Tu sao đây ?

Danvici

Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
17 Tháng 10 2019
Bài viết
38
Reaction score
15
Điểm
8
Chào các anh chị em chú bác trên diễn đàn !

Vì nhân duyên nào đó nên mình mới tham gia ở đây, khá là hoan hỷ :D . Tuy nhiên thấy mọi người tranh luận kinh sách nhiều quá, và theo mình thì chung quy mọi người cũng chỉ tập trung vào ngón tay mà bàn luận tới lui. Nên nhân tiện tâm vọng động, bèn viết một bài cũng coi như giao lưu với mọi người :D

Theo mình, việc tu nó giản đơn lắm, nó nằm ngay thân thọ tâm pháp, nằm ngay những công việc thường nhật hằng ngày. Giống như các Thiền sư ngày xưa nói, chỉ đơn giản là ăn cơm uống nước mà tu, ngay những việc đó để thấy ra chân lý rồi.

Cũng như thấy nhiều người thích làm chủ tâm, hay làm chủ cái gì đó. Hoặc là buông xả cái này cái kia, hoặc là cố gắng đi tới một trạng thái gì đó, kiểu trong thấy chỉ có cái thấy, thấy cái gì khác là không ổn. Hoặc là kiến tánh, không rõ tánh là tánh gì, có kiến hay chưa, cái gì đang kiến, hay cũng chỉ là lôi kinh sách ra viện dẫn.

Mình tu, thì chỉ đơn giản, ngay trong việc gõ phím này thì thấy nhân duyên ra sao. Những suy nghĩ trong đầu do duyên gì mà có, nó vận hành ra sao, tới đi ra sao. Hay có cái gì đang quan sát những việc đó. Chung quy lại chỉ là "sống" thôi.

Giống như câu chuyện mình hay nghĩ về, là có một người đi vào rừng, anh ta nhìn thấy một con rắn, rồi sợ. Nhưng sau anh ta nhìn kỹ lại, thì ra đó là cành cây khô, chứ chẳng có con rắn nào cả.

Thì tu nó cũng vậy, con rắn kia là cái cuộc sống đang diễn ra ở đây, là thân thọ tâm pháp, là ngũ uẩn, hay là bất cứ gì đang diễn ra mà có thể gọi tên, có thể nghĩ tưởng... Thì ngay đó, ta phải nhìn cho rõ nó, nhìn cho rõ cái cuộc sống này, nhìn cho rõ những gì đang diễn ra ở trong và ngoài bản thân. Để rồi nhìn thấy được do cái gì mà có cái gì, thấy được nó tới lui ra làm sao, thấy được nó thay đổi ra sao, thấy được trước đây chúng ta nhìn thấy mọi thứ một cách vụt chạc, sai lệch, và điên đảo thế nào.

Thành thử, các bậc xưa chẳng dối gạt mình. Rằng ở đâu cũng là đạo cả, nấu cơm rửa chén cũng là đạo, nổi cơn sân si cũng là đạo, ... vấn đề là có thấy ra cái đạo đó không, có kiến được cái tánh đó không thôi. Thành thử tu là ở ngay đây nè, không phải trong sách đâu, ngay đây mà kiến, ngay đây mà giác, rồi mới thấy tánh ở đây, mới ngộ ngay đây được. :D
 

Vô Năng

Active Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
7 Tháng 2 2017
Bài viết
119
Reaction score
44
Điểm
43
Nghe nói "trong cái thấy chỉ có cái thấy" :)
 

Danvici

Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
17 Tháng 10 2019
Bài viết
38
Reaction score
15
Điểm
8
Chỉnh sửa cuối:

Hoa Vô Tướng

Active Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
9 Tháng 4 2018
Bài viết
331
Reaction score
129
Điểm
43
Chào Danvici!

Rất vui khi được giao lưu học hỏi từ bạn.
 

Thapcuumuoi

Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
27 Tháng 7 2019
Bài viết
60
Reaction score
17
Điểm
8
Chào các anh chị em chú bác trên diễn đàn !

Vì nhân duyên nào đó nên mình mới tham gia ở đây, khá là hoan hỷ :D . Tuy nhiên thấy mọi người tranh luận kinh sách nhiều quá, và theo mình thì chung quy mọi người cũng chỉ tập trung vào ngón tay mà bàn luận tới lui. Nên nhân tiện tâm vọng động, bèn viết một bài cũng coi như giao lưu với mọi người :D

Theo mình, việc tu nó giản đơn lắm, nó nằm ngay thân thọ tâm pháp, nằm ngay những công việc thường nhật hằng ngày. Giống như các Thiền sư ngày xưa nói, chỉ đơn giản là ăn cơm uống nước mà tu, ngay những việc đó để thấy ra chân lý rồi.

Cũng như thấy nhiều người thích làm chủ tâm, hay làm chủ cái gì đó. Hoặc là buông xả cái này cái kia, hoặc là cố gắng đi tới một trạng thái gì đó, kiểu trong thấy chỉ có cái thấy, thấy cái gì khác là không ổn. Hoặc là kiến tánh, không rõ tánh là tánh gì, có kiến hay chưa, cái gì đang kiến, hay cũng chỉ là lôi kinh sách ra viện dẫn.

Mình tu, thì chỉ đơn giản, ngay trong việc gõ phím này thì thấy nhân duyên ra sao. Những suy nghĩ trong đầu do duyên gì mà có, nó vận hành ra sao, tới đi ra sao. Hay có cái gì đang quan sát những việc đó. Chung quy lại chỉ là "sống" thôi.

Giống như câu chuyện mình hay nghĩ về, là có một người đi vào rừng, anh ta nhìn thấy một con rắn, rồi sợ. Nhưng sau anh ta nhìn kỹ lại, thì ra đó là cành cây khô, chứ chẳng có con rắn nào cả.

Thì tu nó cũng vậy, con rắn kia là cái cuộc sống đang diễn ra ở đây, là thân thọ tâm pháp, là ngũ uẩn, hay là bất cứ gì đang diễn ra mà có thể gọi tên, có thể nghĩ tưởng... Thì ngay đó, ta phải nhìn cho rõ nó, nhìn cho rõ cái cuộc sống này, nhìn cho rõ những gì đang diễn ra ở trong và ngoài bản thân. Để rồi nhìn thấy được do cái gì mà có cái gì, thấy được nó tới lui ra làm sao, thấy được nó thay đổi ra sao, thấy được trước đây chúng ta nhìn thấy mọi thứ một cách vụt chạc, sai lệch, và điên đảo thế nào.

Thành thử, các bậc xưa chẳng dối gạt mình. Rằng ở đâu cũng là đạo cả, nấu cơm rửa chén cũng là đạo, nổi cơn sân si cũng là đạo, ... vấn đề là có thấy ra cái đạo đó không, có kiến được cái tánh đó không thôi. Thành thử tu là ở ngay đây nè, không phải trong sách đâu, ngay đây mà kiến, ngay đây mà giác, rồi mới thấy tánh ở đây, mới ngộ ngay đây được. :D
nghe nói chợ Đông Ba bán nhiều sọt lắm , chẳng hay đắt rẻ thế nào chưa biết.
 

Danvici

Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
17 Tháng 10 2019
Bài viết
38
Reaction score
15
Điểm
8
nghe nói chợ Đông Ba bán nhiều sọt lắm , chẳng hay đắt rẻ thế nào chưa biết.
Mình chẳng biết sọt ở chợ Đông Ba thì đắt hay rẻ. Nhưng chợ Bà Chiểu có bán xôi gà khá ngon :D
 

Thapcuumuoi

Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
27 Tháng 7 2019
Bài viết
60
Reaction score
17
Điểm
8
Mình chẳng biết sọt ở chợ Đông Ba thì đắt hay rẻ. Nhưng chợ Bà Chiểu có bán xôi gà khá ngon :D
vậy áng ăn nhiều vào rồi mua sọt sau cũng được . híc...
 

Vô Năng

Active Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
7 Tháng 2 2017
Bài viết
119
Reaction score
44
Điểm
43
Tuổi trẻ mà, ngưỡng mộ.
Hoặc là già đầu mà chưa chịu lớn, ham hố, sửu nhi... :)

Như kinh văn: Chúng sanh cang cường (cứng đầu), ham vui khổ vô cùng...
 

Thapcuumuoi

Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
27 Tháng 7 2019
Bài viết
60
Reaction score
17
Điểm
8
Tuổi trẻ mà, ngưỡng mộ.
Hoặc là già đầu mà chưa chịu lớn, ham hố, sửu nhi... :)

Như kinh văn: Chúng sanh cang cường (cứng đầu), ham vui khổ vô cùng...
Ngưỡng mộ tuổi trẻ chuyện gì đó bác ơi! em thấy lớp trẻ chúng em toàn thích Rocket 1h thôi Bác ạ. không biết bác là già hay trẻ, có ham hố gì không Bác?
 

Vo Minh

Active Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
27 Tháng 12 2017
Bài viết
414
Reaction score
226
Điểm
43
Chào các anh chị em chú bác trên diễn đàn !

Vì nhân duyên nào đó nên mình mới tham gia ở đây, khá là hoan hỷ :D . Tuy nhiên thấy mọi người tranh luận kinh sách nhiều quá, và theo mình thì chung quy mọi người cũng chỉ tập trung vào ngón tay mà bàn luận tới lui. Nên nhân tiện tâm vọng động, bèn viết một bài cũng coi như giao lưu với mọi người :D

Theo mình, việc tu nó giản đơn lắm, nó nằm ngay thân thọ tâm pháp, nằm ngay những công việc thường nhật hằng ngày. Giống như các Thiền sư ngày xưa nói, chỉ đơn giản là ăn cơm uống nước mà tu, ngay những việc đó để thấy ra chân lý rồi.

Cũng như thấy nhiều người thích làm chủ tâm, hay làm chủ cái gì đó. Hoặc là buông xả cái này cái kia, hoặc là cố gắng đi tới một trạng thái gì đó, kiểu trong thấy chỉ có cái thấy, thấy cái gì khác là không ổn. Hoặc là kiến tánh, không rõ tánh là tánh gì, có kiến hay chưa, cái gì đang kiến, hay cũng chỉ là lôi kinh sách ra viện dẫn.

Mình tu, thì chỉ đơn giản, ngay trong việc gõ phím này thì thấy nhân duyên ra sao. Những suy nghĩ trong đầu do duyên gì mà có, nó vận hành ra sao, tới đi ra sao. Hay có cái gì đang quan sát những việc đó. Chung quy lại chỉ là "sống" thôi.

Giống như câu chuyện mình hay nghĩ về, là có một người đi vào rừng, anh ta nhìn thấy một con rắn, rồi sợ. Nhưng sau anh ta nhìn kỹ lại, thì ra đó là cành cây khô, chứ chẳng có con rắn nào cả.

Thì tu nó cũng vậy, con rắn kia là cái cuộc sống đang diễn ra ở đây, là thân thọ tâm pháp, là ngũ uẩn, hay là bất cứ gì đang diễn ra mà có thể gọi tên, có thể nghĩ tưởng... Thì ngay đó, ta phải nhìn cho rõ nó, nhìn cho rõ cái cuộc sống này, nhìn cho rõ những gì đang diễn ra ở trong và ngoài bản thân. Để rồi nhìn thấy được do cái gì mà có cái gì, thấy được nó tới lui ra làm sao, thấy được nó thay đổi ra sao, thấy được trước đây chúng ta nhìn thấy mọi thứ một cách vụt chạc, sai lệch, và điên đảo thế nào.

Thành thử, các bậc xưa chẳng dối gạt mình. Rằng ở đâu cũng là đạo cả, nấu cơm rửa chén cũng là đạo, nổi cơn sân si cũng là đạo, ... vấn đề là có thấy ra cái đạo đó không, có kiến được cái tánh đó không thôi. Thành thử tu là ở ngay đây nè, không phải trong sách đâu, ngay đây mà kiến, ngay đây mà giác, rồi mới thấy tánh ở đây, mới ngộ ngay đây được. :D
Ngược ngạo! Người vốn KHÔNG CÓ vô minh! Sao lại CÓ vô minh như vậy???.

CÓ vô minh thì mới CÓ người vô minh!
CÓ người vô minh thì mới CÓ người vô minh nói nhảm.

Trong cuộc đời huyễn này! Sở dĩ nói CÓ nhân duyên là cho người CÓ Vô Minh thôi.

Không biết Đạo là gì???... mà cũng TU???
NÓI Đạo ở đâu cũng là đạo thì không phải là ĐẠO.


Đạo để THẤY! Chứ Đạo không phải là để NÓI nhảm.

Đạo mà THẤY ở nấu cơm rửa chén, nổi cơn sân si...???
Đó là THẤY bằng MẮT phân biệt "Có NĂNG, Có SỞ" thì không phải là THẤY Đạo, KIẾN Tánh.


Trong cái THẤY! Chỉ có THẤY là cái THẤY:

"KHÔNG CÓ "NĂNG, SỞ" thì KHÔNG CÓ "Cái THẤY đạo! Cái KIẾN tánh!"
"KHÔNG CÓ "NĂNG, SỞ" thì KHÔNG CÓ "Cái ở đâu cũng là đạo!"
"KHÔNG CÓ "NĂNG, SỞ" thì KHÔNG CÓ "Cái nấu cơm rửa chén, nổi cơn sân si cũng là đạo!"

Con người vốn KHÔNG CÓ vô minh thì làm gì CÓ Cái THẤY đạo! Cái KIẾN tánh mà TU???!"

Vô Minh vốn không biết mình VÔ MINH thì lúc nào cũng NGÃ MẠN thấy ớn.
 

Danvici

Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
17 Tháng 10 2019
Bài viết
38
Reaction score
15
Điểm
8
Ngược ngạo! Người vốn KHÔNG CÓ vô minh! Sao lại CÓ vô minh như vậy???.

CÓ vô minh thì mới CÓ người vô minh!
CÓ người vô minh thì mới CÓ người vô minh nói nhảm.

Trong cuộc đời huyễn này! Sở dĩ nói CÓ nhân duyên là cho người CÓ Vô Minh thôi.

Không biết Đạo là gì???... mà cũng TU???
NÓI Đạo ở đâu cũng là đạo thì không phải là ĐẠO.


Đạo để THẤY! Chứ Đạo không phải là để NÓI nhảm.

Đạo mà THẤY ở nấu cơm rửa chén, nổi cơn sân si...???
Đó là THẤY bằng MẮT phân biệt "Có NĂNG, Có SỞ" thì không phải là THẤY Đạo, KIẾN Tánh.


Trong cái THẤY! Chỉ có THẤY là cái THẤY:

"KHÔNG CÓ "NĂNG, SỞ" thì KHÔNG CÓ "Cái THẤY đạo! Cái KIẾN tánh!"
"KHÔNG CÓ "NĂNG, SỞ" thì KHÔNG CÓ "Cái ở đâu cũng là đạo!"
"KHÔNG CÓ "NĂNG, SỞ" thì KHÔNG CÓ "Cái nấu cơm rửa chén, nổi cơn sân si cũng là đạo!"

Con người vốn KHÔNG CÓ vô minh thì làm gì CÓ Cái THẤY đạo! Cái KIẾN tánh mà TU???!"

Vô Minh vốn không biết mình VÔ MINH thì lúc nào cũng NGÃ MẠN thấy ớn.
Haha, vâng, có cũng được, không có cũng được ;D Minh cũng được, vô minh cũng được. Tu cũng đc hay thấy hoặc không cũng được.
Nhưng công nhận bác cũng nhiệt tình, đêm khuya còn rep cmt của mình, lành thay lành thay ! :D

Chỉ khổ cái thân mình, lúc nãy lỡ ăn no quá, bây giờ phải ngồi cho xuôi cái bao tử mới đi ngủ đc.
 

Vo Minh

Active Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
27 Tháng 12 2017
Bài viết
414
Reaction score
226
Điểm
43
Cái này là Nước cũ! BÌNH mới!
Nước cũ là Nước chết bốc mùi thuốc nổ.

Tu sao cũng chẳng tới đâu.
 

Danvici

Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
17 Tháng 10 2019
Bài viết
38
Reaction score
15
Điểm
8
Cái này là Nước cũ! BÌNH mới!
Nước cũ là Nước chết bốc mùi thuốc nổ.

Tu sao cũng chẳng tới đâu.
Haha, tu cũng đc mà ko tu cũng đc. Cơ mà nếu ko tu, thì cơ duyên nào bác lại ở đây nhỉ ? :D
 

Thapcuumuoi

Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
27 Tháng 7 2019
Bài viết
60
Reaction score
17
Điểm
8
Haha, tu cũng đc mà ko tu cũng đc. Cơ mà nếu ko tu, thì cơ duyên nào bác lại ở đây nhỉ ? :D
chắc là Bác Vo Minh thoải mái thì rong chơi , mà rong chơi thì chỗ nào mà chẳng đến được. thân em phận gái một "Bảo Bối" híc... cứ thích là táp vô có thế mới gặp được bác ở đây chứ. gặp nhau là hữu duyên mà bỏ đi cũng là duyên bỏ đi chứ bác và em vẫn muốn... híc...có phải không bác
 

doccoden

Moderator
Thành viên BQT
Tham gia ngày
10 Tháng 7 2016
Bài viết
489
Reaction score
181
Điểm
43
Chào các anh chị em chú bác trên diễn đàn !

Vì nhân duyên nào đó nên mình mới tham gia ở đây, khá là hoan hỷ :D . Tuy nhiên thấy mọi người tranh luận kinh sách nhiều quá, và theo mình thì chung quy mọi người cũng chỉ tập trung vào ngón tay mà bàn luận tới lui. Nên nhân tiện tâm vọng động, bèn viết một bài cũng coi như giao lưu với mọi người :D

Theo mình, việc tu nó giản đơn lắm, nó nằm ngay thân thọ tâm pháp, nằm ngay những công việc thường nhật hằng ngày. Giống như các Thiền sư ngày xưa nói, chỉ đơn giản là ăn cơm uống nước mà tu, ngay những việc đó để thấy ra chân lý rồi.

Cũng như thấy nhiều người thích làm chủ tâm, hay làm chủ cái gì đó. Hoặc là buông xả cái này cái kia, hoặc là cố gắng đi tới một trạng thái gì đó, kiểu trong thấy chỉ có cái thấy, thấy cái gì khác là không ổn. Hoặc là kiến tánh, không rõ tánh là tánh gì, có kiến hay chưa, cái gì đang kiến, hay cũng chỉ là lôi kinh sách ra viện dẫn.

Mình tu, thì chỉ đơn giản, ngay trong việc gõ phím này thì thấy nhân duyên ra sao. Những suy nghĩ trong đầu do duyên gì mà có, nó vận hành ra sao, tới đi ra sao. Hay có cái gì đang quan sát những việc đó. Chung quy lại chỉ là "sống" thôi.

Giống như câu chuyện mình hay nghĩ về, là có một người đi vào rừng, anh ta nhìn thấy một con rắn, rồi sợ. Nhưng sau anh ta nhìn kỹ lại, thì ra đó là cành cây khô, chứ chẳng có con rắn nào cả.

Thì tu nó cũng vậy, con rắn kia là cái cuộc sống đang diễn ra ở đây, là thân thọ tâm pháp, là ngũ uẩn, hay là bất cứ gì đang diễn ra mà có thể gọi tên, có thể nghĩ tưởng... Thì ngay đó, ta phải nhìn cho rõ nó, nhìn cho rõ cái cuộc sống này, nhìn cho rõ những gì đang diễn ra ở trong và ngoài bản thân. Để rồi nhìn thấy được do cái gì mà có cái gì, thấy được nó tới lui ra làm sao, thấy được nó thay đổi ra sao, thấy được trước đây chúng ta nhìn thấy mọi thứ một cách vụt chạc, sai lệch, và điên đảo thế nào.

Thành thử, các bậc xưa chẳng dối gạt mình. Rằng ở đâu cũng là đạo cả, nấu cơm rửa chén cũng là đạo, nổi cơn sân si cũng là đạo, ... vấn đề là có thấy ra cái đạo đó không, có kiến được cái tánh đó không thôi. Thành thử tu là ở ngay đây nè, không phải trong sách đâu, ngay đây mà kiến, ngay đây mà giác, rồi mới thấy tánh ở đây, mới ngộ ngay đây được. :D
Nếu cái gì cũng là đạo thì lấy cái gì để thấy đạo? :)
 

doccoden

Moderator
Thành viên BQT
Tham gia ngày
10 Tháng 7 2016
Bài viết
489
Reaction score
181
Điểm
43
Cái gì đang muốn thấy đạo đó ?
Chào bạn Danvici

Bạn không nên đánh trống lãng câu hỏi của tôi bằng cách hỏi lại tôi. Sở dĩ tôi hỏi câu đó là vì bạn cho rằng:

"Thành thử, các bậc xưa chẳng dối gạt mình. Rằng ở đâu cũng là đạo cả, nấu cơm rửa chén cũng là đạo, nổi cơn sân si cũng là đạo, ... vấn đề là có thấy ra cái đạo đó không, có kiến được cái tánh đó không thôi."

Vì bạn cho rằng 'ở đâu cũng là đạo' và chúng ta có thể thấy được đạo nên tôi mới thắc mắc là cái gì thấy đạo? Nếu bạn nhận ra mình sai thì nên thừa nhận, còn cảm thấy đúng thì hãy trả lời thẳng vào câu hỏi trên :)

Chừng nào biết được cái gì thấy đạo thì khi đó ắt sẽ biết cái gì muốn hay không muốn thấy đạo.
 

Danvici

Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
17 Tháng 10 2019
Bài viết
38
Reaction score
15
Điểm
8
Chào bạn Danvici

Bạn không nên đánh trống lãng câu hỏi của tôi bằng cách hỏi lại tôi. Sở dĩ tôi hỏi câu đó là vì bạn cho rằng:

"Thành thử, các bậc xưa chẳng dối gạt mình. Rằng ở đâu cũng là đạo cả, nấu cơm rửa chén cũng là đạo, nổi cơn sân si cũng là đạo, ... vấn đề là có thấy ra cái đạo đó không, có kiến được cái tánh đó không thôi."

Vì bạn cho rằng 'ở đâu cũng là đạo' và chúng ta có thể thấy được đạo nên tôi mới thắc mắc là cái gì thấy đạo? Nếu bạn nhận ra mình sai thì nên thừa nhận, còn cảm thấy đúng thì hãy trả lời thẳng vào câu hỏi trên :)

Chừng nào biết được cái gì thấy đạo thì khi đó ắt sẽ biết cái gì muốn hay không muốn thấy đạo.
Chào bạn,

Mình thì mình ko ở đây để làm vấn đáp với ai, và cũng ko muốn tranh luận xuông không hồi kết :) Mình ở đây để cùng chia sẻ và học hỏi cách tu tập.

Và mình hỏi lại bạn, là để khi bạn nảy ra câu hỏi hay suy nghĩ đó, để bạn có thể quay trở lại nhìn vào tâm thức mình, và khám phá xem cái gì đằng sau đó ? Điều đó với mình là tu, là ngay trong từng hành vi suy nghĩ mà tu, và nếu bạn tu như thế thì có lợi ích cho bạn :)

Còn việc vấn đáp hay bàn luận dài dòng ở đây, mình thấy ko ích gì lắm, cũng ko đi đến đâu cả. Vì thế mình không hứng thú đàm luận kiểu này :D

Cho nên bạn cho mình đúng cũng đc, sai cũng được, điều đó ko quan trọng. Mình chỉ quan tâm là bạn có tu để thấy ra đc bản chất của từng hành vi suy nghĩ của bản thân nó ra sao hay không, và nếu có, mình mong được nghe cái thấy của bạn. Thế thôi ! :D
 
Top