Thảo luận Kinh Viên Giác.- Chương 4. 5

vienquang6

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn - Quyền Admin
Thành viên BQT
Tham gia ngày
6 Tháng 2 2007
Bài viết
6,376
Reaction score
1,701
Điểm
113
+ Chân Như diễn sanh Luân hồi.- B. Phần TỊCH.(tt)
* Vô lão tử, diệc vô lão tử tận.

Đó là câu kinh mà Đức Phật dạy ở kinh tiểu Bát Nhã:


"Xá Lợi Tử, thị chư pháp không tướng, bất sanh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm.
Thị cố không trung vô sắc, vô thọ tưởng hành thức.
Vô nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý, vô sắc thanh hương vị xúc pháp, vô nhãn giới nãi chí vô ý thức giới.
Vô vô minh, diệc vô vô minh tận, nãi chí vô lão tử, diệc vô lão tử tận."

"Nầy Xá Lợi Tử, tướng không của các pháp ấy chẳng sinh chẳng diệt, chẳng nhơ chẳng sạch, chẳng thêm chẳng bớt.
Cho nên trong cái không đó, nó không có sắc, không thọ tưởng hành thức.
Không có mắt, tai, mũi, lưỡi, thân ý. Không có sắc, thanh, hương vị, xúc pháp. Không có nhãn giới cho đến không có ý thức giới.

Không có vô minh,mà cũng không có hết vô minh. Không có già chết, mà cũng không có hết già chết."
(hết trích)

Vì sao ? Vì:

+ Ví như trong giấc mộng thấy mình đốn cây rồi đẽo thành cột, thành, kèo, thành rui, thành mái tạo ra một cái nhà to lớn.- Nhà chỉ là "Mộng"- Tỉnh ra không có gì là nhà cả.

+ Cũng vậy Khi Vô minh tác động chúng ta dùng các vọng nghiệp (Tội- Phước không tự tánh) dệt thành luân hồi sanh tử. Khi hết vô minh.- Sanh tử luân hồi tan biến theo giấc mộng Vô minh.

+ Nhưng lúc đó: KHÔNG PHẢI LÀ LÚC THẬT HẾT SANH TỬ.- MÀ LÀ" GIẢI THOÁT SANH TỬ."- TỨC LÀ SANH MÀ VÔ SANH, DIỆT KHÔNG THẬT DIỆT, LÀ THƯỜNG TỊCH- THƯỜNG CHIẾU, LÀ TƯƠNG ƯNG "NHƯ".
7066


* Tóm lại: Thoát khỏi Luân Hồi Sanh tử.- tức là thoát khỏi mọi lầm chấp (có hoặc không) về Luân Hồi Sanh tử, mà tương ưng "Tịch- Chiếu NHƯ NHƯ". Vậy thôi.

Như câu chuyện Tổ Bách Trượng sau:

Mỗi ngày Sư (Bách Trượng ) thăng tòa thường có một cụ già theo chúng nghe pháp. Một hôm mọi người giải tán rồi mà cụ không đi. Sư mới hỏi

"Ông còn muốn hỏi gì ?".

Cụ già đáp :

"Tôi chẳng phải thân người. Đời trước tôi vốn làm trụ trì. Có người tham học hỏi tôi : "Bậc đại tu hành có còn rơi vào nhân quả không?". Tôi đáp :‘‘Không rơi nhân quả’’ ("Bất lạc nhân quả"), nên bị đọa làm thân Dã Hồ tinh (chồn) đã năm trăm năm. Nay xin Hòa Thượng từ bi chỉ dạy để tôi được giải thoát thân chồn.

Sư nói : "Ông hỏi lại ta ".

Cụ già bèn hỏi : " Bậc đại tu hành có còn rơi vào nhân quả không?".

Sư nói : ‘‘Không lầm nhân quả !’’

Cụ già bèn đảnh lễ và thưa rằng : "Nay nương đại ngôn của Hòa Thượng, tôi đã siêu thoát thân Dã Hồ, tôi ở hang sau núi, xin Hòa Thượng lấy lễ tống táng theo nhà sư cho".
7065

(HẾT TRÍCH)

Kính các Bạn.

Không Lầm Nhân quả, cũng là không lầm nghiệp.- Đó là thoát Vô minh.

Khi đó ta biết rỏ "Thị chư Pháp Không tướng, bất sanh, bất diệt..." nên không lầm nghiệp, cũng là không lầm "chấp có- chấp không sanh tử luân hồi".

- Chỉ như vậy thôi.- là THOÁT KHỎI LUÂN HỒI SANH TỬ. Cũng không lầm NIẾT BÀN VÔ SANH.


Quang minh TỊCH- CHIẾU biến hà sa

Phàm thánh hàm linh cộng ngã gia.

Nhất niệm bất sanh toàn thể hiện

Lục căn tài động bị vân già.

Phá trừ phiền não trùng tăng bệnh

Thú hướng chân như diệc thị tà.

Tùy thuận chúng duyên vô quái ngại

Niết-bàn sanh tử đẳng không hoa.


DỊCH

Quang minh lặng chiếu khắp hà sa

Phàm thánh hàm linh vốn chung nhà.

Một niệm chẳng sanh toàn thể hiện

Sáu căn vừa động bị che lòa.

Phá trừ phiền não càng thêm bệnh

Tìm đến chân như âu cũng tà.

Tùy thuận các duyên không chướng ngại.

Niết-bàn sanh tử thảy không hoa.

(Trương Chuyết)
 
Chỉnh sửa cuối:

Hoa Vô Tướng

Active Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
9 Tháng 4 2018
Bài viết
331
Reaction score
129
Điểm
43
Dạ con chào thầy @vienquang6

Tâm tánh vô nhiểm vốn tự viên thành xưa nay chẳng khác.

Vốn chẳng phải biết mà chẵng gì không biết. vạn pháp câu sanh, sanh chẵng thật sanh, diệt chẵng thật diệt tánh Chân Thường Như Thị.

Sỡ dĩ hành giả chẵng nhận ra chân tánh vì lầm chấp có ta, có người thực chất chỉ vẹn thể Chân Như. Con từ trí quán và vào thật quán nên hôm nay mạn phép diễn nói Pháp Quán này!

Trí quán và Thật quán chỉ là 1. như Hư không vô biên bỗng sanh tướng trong, ngoài chỉ tướng tự giới hạn chứ hư không thật không có giới hạn, như biển lớn khởi sóng chỉ tướng sóng giới hạn chứ tự nước không hề có giới hạn. vì vậy khi hành giả dùng trí quán tức thật quán xưa nay vốn đã sẵn sàng người người sẵn đủ vốn là chánh pháp nhãn tạng hiễn nhiên chẳng động.

Các pháp vốn câu sanh nên đương thể tức chân, do thể trước khác thể sau nên gọi là Biết thật chỉ là tự tánh vô sanh, tất thảy chỉ là diệu dụng biến hoá như 1 bàn tay. Hành giả chỉ vì chấp trước tự tánh thành tự ngã riêng biệt chỉ là câu sanh chấp này chẵng tan nên không vào được chỗ viên mãn như như chẵng động nơi thực tướng chứ không có pháp gì khác.
 

thantanmadai

Member
Tham gia ngày
24 Tháng 7 2019
Bài viết
55
Reaction score
7
Điểm
8
Dạ con chào thầy @vienquang6

Tâm tánh vô nhiểm vốn tự viên thành xưa nay chẳng khác.

Vốn chẳng phải biết mà chẵng gì không biết. vạn pháp câu sanh, sanh chẵng thật sanh, diệt chẵng thật diệt tánh Chân Thường Như Thị.

Sỡ dĩ hành giả chẵng nhận ra chân tánh vì lầm chấp có ta, có người thực chất chỉ vẹn thể Chân Như. Con từ trí quán và vào thật quán nên hôm nay mạn phép diễn nói Pháp Quán này!

Trí quán và Thật quán chỉ là 1. như Hư không vô biên bỗng sanh tướng trong, ngoài chỉ tướng tự giới hạn chứ hư không thật không có giới hạn, như biển lớn khởi sóng chỉ tướng sóng giới hạn chứ tự nước không hề có giới hạn. vì vậy khi hành giả dùng trí quán tức thật quán xưa nay vốn đã sẵn sàng người người sẵn đủ vốn là chánh pháp nhãn tạng hiễn nhiên chẳng động.

Các pháp vốn câu sanh nên đương thể tức chân, do thể trước khác thể sau nên gọi là Biết thật chỉ là tự tánh vô sanh, tất thảy chỉ là diệu dụng biến hoá như 1 bàn tay. Hành giả chỉ vì chấp trước tự tánh thành tự ngã riêng biệt chỉ là câu sanh chấp này chẵng tan nên không vào được chỗ viên mãn như như chẵng động nơi thực tướng chứ không có pháp gì khác.
Hỏi lại một lần nữa nói rõ ràng vào chú em. Nước dụ cho cái gì , sóng dụ cho cái gì, không cần giải thích dài dòng.
 

Hoa Vô Tướng

Active Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
9 Tháng 4 2018
Bài viết
331
Reaction score
129
Điểm
43
Hỏi lại một lần nữa nói rõ ràng vào chú em. Nước dụ cho cái gì , sóng dụ cho cái gì, không cần giải thích dài dòng.
Ủa tưởng lần trước tiểu đệ nói rồi?
Biển dụ tâm, sóng dụ pháp, nước dụ tánh không
 

vienquang6

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn - Quyền Admin
Thành viên BQT
Tham gia ngày
6 Tháng 2 2007
Bài viết
6,376
Reaction score
1,701
Điểm
113
* 5 Chủng Tánh,

Trực chỉ:

Tất cả chúng sanh đều có khả năng thành Phật. Cho nên gọi là "chủng tánh" thực lý không có chủng tánh nào cố định. Dù không cố định, nhưng có thể có ra năm thứ chủng tánh khác nhau. Yếu tố để ước định phân chia thành chủng tánh là SỰ CHƯỚNG và LÝ CHƯỚNG.

Sự chướng cũng gọi PHIỀN NÃO CHƯỚNG. Thứ chướng nầy thường qua lại trong sáu căn, biểu hiện thông qua ba nghiệp: thân, miệng và ý của con người. Sát, đạo, dâm: vọng ngôn, ỷ ngữ, lưỡng thiện, ác khẩu; tham, sân, si là những biểu hiện cụ thể là căn bản của sự chướng. Do vậy, sự chướng nối dài đường sanh tử luân hồi ưu bi khổ não thêm ra.

Lý chướng còn gọi SỞ TRI CHƯỚNG. Thứ chướng nầy cản trở sự hiểu biết trong sáng sự nhận thúc đúng chân lý, khiến cho con ngừơi mê mờ chân lý không phân chánh tà, thiện ác, triền phược, giải thoát. Do vậy, đóng bít cửa Niết bàn, cắt đứt đường Bồ đề Phật.

Đối với sự chướng, lý chướng còn chưa có ý thức đoạn trừ, hạng người như thế gọi là

1. CHỦNG TÁNH PHÀM PHU.

Dứt trừ sự chướng, chưa đoạn lý chướng, hạng người như thế gọi là

2.CHỦNG TÁNH NHỊ THỪA.

Có chí lớn muốn dạo chơi trong biển đại tịch diệt Như Lai Viên Giác, dũng mãnh đoạn trừ hai chướng. Khi hai chướng tiềm phục, trí tuệ rộng sâu trong tiến trình nhận thức chân lý… Thể nhập Bồ tát cảnh giới có sức tự tại đối với vạn pháp. Như thế gọi là hạng người

3.CHỦNG TÁNH ĐẠI THỪA.

Trên đường tu, người thiện tri thức có ảnh hưởng đến cuộc đời mình. Trong lúc mới phát tâm chẳng may gặp phải người tà kiến khuyến hóa tu hành, sai lạc chánh nhơn thành Phật, van thần, khấn quỷ, trì tà chú luyện âm binh. Ngừơi như thế lạc vào

4.CHỦNG TÁNH NGOẠI ĐẠO.

Nếu gặp duyên lành trở về đường chánh đạo được thiện tri thức dạy chánh pháp tu học chánh nhơn người nầy có thể phát huy thiện nghiệp tiến lên hoặc cũng có thể tiến xa hơn nữa, cho nên gọi hạng người ở vào trường hợp như thế là

5.CHỦNG TÁNH BẤT ĐỊNH.

Tất cả chúng sanh đều có khả năng tu hành để thành tựu đến quả vị Phật. Dù bị tà sư ngoại đạo dẫn dắt sai lạc chánh pháp, nhưng lỗi đó cũng không quy trách cho tà sư, cũng không phải vô cớ mà người nầy đi vào con đường sai lạc ấy. Điều đó phải hiểu rằng nó có tương quan mật thiết trong quá trình gieo trồng hạt giống Bồ đề của mọi người có cạn có sâu. Vì vậy mà có năm chủng tánh sai khác.

Cùng một sự kiện phát tâm, người trí phải chín chắn suy nghĩ về hành động của mình va mục đích của sự phát tâm đó. Phát tâm TÀ, CHÁNH, CHƠN, NGỤY, ĐẠI, TIỂU, THIÊN, VIÊN kết quả khác nhau như đen với trắng.

Người đệ tử Phật muốn rong chơi trong biển đại tịch diệt Như Lai Viên Giác chỉ có thể phát tâm CHÁNH, CHƠN, ĐẠI và VIÊN. Phát tâm như vậy sẽ không lệch mục tiêu cao đẹp của người con Phật đang tiến bước trên đừơng Bồ đề, Niết bàn vô thượng.
 
Top