết vọng nổi lên nhưng biết nó nó lặng mất, cả ngày ông chủ nhân ông ổng ăn cơm mặc áo với tôi ngủ với tôi cười với tôi lên diễn đàn phật giáo với tôi.
"CÀNG TU CÀNG THẤY ĐẠO TO
NÊN TA KHÔNG THỂ TỰ CHO CAO CƯỜNG "- của Thanh Sĩ
- Thanh Sĩ nói, đúng càng tu càng thấy đạo to, vừa độ người mà vừa học ở người, nay có duyên với bạn tôi viết một mạch dòng suy nghĩ, các bạn nghĩ sao cũng được.
........
CÁC BẠN NÓI TÔI BỊ KHÙNG HAY BỊ KIẾN CẮN CŨNG ĐƯỢC, TÔI KIẾN TÁNH HAY TÁNH KIẾN TÔI CŨNG ĐƯỢC, tôi là tôi mai mốt rồi cũng chết, thịt xìn thúi lắm.
tự độ độ tha, dù chỉ biết nhỏ bé nhưng cũng san xớt cho người cùng biết.
" là phật tử trong lòng tự hỏi
nên làm gì trong cõi người ta
ngồi yên niệm phật di đà
hay là đi độ người ta xa gần
là phật tử xã thân theo phật
ngày đêm lo tự giác giác tha..." - Của Thanh Sĩ- tác phẩm LÀ PHẬT TỬ rất hay các bạn ạ, có duyên các bạn tìm nghe, tìm đọc.
..........
TẠM GÁT CHUYỆN TÔI QUA,
bây giờ tôi sẽ hỏi các bạn một câu:
vừa vào diễn đàn này nè, vừa đánh máy vừa đọc thì các bạn có vừa tu được không? đang suy nghĩ đang thiền được không?
tất nhiên là không! nếu ai được là người ấy đã KIẾN TÁNH, thật đó.
câu tiếp tôi hỏi các bạn: nảy giờ các bạn có nhớ hơi thở của bạn không? chắc là không! nếu nhớ tức các bạn đang kiến tánh! người kiến tánh hễ thấy tánh là thấy hơi thở, không quên hơi thở của mình, lúc quên mình theo vật cũng quên hơi thở luôn.
...... .
tôi nói tu tịnh độ hay tu mật chú, quán tưởng, tổ sư thiền hay thiền nguyên thủy hay bất kỳ pháp gì khác cũng đều có thể kiến tánh nếu có duyên, đủ tin tấn. thì thình linh các bạn tự hiểu.
cả ngàn pháp tu tập pháp nào cũng hay siêu việt, đừng chê pháp hay pháp dở ai thích gì ăn cái đó mà!
.......
THÔI, XIN CHÀO CÁC BẠN. Chào bạn TÀO THÁO.
viết nhiều quá dài quá các bạn đọc mệt lắm hả! ( chủ nhân ông của bạn chưa hề mệt)
KÍNH! tôi đi nha.




Chào bạn nguyenviettri,

Xin chúc mừng bạn! :eusa_angel:
Xin mời bạn một ly (ly nước, trà, cà phê, hay ... bia, sao cũng được! Tùy bạn chọn!) :eusa_angel:

:icon_prost:

Chào bạn Hắc phong, Ban Đại Biểu,

Bạn cảnh báo bài viết của bạn nguyenviettri là "tư tưởng ngoại đạo". Bạn là Ban Đại Biểu của diễn đàn nên bạn có toàn quyền đưa ra nhận xét của bạn. KKT chỉ yêu cầu là bạn đừng delete bài của bạn nguyenviettri. Nếu thực sự bài viết của bạn nguyenviettri là tư tưởng ngoại đạo thì lại càng cần để nguyên bài viết ở đó cho các Phật tử khác đọc! Ngoài ra, diễn đàn này hẳn là cũng có nhiều đọc giả khác nữa vào đọc, cho nên cũng có thể có nhiều nhận định khác nữa. Cho nên xin bạn đừng delete bài viết này. Cám ơn bạn nhiều.


:icon_prost:
 
H

hoiquangphanchieu

Guest
KINH NGHIỆM KIẾN TÁNH VÀ KINH NGHIỆM BẢO NHẬM CHIẾN ĐẤU VỚI PHIỀN NÃO


KÍNH CHÀO CÁC BẠN! <o:p></o:p>

Nay hữu duyên gặp các bạn thật quí lắm, gấp quá không tríchđược vài câu của Ngài Thanh Sĩ tác phẩm : LỜI VÀNG TRONG MỘNG, nói nếu các phậtlượng khoan hồng nếu có thì tự nhiên tâm nọ sẽ được an mà thôi, phật lượng cũngnhư được 10 chỉ vàng gộp lại thành một lượng vàng, mới 9 chỉ chưa đủ, khi đã đủ10 chỉ ắt tự nhiên có 1 cây vàng!tâm sẽ an định, sự tu mới có kết quả mấy thấyđúng chánh pháp.<o:p></o:p>

ta cứ tu, cứ thựchành bất kỳ pháp nào mà mình thích mình thấy hợp, cứ đi đừng ngồi ở đó nghỉ biếtchừng nào tới nơi, đừng nản lòng hơn nhau ở một chữ bền mà thôi.<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

Thanh Sĩ nói: "cố đi mãi đường dài rút ngắn, còn nghĩ luôn lộ cận hóa xa"<o:p></o:p>

..............<o:p></o:p>

TỰ KIẾN TÁNH TỰ ĐỐN NGỘ!<o:p></o:p>

(viết ra không phải để khoe, mà để viết!)<o:p></o:p>

“Kẻ đã thức nhớkhuyên người tỉnh<o:p></o:p>

Thấp đuốc lên cho cảnhsáng ra <o:p></o:p>

Ở trong tim não ngườita<o:p></o:p>

Nhiệm mầu có đủrán mà tìm xem” – Trích tác phẩm ĐƯỜNG GIẢI THOÁT của ngài THANH SĨ.<o:p></o:p>

VÍ DỤ thực tế bảnthân thịt thúi NGUYỄN VIẾT TRÍ này ĐÃ KIẾN TÁNH RA SAO ĐÃ BẢO NHẬM ĐÃ CHIẾN ĐẤUVỚI PHIỀN NÃO RA SAO : (tôi tin bạn sẽ đọc với cái duyên với tấm lòng hoan hỉ!độ lượng!)<o:p></o:p>

cái gọi là tôi! tôisinh 1979, ở Lai Vung ĐỒNG THÁP, 54 Kilogam, có vợ chưa con, cha mất sớm mẹ vừaqua đời 4 tháng cô ruột vừa mất 3 tháng, từ nhỏ lúc 10 tuổi tôi ăn chay theo mẹ(chỉ ăn chay không biết cái gì là tu gì cả). Anh tôi ra riêng giờ tôi cùng vợ sốngở tại gia. Mẹ tôi, vợ tôi theo đạo HÒA HẢO, vợ tôi rất tin cầu nguyện và niệm ADI ĐÀ PHẬT(pháp tu tịnh độ) <o:p></o:p>

Tôi vào đại học Cầnthơ, tốt nghiệm đi làm ngành CÔNG NGHỆ THỰC PHẨM, khi là sinh viên lúc ở nhờ tổtừ thiện nấu cơm cháo cho bệnh nhân ăn tôi thấy một ông bạn có quyển kinh BÁTNHÃ, tôi mượn xem mở ra đọc thấy vô cùng thích thú, vì trước giờ chưa bao giờ đọccái gì mà hay như thế như đoạn bồ tát hành thâm bát nhã ba la mật đa thời.....quáhay bạn ạ (mặc dù tôi chả hiểu cái gì).<o:p></o:p>

Thoát cái tôi ra trườngđi làm ở huyện nhà ở một Cty thức ăn thủy sản khoảng năm 2008. Cty có mạng net, tôi hay làm ca đêm rảnh lên mạng đọc đọc các trang mạng phật giáo, đọc đọctôi thích thú đọc kinh vô cùng, đọc kiến tánh, đọc đốn ngộ, đọc niệm phật nhíptâm... từ 2008 đến 2012 là 4 năm mà đọc mãi đọc mãi để hiểu thật ra tù LÀ TULÀM SAO? tôi tự hỏi mà chả có ai giải đáp, HÀNH PHÁP GÌ CHO HẠP VỚI MÌNH? tịnhđộ hay thiền? thiền gì bây giờ? đốn ngộ? hay thiền nguyên thủy? tổ sư thiền ?như lai thiền? hay thiền định? nói thật với bạn đầu tôi điên đảo, bạn biếtkhông lúc nhỏ tôi đã ghét niệm phật lắm! quá thê thê, quá mê tín. Nên càng đọccác bài viết về thiền tôi thích lắm!<o:p></o:p>

......<o:p></o:p>

vậy đấy, TÔI CỨ HỎI:LÀM SAO KHI MIỆNG TA VỪA NÓI CHUYỆN MÀ VỪA MIỆNG NIỆM PHẬT!!!???<o:p></o:p>

LÀM SAO VỪATU VỪA LÀM VIỆC ( giới trí thức trẻ giờ tối ngày mê công việc như tôi!)<o:p></o:p>

LÀM SAO VỪATHUYẾT TRÌNH BÁO CÁO MÀ VỪA THIỀN TRONG TÂM? MÀ VỪA NIỆM PHẬT TRONG TÂM? HAY VỪANIỆM RA MIỆNG?<o:p></o:p>

tôi ĐỐ AI làm được!<o:p></o:p>

( tôi cũng hỏi vợtôi, miệng bà vừa nói chuyện với tôi mà bà vừa niệm phật được không? vợ tôinói: ông khùng quá, làm sao mà vừa niệm phật vừa nói chuyện!)<o:p></o:p>

.................................<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

( BÂY GIỜ BẠN ĐỌC MỎIMẮT KHÔNG? -ông chủ nhân ông của bạn và tôi chưa hề mỏi mắt! chưa hề đọc!) <o:p></o:p>

<o:p></o:p>

1/ GIAI ĐOẠN TÔIKIẾN TÁNH: ( NĂM 2012)<o:p></o:p>

khoảng năm 2012trong một lần vào kho cty làm việc, tôi đi bộ cũng như thường ngày tôi hảy suynghĩ có pháp nào vừa làm vừa tu, vừa đi bộ vừa tu không, thì bỗng nhiên thìnhlình khi tôi mỏi cổ lắc lắc cái đầu cho đở mõi cổ thì xuất hiện trong thâm tâmtôi, trong lòng tôi một cái gì đó chưa hề bị mỏi, chưa hề lắc lắc, đầu tôi lắcchứ cái đó sờ sờ chưa lắc bao giờ!<o:p></o:p>

THẬT VUI LẮM! KIẾNTÁNH RỒI , tôi đinh ninh như thế, tin mình đã kiến tánh TIN TUYỆT ĐỐI VÀO CHÍNHTÔI, tự kiến tánh, tự đốn ngộ!<o:p></o:p>

BẠN TIN TÔI KHÔNG!?<o:p></o:p>

Lúc này mọi hoài nghi thắc mắc trước kia được hóa giải hết tấttần tật, mọi công án thiền cực kỳ khó lúc trước không hiểu giờ tôi tự hiểu tựgiải ra hết, mọi lời tổ lời THÍCH CA nói tôi đều thông rõ hết ý nghĩa, vì chântâm phật tánh sờ sờ đó, mọi cái chỉ tay, cái đập gậy, một tiếng gõ chuông củaLA HẦU LA đều phật đang chỉ trực chỉ chân tâm kiến tánh cho đại chúng năm xưa,tất cả nơi nơi mọi lúc làm gì ở đâu ta cũng có chủ nhân ông nhìn ta chăm chútrong lòng, tại ta lo nhìn chỗ khác mà quên ổng. ..........<o:p></o:p>

......<o:p></o:p>

KHI KIẾN TÁNH RỒIthì tôi hiểu ra mọi pháp tu đều vô pháp tướng, đều là đại thừa , không có phápnào hay dở, TỊNH ĐỘ CŨNG LÀ ĐẠI THỪA ĐỐN NGỘ, MẬT TÔNG CŨNG ĐỐN NGỘ, thiền tôngcũng vậy, trì giới, nhẫn nhục cũng là pháp đại thừa! lúc này không còn pháp gìcao thấp , mà kiến tanh rồi thì bỏ bè lên bờ như tổ nói, phật nói pháp còn bỏhuống phi pháp- câu này tôi cũng hiểu, thật ra khi ĐÃ THẤY CHỦ NHÂN ÔNG tự nhiên ta rõ lý rõ nghĩa tất cả các kinh ( kiếntánh vẩn là người thường chưa có thần thông, vẩn phiền não nhá, vẩn giận vẩnghét!)<o:p></o:p>

..........<o:p></o:p>

bây giờ kêu tôi niệmphật LỤC TỰ DI ĐÀ tôi cũng vui làm theo chả sao cả mặc dù tôi trước kia cực kỳghét niệm phật! NGỘ THIỆT! NGỘ THIỆT CÁC BẠN Ạ!<o:p></o:p>

BỞI khi miệng niệmhay niệm phật trong tâm thì mỗi chữ phát ra tâm tôi đều thấy nó, chủ nhân ông ởmột bên, tiếng lục tự phát lên một bên, tiếng lục tự di đà là vọng tâm là tâm vọng,nó là giặc!<o:p></o:p>

NIỆM PHẬT LÀ GIẶC!CHỦ NHÂN ÔNG LÀ CON !<o:p></o:p>

tôi không nhớ rõkinh pháp hoa nói đoạn ngài gì đó tụng cả 1000 biến kinh pháp hoa mà không hiểudiệu ý kinh, Phật bảo ông bị kinh chuyển chứ không chuyển được ý kinh, đúng vậycác bạn ạ,<o:p></o:p>

khi ta chưa kiến tánh dù có đọc gì tụng gì hành cái gì thì vẩnở ngoài nhà tổ, vẩn tu ngoài chưa vào nhà được, chưa tu trong được, vẩn bị lầm!LẦM! QUÊN MÌNH THEO VẬT, như xưa A NAN VÀ ĐẠI CHÚNG nghe tiếng chuông nói cónghe, khi tiếng chuông lặng mất nói không nghe, phật bảo các ông điên đảo, mê lầm,quên cái nghe thường hằng là chủ nhân ông nhận ngoại trần là âm thinh tiếngchuông là chủ, ấy thế mà điên đảo....( đoạn kinh này khó hiểu khi kiến tánh rồitôi hiểu ngay, trước kia đọc chổ LA HẦU LA GÕ CHUÔN tôi đọc tôi nghe hoài mà chảhiểu phật nói gì)<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

2/GIAI ĐOẠN TÔI KHỞITU: ( kiến tánh rồi tôi vẩn là tôi vẩn thịt thúi, vẩn ăn cơm mặc áo vẩn vui giậnphiền não như bình thường, chứ không có thành phật chi chi hết- chưa có thànhđược đâu!)<o:p></o:p>

tất nhiên tự mìnhcảm nhận tự mình biết, bắt đầu tôi để ý cái tánh ấy tức coi nó có mất không?qua ngày hôm sau tôi ở nhà lúc tối, ngồi một chỗ yên lặng thì nhớ nó ngay, nó sờsờ trước lòng tôi, chỉ dùng lòng mà cảm nhận không thấy bằng mắt được. hễ có ainói chuyện thì quên ngay, hễ tôi đứng lên đi làm việc là quên chủ nhân ôngngay.<o:p></o:p>

bạn biết không tôi tứclắm, cứ quên từ sáng tới tối, sáng thức dậy mở mắt ra thì nhớ rồi cả ngày lo việcquên tới chiều, chiều nghĩ lại lại nhớ trong ngày 24 giờ, ngủ 8 giờ, còn 12 giờmà tôi chỉ nhớ CÁI TÁNH, CÁI CHÂN TÂM chỉ có vài lần mỗi lần vài giây, cộng tổnglại chừng 10 giây!<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

KHỦNG KHIẾP QUÁ! (Tức trong ngày tôi chỉ tu được 10 giây, còn lại là quên mình theo vật bị vọngtưởng dẫn đi ), mấy ngày đầu mấy tháng đầu bình thường, sau đó cả năm bắt đầutôi KINH HÃI, kinh hải với vọng tưởng nổi lên.<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

3/VỌNG TƯỞNG NỔILÊN Ù Ù NHƯ SÓNG THẦN - ( TỪ NĂM 2013) :<o:p></o:p>

<o:p> </o:p>

trước kiến tánh vọngtưởng và phiền não có 1 kiến tánh rồi cả 100 cả tỷ tỷ. tầng số và cường độ tăngcao còn đột biến nữa , thật đó các bạn ạ, tôi kể ra không hết các phiền não củatôi đâu, ai cũng có vui buồn hàng ngày, cơm áo gạo tiền, lời trái tai gai mắt...ôithôi cả ngày chả có gì là vừa ý mình, trong vọng tâm luôn hằn hộc ích kỷ nhỏ mọn....<o:p></o:p>

năm 2013 hễ khi đilàm việc về nhà tôi ra làm vườn lặt vặt hái rau kiếm củi là tay tôi nắm lại miệngtôi lầm bầm các điều tức ghét ở trong lòng, tự tôi hét lớn, răng tôi cắn chặt lại, thân tôi gồng lên...<o:p></o:p>

dữ tợn lắm bạn ạ, mặc dù còn dằn được, nhưng nó làm tôi mệtlắm, điên đảo cả tâm hồn...từ học hành làm việc đến hành đạo tu hành, đến tứoai nghi đi đứng nằm thiền, cả ngày làmviệc mà tu trong giây lát tôi cũng thấy quá hoang mang.<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

4/ NĂM NĂM BẢO NHẬM SỐNGĐIÊN ĐẢO VỚI PHIỀN NÃO BỊ NÓ DẪN ĐI LÂU: <o:p></o:p>

TỪ 2012 đến 2015 cả5 năm dài phiền não cắn lấy tôi, bấy giờ tôi đọc lại các kinh điển, các bài luậncủa thiện tri thức, nhất là cảu ngài THANH SĨ tác phẩm ĐƯỜNG GIẢI THOÁI, LỜIVÀNG TRONG MỘNG, để TRẮC NGHIỆM lại thử kết quả lại để lấy niềm tin lại. Trongđó nhiều câu tôi làm kim chỉ nam mà tăng trưởng lòng tin như:<o:p></o:p>

" cứ đi mãi đườngdài rút ngắn<o:p></o:p>

còn nghĩ luôn lộ cậnhóa xa " <o:p></o:p>

" các phật lượng khoang hồng nếu có<o:p></o:p>

thì tự nhiên tâm nọđược an <o:p></o:p>

mối thù oán chẳngbuột ràng" - THANH SĨ<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

CÒN CỦA ĐỨC THẦY PHẬTGIÁO HÒA HẢO cũng viết nhiều câu đốn ngộ, kiến tánh, tu bảo nhậm rất hay như:<o:p></o:p>

" dứt mê tâm dứtđiều hờn ghét" <o:p></o:p>

<o:p></o:p>

" nhẫn tâm nọngày ngày an lạc<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

" nhẫn tánh lànhyên tịnh dài lâu"<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

"còn chậm chạpđạo mầu chưa tỏ<o:p></o:p>

như rừng hoang mới dọn1 đường"<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

"tu rèn tâm trícho minh<o:p></o:p>

tánh kia thành kiếnphỉ tình chùi lau " <o:p></o:p>

<o:p></o:p>

lòng sáu chữ niệmkhông có ngớt<o:p></o:p>

thì nạn tai cũngthoát như không<o:p></o:p>

khó tìm cho gặp chủnhân ông<o:p></o:p>

còn ẩn lánh nơi vòngsanh chúng<o:p></o:p>

ai mê tâm nghe quakhông phủng<o:p></o:p>

rán suy tầm đặng mởtánh linh<o:p></o:p>

lòng ngộ rồi chẳngđợi nhiều kinh<o:p></o:p>

thì cũng thấy bổnlai diện mục"<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

5/ MỘT THÁNG GẦNĐÂY THAY ĐỔI HẲN, VỌNG TƯỞNG CHỈ 1 MÀ ĐỊNH TÂM CẢ 100, CẢ TỶ:<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

CÁCH ĐÂY khoảngtháng 3 năm 2017 thì bỗng một ngày nọ tự nhiên tâm tôi vắng lặng lạ thường dùđang làm đám làm tuần cho mẹ tôi, khách khứa đông đúc, hằng thấy tánh, vẩn nhưmọi ngày mà hôm nay sau cái tánh này nó ở đó mãi không đi đâu! tới tối, tới hômsau, rồi cả tháng và tới bây giờ tôi ĐANG GÕ MÁY TÍNH, thật ngộ lắm, tự nhiênquân giặc chỉ 1 quân ta gấp trăm, tự nhiên tâm tôi được an lạc lạ thường, trướccòn thù còn ghét người tôi không ưa, nay ưa luôn cả người tôi ghét, sân, thamsi, thỉ nộ đã tránh xa tôi, điên đảo phiền muộn đã chạy đâu mất tiêu.<o:p></o:p>

MỖI NGÀY CHỈ VÀI VỌNGTƯỞNG DỄ THƯƠNG! VỌNG TƯỞNG NHỎ BÉ NỔI LÊN, toàn là các vọng tưởng hiền diệu,các pháp lành, nổi lên tôi biết vọng nổi lên nhưng biết nó nó lặng mất, cả ngàyông chủ nhân ông ổng ăn cơm mặc áo với tôi ngủ với tôi cười với tôi lên diễnđàn phật giáo với tôi.<o:p></o:p>

Bây giờ mỗi hành độngđều là tu, đi cũng tu, nói cũng tu lao động cũng tu, rửa cầu xí cũng tu cũngvui như đốt nhan chánh điện chùa, người kiến tánh khi đã có định lực sâu dầythì không còn phân biệt việc nào nặng nhẹ như đi hốt rác và ngồi thiền.<o:p></o:p>

Niệm phật cũng là đạithừa đốn ngộ vì nếu như có ai đó hỏi vào tâm tịnh tâm xem thử cái gì phát khởilên tiếng a di đà? Bây giờ tôi thấy tuphước, tu niệm chú, giữ giới cũng là đại đại tổ sư thiền, pháp nào cũng nhưnhau, cũng siêu việt , pháp nào phật và tổ cũng chỉ cái chân tâm cũng trực chỉcho ta nhưng ta không hiểu nên có đại có tiểu gọi khác nhau, nếu nói chị gì đóơi chị hãy niệm lục tự sẽ được kiến tánh, thì quả thật nếu chị ta tin pháp niệmphật mà nói vậy ắt sẽ làm rối lòng tin của chị ta ngay. Cho nên kinh Thích Ca,hay các tổ, lục tổ Huệ Năng Trong pháp bửu đàn cũng trong tác phẩm ĐƯỜNG GIẢITHOÁT của THANH SĨ có câu:<o:p></o:p>

“ NGỒI CHÚ NIỆMDI ĐÀ PHẬT TỔ<o:p></o:p>

KHÔNG RIÊNG CẦU TỊNH ĐỘ SIÊU SANH<o:p></o:p>

MÀ CÒN CẦU PHẬT GIÚP MÌNH<o:p></o:p>

NGỌN ĐỀN THẦN TUỆ SỚM MINH TRONG LÒNG<o:p></o:p>

NGÀY SÁU KHẮC VẨN KHÔNG QUÊN PHẬT<o:p></o:p>

ĐÊM NĂM CANH THƯỜNG NHẮC DI ĐÀ<o:p></o:p>

PHẬT TRONG LÒNG CHẲNG RỜI XA<o:p></o:p>

CÓ NGÀY PHẬT ĐẾN GIÚP TA VỪA LÒNG…” – Tôi kiến tánh củng lànhờ hay nghe hay đọc tác phẩm Đường giải thoát này! Mỗi người sẽ có duyên sẽ ngộvới một nhân duyên phật ban bố.<o:p></o:p>

<o:p> </o:p>

"CÀNG TU CÀNGTHẤY ĐẠO TO<o:p></o:p>

NÊN TA KHÔNG THỂ TỰCHO CAO CƯỜNG "- của Thanh Sĩ<o:p></o:p>

- Thanh Sĩ nói, đúngcàng tu càng thấy đạo to, vừa độ người mà vừa học ở người, nay có duyên với bạntôi viết một mạch dòng suy nghĩ, các bạn nghĩ sao cũng được.<o:p></o:p>

........<o:p></o:p>

CÁC BẠN NÓI TÔI BỊKHÙNG HAY BỊ KIẾN CẮN CŨNG ĐƯỢC, TÔI KIẾN TÁNH HAY TÁNH KIẾN TÔI CŨNG ĐƯỢC, tôilà tôi mai mốt rồi cũng chết, thịt xìn thúi lắm. (nhớ lại năm 2012 khi mới kiếntánh tôi vào các diễn đàn phật giáo hô toán lên rằng tôi kiến tánh ai muốn kiếntánh tôi chỉ cho! mọi người cười tôi, ban điều hành một số diễn đàn xóa bài viếtcủa tôi, cấm tôi vào, tôi phải đổi nicknam khác rồi lại bị xóa...thật buồn,đúng là không có duyên! Rồi đến nay 2017duyên lại đến tôi quyết định vì huyễn mà độ chân quyết định kéo mạng nét vô nhàmặc dù như thế là phí quá, vì mỗi năm gần 2 triệu đồng)<o:p></o:p>

tự độ độ tha, dù cáita biết cái ta thấy quá nhỏ bé nhưng cũng san xớt cho người chút ít.<o:p></o:p>

" là phật tửtrong lòng tự hỏi<o:p></o:p>

nên làm gì trong cõingười ta<o:p></o:p>

ngồi yên niệm phậtdi đà<o:p></o:p>

hay là đi độ ngườita xa gần<o:p></o:p>

là phật tử xã thântheo phật <o:p></o:p>

ngày đêm lo tự giácgiác tha..." - Của Thanh Sĩ- tác phẩm LÀ PHẬT TỬ rất hay các bạn ạ, códuyên các bạn tìm nghe, tìm đọc.<o:p></o:p>

..........<o:p></o:p>

TẠM GÁT CHUYỆN TÔIQUA,<o:p></o:p>

bây giờ tôi sẽ hỏicác bạn một câu:<o:p></o:p>

vừa vào diễn đàn nàynè, vừa đánh máy vừa đọc thì các bạn có vừa tu được không? Vừa thuyết trình vừangồi hợp mà vừa thực hành pháp tu được không? đang suy nghĩ đang thiền đượckhông? Đang đọc câu kinh bát nhã mà vừa niệm a di đà được không? Hay đangcaraoke mà miệng vừa ca vừa a di đà phật được không?<o:p></o:p>

tất nhiên là không!nếu ai được là người ấy đã KIẾN TÁNH, thật đó. Bởi vì khi tâm an định, đã kiếntánh thì tu dễ lắm rất vô cùng dễ các bạn ạ, làm gì cũng thấy mình đang tu! ÔITHẬT SUNG SƯỚNG! nhưng bề ngoài chả thấy người kiến tánh tu gì hết, như tôi nè!Bạn có duyên gặp tôi ngoài đời thật bạn sẽ thấy sáng tôi đi chợ, rồi về làm vườnrảnh vô máy tính gõ vài bài, vẩn áo thun quần tây, chiều chỉ xá xá bàn thờ ôngbà ở nhà rồi đốt nhang vợ tôi nói : tui không thấy ông tu cái gì hết, tui nóichỉ tu trong tâm, trong lòng, vợ tôi nói tôi đã lạc đạo.<o:p></o:p>

câu tiếp tôi hỏi cácbạn: nảy giờ các bạn có nhớ hơi thở của bạn không? chắc là không! nếu nhớ tứccác bạn đang kiến tánh! người kiến tánh hễ thấy tánh là thấy hơi thở, khôngquên hơi thở của mình, lúc mình quên mình theo vật cũng là lúc mình quên hơi thởluôn.<o:p></o:p>

...... .<o:p></o:p>

tôi nói tu tịnhđộ hay tu mật chú, quán tưởng, tổ sư thiền hay thiền nguyên thủy hay bất kỳpháp gì khác cũng đều có thể kiến tánh nếu có duyên, đủ tin tấn. thì thình linh các bạn tự hiểu.<o:p></o:p>

cả ngàn pháp tu tậppháp nào cũng hay siêu việt, đừng chê pháp hay pháp dở ai thích gì ăn cái đómà!<o:p></o:p>

.......<o:p></o:p>

THÔI, XIN CHÀO CÁCBẠN. CHÀO TIẾN SĨ NGUYỄN MẠNH HÙNG ( ông chủ nhân ông của tiến sĩ tên gì!!- củabạn và tôi đồng 1, ở đó kìa! trước màn hình vi tính, đang nhìn ta khi ta đánhmáy khi ta đọc, có điều ta không chịu nhìn ổng, hay lắm lúc vô tình nhìn mà tựmình không hay biết, được duyên lành thiện tri thức chỉ mới nhận ra à thì rachúng ta cũng là từng thấy chủ nhân ông,chúng ta đã từng thấy tánh, đã từng kiếntánh TRONG GIÂY LÁT,mà chính mình không hay biết!- ví như nấu cơm điện hễ gimđiện một lát mà rút ra tới chiều hôm sau hay năm sau mới gim điện lại thì chíncơm ăn không?)<o:p></o:p>

viết nhiều quá dàiquá các bạn đọc sẽ chán, sẽ mệt lắm!<o:p></o:p>

TÔI CHÂN THÀNH XIN LỖI VÀ RẤT CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ ĐỌC. DẠKHÔNG DÁM MÚA RÌU QUA MẮT THỢ, CÓ GÌ ĐẮT TỘI XIN LƯỢNG THỨ.<o:p></o:p>

(chủ nhân ông của cácbạn chưa hề mệt, chưa hề đọc của tôi cũng thế)<o:p></o:p>

Bạn nào muốn liên hệvới thân thịt thúi tôi xin gởi về email: [email protected]., bạnhỏi tôi sẳn sàn đáp nếu biết, và tôi cũng học được ở bạn nhiều điều bổ ích.<o:p></o:p>

<o:p> </o:p>

KÍNH!<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

<o:p> </o:p>


******************************

Thành vien nguyenviettri cố tình vi phạm nội qui.

HP chuyển từ Tổ sư thiền về đây.

Tạm khóa nick Thành vien nguyenviettri 7 ngày chờ sử lý
 

vienquang6

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn - Quyền Admin
Thành viên BQT
Tham gia ngày
6 Tháng 2 2007
Bài viết
6,350
Reaction score
1,697
Điểm
113
Tịch Nhiên đồng quan điểm với DH connhoemkhong.
Thiết nghĩ Phật Phát lưu truyền nơi thế gian nhằm chỉ đường cho ngoại đạo. như Tịch Nhiên xưa kia chưa biết Phật Pháp là gì thì tuy mê lầm nhưng cũng không ngừng tìm tòi tham cứu ý nghĩa của cuộc sống. Về cái ta. Về sinh, lão, bệnh, tử của mình. Thật sự mà nói ai phát tâm muốn rõ ràng việc này đều gọi là người có chí xuất gia. "vạn lý tầm chân" là con đường mà hành giả phát tâm muốn giác ngộ đều phải đi.

Ngày xưa xuốt ngày ngoại đạo đến vấn nạn Đức Thích Ca đều vì họ giảng thuyết nghĩa lý chân thật mà nhiếp phục vào tăng đoàn nên ngày nay mọi người còn có cơ may gặp được thánh giáo mà giác ngộ. Nếu gặp người mê mà đóng cửa đuổi về thì có lẽ giáo pháp của ngài cũng không còn chiếu sáng tới bây giờ.

Gia tài của chư Phật chỉ có từ bi và trí tuệ, ai là người thừa kế thì cũng chỉ có nhiêu đó thôi, càng sài càng nhiều mới đúng. Càng sài càng nhanh hết thì chỉ là hàng nhái hi hi...
Kính các ĐH.

Theo ý kiến VQ:

Thể theo nguyện vọng quảng độ chúng sanh của các Hiền giả. Đồng thời thực hiện được Nội Qui diễn Đàn Phật Pháp.

Các bài viết mang tư tưởng khác với Đạo Phật, các thành viên cần thực hiện các việc hạn chế như sau:

1/. Chỉ được viết ở mục linh tinh, hoặc giao lưu tư tưởng. Tuyệt đối không được viết vào các chuyên đề Phật học .

2/. Không được nêu Đích Danh Tôn giáo khác, hoặc tu sĩ, danh nhân của Tôn Giáo khác (để tránh công xúc tu sĩ).

3/. Khi được Điều Hành Viên nhắc nhở, thì phải biết tự chế và tuân thủ Nội Qui. (Phải ráng là Phật tử mới được ưu đãi hơn, vì đây là diễn đàn Phật học).

Chúc các ĐH an lạc.

 
Status
Không mở trả lời sau này.
Top