Thảo luận Kinh Viên Giác.- Chương 4. 5

Vo Minh

Active Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
27 Tháng 12 2017
Bài viết
414
Reaction score
226
Điểm
43
“Pháp duyên khởi chẳng phải do ta làm ra, chẳng phải do người khác làm ra. Dù Như Lai có xuất hiện hay không xuất hiện ở thế gian, pháp này vẫn tồn tại. Như Lai tự giác ngộ pháp này, thành đẳng chánh giác...”

Pháp duyên khởi, vô thường, vô ngã là chân lý!

Những phương tiện hay những hình thức giáo dục khác nhau, nó không phải là chân lý, vì nó chỉ có giá trị, và phù họp với một đối tượng cụ thể và nhất định nào đó, không thể là cái chân lý chung cho mọi con người và mọi xã hội khác nhau, cho nên không được gọi là chân lý.

Vì lòng thương chúng sanh trầm luân trong đau khổ, đức Phật tùy theo căn cơ và trình độ khác nhau của mỗi loại chúng sanh, dùng mọi phương tiện khác nhau chỉ cho chúng sanh thấy được chân lý này, để họ được giác ngộ và giải thoát mà hình thành Tông phái, phân chia có Tiểu có Đại.

Thích Hạnh Bình.
 

vienquang6

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn - Quyền Admin
Thành viên BQT
Tham gia ngày
6 Tháng 2 2007
Bài viết
6,370
Reaction score
1,699
Điểm
113
* 2 đường Sanh tử.

Như trên đã nói. Rõ ràng có 2 đường sanh tử



Như vậy tại sao Kinh Tiểu Bát Nhã lại nói:

"Vô vô minh, diệt vô minh tận. Vô lão tử diệc vô lão tử tận". Nghĩa là "Không có vô minh, cũng không có lúc tu hành để hết vô minh. Không có già chết, cũng không có tu hành để chấm dứt già chết (thành Phật) ?

Tổ huyền quang cũng nói:

Tằng nghe rằng:

Giác tánh viên minh,

Xưa nay vắng lặng.

Vốn không ngã nhân huyễn tướng,

Nào có sanh tử giả danh!

Nhưng tối sơ một niệm vô minh,

Tùy vọng tưởng có nay sanh diệt.

Tuy nhiên:

Diệt nào có diệt,

Đạt Ma Tôn giả, quảy dép về Tây;

Sanh mà không sanh,

Thích Ca Thế Tôn, song lâm nhập diệt!

Nếu không một phen thấu triệt,

Khó khỏi nhiều kiếp nổi trôi.

Nên, người trời còn có luân hồi.

Huống phàm thứ há không sanh tử ?


Vâng. thưa Các Bạn.- Đó là Tính chất của Chân Như là thế.


Vậy Tính chất của Chân Như là thế nào ?
 

Hoa Vô Tướng

Active Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
9 Tháng 4 2018
Bài viết
319
Reaction score
126
Điểm
43
* 2 đường Sanh tử.

Như trên đã nói. Rõ ràng có 2 đường sanh tử



Như vậy tại sao Kinh Tiểu Bát Nhã lại nói:

"Vô vô minh, diệt vô minh tận. Vô lão tử diệc vô lão tử tận". Nghĩa là "Không có vô minh, cũng không có lúc tu hành để hết vô minh. Không có già chết, cũng không có tu hành để chấm dứt già chết (thành Phật) ?

Tổ huyền quang cũng nói:

Tằng nghe rằng:

Giác tánh viên minh,

Xưa nay vắng lặng.

Vốn không ngã nhân huyễn tướng,

Nào có sanh tử giả danh!

Nhưng tối sơ một niệm vô minh,

Tùy vọng tưởng có nay sanh diệt.

Tuy nhiên:

Diệt nào có diệt,

Đạt Ma Tôn giả, quảy dép về Tây;

Sanh mà không sanh,

Thích Ca Thế Tôn, song lâm nhập diệt!

Nếu không một phen thấu triệt,

Khó khỏi nhiều kiếp nổi trôi.

Nên, người trời còn có luân hồi.

Huống phàm thứ há không sanh tử ?


Vâng. thưa Các Bạn.- Đó là Tính chất của Chân Như là thế.


Vậy Tính chất của Chân Như là thế nào ?
Tùy duyên bất biến. Duy ngã độc tôn
 

Kim Cang Thoi Luan

Thành viên vinh dự
Thành viên BQT
Tham gia ngày
13 Tháng 8 2018
Bài viết
498
Reaction score
119
Điểm
43
*"Nếu bạn khẳng định Pháp là nguồn gốc phụ thuộc, thì bạn sẽ khẳng định một điều vô thường,
-Đức Phật đã nói: "Bất cứ ai nhìn thấy duyên khởi đều thấy Pháp, bất cứ ai nhìn thấy Pháp đều thấy duyên khởi."
-Nếu bạn tuyên bố Pháp là vĩnh cửu, bạn sẽ cho rằng duyên khởi là vĩnh cửu.

*Đức Phật nói: "Bất cứ ai nhìn thấy Pháp đều thấy Phật, bất cứ ai nhìn thấy Phật đều thấy Pháp".
-Rõ ràng, Đức Phật cũng không tự tánh (không thật có),
-Vì vậy tuyên bố dựa trên các nguồn Pali rằng Pháp hay Phật là "vĩnh cửu" (thật có tự tánh) sẽ không đúng chân lý được.
 

Kim Cang Thoi Luan

Thành viên vinh dự
Thành viên BQT
Tham gia ngày
13 Tháng 8 2018
Bài viết
498
Reaction score
119
Điểm
43
Theo Quan điểm Phật Giáo Nguyên Thủy là: Đã CÓ sanh tử luân hồi thì phải CÓ
nhiều phương tiện chấm dứt sanh tử.

Nói theo lý DUYÊN KHỞI thì "Cái này CÓ khởi lên cái kia CÓ".

Nói theo Pháp Duyên Sinh nghĩa là cái CÓ đã hình thành rồi, "Cái kia CÓ" đã là CÓ, đã trở thành hiện tượng thế gian. "Cái kia CÓ" nhìn lại phía trước do điều kiện là "Cái này CÓ" mới sinh "Cái CÓ" sau.

Cái THÂN này đã CÓ là NHÂN để sanh khởi ra cái QUẢ là CÓ sanh tử luân hồi.

Thế gian KHỔ bởi CÓ sanh tử luân hồi nên Đức Phật dùng CÓ và KHÔNG CÓ làm PHUƠNG TIỆN để chỉ chúng sanh CHẤM DỨT sanh tử luân hồi:

Đức Phật nói Phương Tiện CÓ nhiều tới 84,0000 phương tiện.

Những phương tiện CÓ như là:

CÓ giác Ngộ Thành Phật. CÓ Tu Hành.
CÓ Thiền Quán, CÓ Niệm Phật VÃNG SANH.
CÓ 3 cỗ xe THỪA đồ chơi để dụ chúng sanh thoát nhà lửa,
CÓ Phật Tánh, CÓ Tánh KHÔNG, CÓ Kiến Tánh,
CÓ Hư Không, CÓ Quét Lá, CÓ Bửa Củi, CÓ Sư Tử Hống......

Còn phương tiện KHÔNG CÓ là:
KHÔNG CÓ sanh tử luân hồi.

Như vậy! Tất cả chỉ là phương tiện! Không phải CỨU CÁNH.

Thế nào là CỨU CÁNH????
Thay đổi NHẬN THỨC cho rằng "PHƯƠNG TIỆN là CHÂN LÝ! Đức Phật là CỨU CÁNH"

Phải biết rằng:
CÓ Lý DUYÊN KHỞI thì mới CÓ Phật!
KHÔNG CÓ Lý DUYÊN KHỞI thì KHÔNG CÓ Phật.

Như vậy: CHÂN LÝ là Lý DUYÊN KHỞI!
Còn Phật đơn giản chỉ là một BONG BÓNG NƯỚC VÔ THƯỜNG.

Giáo lý Đại Thừa chỉ là đồ chơi, là phương tiện dụ dỗ cho con nít u mê.

Suốt ngày nói CÓ là KHÔNG?? Nói cái gì cũng KHÔNG rồi lòi đâu ra CÓ địa ngục.

Diễu dở thiệt

*Theo Quan điểm Phật Giáo Nguyên Thủy là: Đã CÓ sanh tử luân hồi thì phải CÓ
nhiều phương tiện chấm dứt sanh tử.

---------------
*Vậy theo quan điểm này tại sao phải có sinh tử, sinh tử này này từ đâu ra để chấm dứt?!
----------
Nói theo Pháp Duyên Sinh nghĩa là cái CÓ đã hình thành rồi, "Cái kia CÓ" đã là CÓ, đã trở thành hiện tượng thế gian. "Cái kia CÓ" nhìn lại phía trước do điều kiện là "Cái này CÓ" mới sinh "Cái CÓ" sau.

*Duyên khởi không "hề nói cái này có là cái kia có".
-Nó chỉ tồn tại với những kẻ dầy đặc bóng tối.
-Đức Phật chẳng hề nói: Nhân của một pháp sinh ra tất cả pháp, cái cái kiến giải khác gì Kito giáo, hay những giáo phái chấp nhận đấng tạo hóa.
-Có mặt anh không đồng nghĩa tôi phải có mặt, có mặt cái Tivi không đồng nghĩa cái vi tính phải có mặt.
-Duyên khởi hay là "nhân duyên sinh các pháp", nghĩa rằng là các pháp phải "phụ thuôc một cái nhân, một nguyên nhân không thể độc lập mà có".
-Nếu anh nói nói cái này "CÓ MẶT CÁI KIA PHẢI CÓ MẶT".
-Đồng nghĩa "tất cả pháp độc lập tự tánh sẽ sinh ra tất cả pháp độc lập tự tánh, mà nó không cần phải phụ thuộc vào nhân hay sao?"
-Hay cho rằng là con chó có mặt, nên con người, trời phải có mặt, tức là "một nhân độc lập sinh ra tất cả nhân".
-Lại cho rằng: Một người tu hành thì tất cả mọi người phải thành Phật à?
-Cũng như tà kiến của ngoại đạo "đấng Tổng Chủ sinh ra vạn vật".
--------------
1, Cái THÂN này đã CÓ là NHÂN để sanh khởi ra cái QUẢ là CÓ sanh tử luân hồi.
--------------


*Cái thân này khổ ai cũng thấy được, những thứ này kể cả ngoại đạo hay người thế gian: Khổ khổ ai cũng cảm nhận được, biến hoại khổ ai cung thấy đươc.
-Nhưng đức Phật ra đời không phải chỉ có chỉ ra khổ khổ, biến hoại khổ, vì chính yếu chỉ cho chúng ta thấy: Hành khổ, biến chuyển từng sát na, tất cả các pháp hữu vi đều thay đổi theo thời gian, không một sát na dừng nghỉ an ổn, làm cho con người cảm thấy bức bách khổ não, nên gọi là Hành khổ.
-------------
2, Cái THÂN này đã CÓ là NHÂN để sanh khởi ra cái QUẢ là CÓ sanh tử luân hồi.
-Nếu là cái thân này có nhân sinh khởi ra cái quả luân hồi,

-Vậy tại sao các thánh A La Hán, Bích Chi Phật, Bồ Tát, Phật những vị đã liễu sinh tử xuất tam giới tuy họ có thân nhưng chẳng hề có luân hồi!
-Bởi vậy có thân hay không có thân không phải là nhân chính của luân hồi.
-Nhân chính của luần hồi là si mê và nghiệp.
----------
Thế gian KHỔ bởi CÓ sanh tử luân hồi nên Đức Phật dùng CÓ và KHÔNG CÓ làm PHUƠNG TIỆN để chỉ chúng sanh CHẤM DỨT sanh tử luân hồi:

Đức Phật nói Phương Tiện CÓ nhiều tới 84,0000 phương tiện.

Những phương tiện CÓ như là:

CÓ giác Ngộ Thành Phật. CÓ Tu Hành.
CÓ Thiền Quán, CÓ Niệm Phật VÃNG SANH.
CÓ 3 cỗ xe THỪA đồ chơi để dụ chúng sanh thoát nhà lửa,
CÓ Phật Tánh, CÓ Tánh KHÔNG, CÓ Kiến Tánh,

CÓ Hư Không, CÓ Quét Lá, CÓ Bửa Củi, CÓ Sư Tử Hống......
----------------
*Đúng vậy, bởi có khổ nên đức Phật vì chúng sinh tìm ra con đường diệt khổ, nên có Tứ Thánh Đế và có Niết Bàn tịch tĩnh để chứng đắc.
-Nếu vãn chấp mê bất ngộ chưa hiểu được các hành là khổ, rơi vào đoạn kiến không có gì, thì tôi e rằng ác đạo.... bạn đã có phần rồi!
--------------
Như vậy! Tất cả chỉ là phương tiện! Không phải CỨU CÁNH.

Thế nào là CỨU CÁNH????
Thay đổi NHẬN THỨC cho rằng "PHƯƠNG TIỆN là CHÂN LÝ! Đức Phật là CỨU CÁNH"

-----------
Thánh Long Thọ đã dạy trong Trung Quán:

Chư Phật nương hai đế


Vì chúng sinh thuyết pháp

Một dùng thế tục đế

Hai đệ nhất nghĩa đế.

Nếu người không thể biết

Phân biệt nơi hai đế

Tức nơi pháp Phật sâu


Không biết nghĩa chân thật.

-------------
Nếu không nương tục đế


Không đắc nghĩa đệ nhất

Không đắc nghĩa đệ nhất


Thì không đắc Niết-bàn.

*Đệ nhất nghĩa đế đều “nhân nơi ngôn thuyết”. Ngôn thuyết là thế tục.

-Nếu đức Phật chẳng thuyết pháp, làm sao phá mê khai ngộ cho chúng sinh được?

-Do vậy, nếu không nương nơi ngôn ngữ thế gian thì nghĩa đệ nhất không thể nêu bày.

-Nếu không đạt được nghĩa đệ nhất, thì làm sao đến được Niết-bàn.

---------------

CHÂN LÝ là Lý DUYÊN KHỞI!
Còn Phật đơn giản chỉ là một BONG BÓNG NƯỚC VÔ THƯỜNG.

Giáo lý Đại Thừa chỉ là đồ chơi, là phương tiện dụ dỗ cho con nít u mê.

Suốt ngày nói CÓ là KHÔNG?? Nói cái gì cũng KHÔNG rồi lòi đâu ra CÓ địa ngục.


Diễu dở thiệt
--------------

*Đối tượng của Trung Quán không phải bác bỏ sự tồn tại của: Ông Phật, chúng sinh, cái bàn, cái ghế, nam, nữ.
-Vì sao, vì tất cả nương y duyên sinh, nếu bác bỏ tất cả pháp duyên sinh thì tất cả pháp biến mất hoàn toàn, thế nên không hợp lý.
-Cái bác bỏ của Trung Quán những thứ TRÌNH HIỆN bạn cho là có thật, tuy nhiên nó không có thật.
-Cho nên Trung Quán không bác bỏ sự tồn tại hiện diện của các pháp, chỉ bác bỏ tính chất của nó biến hoại vô thường, rỗng không tự tánh thật.
-------------

Giáo lý Đại Thừa chỉ là đồ chơi, là phương tiện dụ dỗ cho con nít u mê.
----------------

Giáo lý Đại thừa nếu chỉ là Đồ chơi thì không thể phát triển toàn cầu như ngày hôm nay, những bác học nổi tiếng, khoa học nổi tiếng đều khâm phục thuyết của Tổ Long Thọ giống như ĐẤNG NHẤT THIẾT TRÍ THỨ HAI.

-Về việc bạn có tin Đại thừa Phật giáo hay không là tùy căn cơ trình độ của bạn.
-------------
Suốt ngày nói CÓ là KHÔNG?? Nói cái gì cũng KHÔNG rồi lòi đâu ra CÓ địa ngục.
---------
*Bạn tự chấp nhận thật tánh của địa ngục, giáo lý đại thừa chẳng hề phủ nhận địa ngục, luân hồi tuy nhiên nó chỉ có với người phạm tội.
-Tuy nhiên hết thảy chúng sinh chưa đoạn được nghiệp, nên đức Phật nói các pháp vẫn đang hiện hữu.
------------
Suốt ngày nói CÓ là KHÔNG??
----------
*Có không chỉ tồn tại với bạn "chấp nhận thức của tôi của người khác" (ngã và ngã sở).
-Có không chỉ là ngón tay chỉ rõ đường đi phía trước, có không cũng là nương thuyền bè qua bến.
-Bạn hà tất phải mang cái có-không tồn tại vào tâm thức của mình ư?!
-Tuy nhiên y tha khởi rỗng không, trước cái nhận biết "có-không" này thì cái nào thành lập nhận thức cái có không!

-----------

*Bạn hoàn toàn chỉ mập mờ võ đoán, chưa qua bậc truyền thừa dạy dỗ, hàm hồ hiểu sai nên hành sai, e rằng đọa lạc đừng bảo kinh Phật vô tình, mà hãy trách nghiệp phiền não, che chướng của bạn quá nặng!
 
Chỉnh sửa cuối:

Kim Cang Thoi Luan

Thành viên vinh dự
Thành viên BQT
Tham gia ngày
13 Tháng 8 2018
Bài viết
498
Reaction score
119
Điểm
43
Ngài Long Thọ dạy:
Ông cho tôi chấp không

Mà vì tôi nêu lỗi

Nhưng lỗi nay ông nói


Đối với “không” không có.

*Ông cho tôi chấp không nên vì tôi nêu ra lỗi lầm, nhưng tánh không mà tôi nói, thì KHÔNG ẤY CŨNG LẠI KHÔNG, nên không có các lỗi như thế.

Lại nữa,

Do vì có nghĩa “không”

Tất cả pháp được thành

Nếu không có nghĩa không


Tất cả tức không thành.

*Do có nghĩa không nên tất cả các pháp thế gian và xuất thế gian đều thành tựu.

-Nếu không có nghĩa không thì đều không thành tựu.

-----------------

Lại nữa,

Nay ông tự có lỗi

Mà đổ lỗi cho tôi

Giống như người cỡi ngựa
Tự quên ngựa mình cỡi.


*Ông đối với pháp có, có lỗi nhưng không thể tự nhận biết, lại thấy lỗi nơi pháp không, khác nào người cỡi ngựa lại quên mất con ngựa mình đang cỡi. Vì sao?

Nếu ông thấy các pháp

Quyết định là có tánh

Tức là thấy các pháp


Không nhân cũng không duyên.

*Ông nói các pháp có tánh định (có tự tánh) nếu như vậy tức LÀ THẤY CÁC PHÁP KHÔNG NHÂN KHÔNG DUYÊN. Vì sao?

-Vì nếu pháp đã quyết định có tánh, TỨC NÊN không sinh không diệt, pháp như vậy đâu cần nhân duyên.

-Nếu các pháp từ nhân duyên sinh, tức không có tự tánh.


-Còn các pháp quyết định có tự tánh thì không nhân duyên.

-Vậy nếu cho các pháp quyết định trụ nơi tự tánh là không đúng. Vì sao?

Tức là phá nhân quả

Tạo, người tạo, pháp tạo

Cũng lại phá tất cả


Sinh, diệt của muôn vật.

*Nếu các pháp có tánh định thì không có các sự như nhân quả v.v...

Như kệ nói:

Nhân duyên sinh các pháp

Tôi nói tức là không.

Cũng gọi là giả danh

Cũng là nghĩa Trung đạo.

Chưa từng có một pháp

Không từ nhân duyên sinh

Vì thế tất cả pháp

Chúng thảy đều là không.

Pháp từ nhân duyên sinh,

Tôi nói tức là không. (không thật)


*Vì sao? Vì phải đầy đủ các duyên hòa hợp thì pháp mới sinh.

-Pháp ấy thuộc các nhân duyên nên không có tự tánh.

-Vì không có tự tánh nên là không.

-Không ấy cũng lại không.

-Chỉ vì nhằm dắt dẫn chúng sinh nên mượn danh tự để nêu bày.

---------------------

*”Nếu tất cả các pháp mỗi mỗi thứ đều có tánh chứ chẳng không” tức không có sinh diệt.

-Vì không có sinh diệt tức không có pháp bốn Thánh đế. Vì sao?

Nếu không từ duyên sinh

Làm sao mà có khổ

Vô thường là nghĩa khổ


Tánh định (có tự tánh), không vô thường.

----------------------
*Nếu không từ duyên sinh thì không có khổ. Vì sao?

-Vì kinh nói VÔ THƯỜNG là nghĩa khổ.

-Nếu khổ có tánh định (tự tánh) thì làm sao có vô thường, vì nó không bỏ tự tánh.

Lại nữa,

Nếu khổ có tánh định

Do đâu từ tập sinh

Vì vậy không có tập


Vì phá bỏ nghĩa không.

*Nếu khổ có tánh định thì không thể lại sinh, vì trước đã có.

-Nếu như vậy thì không có tập đế, do hủy hoại nghĩa không.

Lại nữa,

Khổ nếu có tánh định

Tức không thể có diệt

Vì ông chấp tánh định


Tức phá nơi diệt đế.

*Khổ nếu có tánh định tức không thể diệt. Vì sao?

-Vì tánh định thì không diệt.
-------------

Lại nữa,

Khổ nếu có tánh định

Tức không có tu đạo

Nếu đạo nên tu tập


Tức không có tánh định.

*Pháp nếu nhất định có thì không có việc tu đạo. Vì sao?

-Vì pháp nếu thật có tức là thường.

-Thường thì không thể tăng thêm.

-Nếu đạo có thể tu thì đạo tức không có tánh định.

Lại nữa,

Nếu không có khổ đế

Cùng không tập, diệt đế

Đạo có thể diệt khổ


Rốt ráo đến chốn nào.

*Các pháp nếu trước đã có tánh định thì không có khổ, tập, diệt đế.

-Vậy hiện tại con đường diệt khổ, cuối cùng đưa đến chốn diệt khổ nào?

-Lìa hai biên có, không nên gọi là trung đạo.

-Pháp ấy không có tánh nên không được nói là có, cũng không có không nên không được nói là không.

-Nếu pháp có tánh tướng thì không đợi các duyên mới có, nhưng nếu không đợi các duyên thì không có pháp.

-Thế nên không có pháp chẳng không.

-Trên kia ông cho pháp không có lỗi, lỗi ấy nay trở lại nơi ông. Vì sao?
----------------

Nếu tất cả chẳng không

Tức không có sinh diệt

Như thế thì không có


Pháp của bốn Thánh đế.

*”Nếu tất cả các pháp mỗi mỗi thứ đều có tánh chứ chẳng không” tức không có sinh diệt.

-Vì không có sinh diệt tức không có pháp bốn Thánh đế. Vì sao?
----------------

Nếu không từ duyên sinh

Làm sao mà có khổ

Vô thường là nghĩa khổ


Tánh định, không vô thường.

*Nếu không từ duyên sinh thì không có khổ. Vì sao?

-Vì kinh nói VÔ THƯỜNG là nghĩa khổ.

-Nếu khổ có tánh định (tự tánh) thì làm sao có vô thường, vì nó không bỏ tự tánh.

Lại nữa,

Nếu khổ có tánh định

Do đâu từ tập sinh

Vì vậy không có tập


Vì phá bỏ nghĩa không.

*Nếu khổ có tánh định thì không thể lại sinh, vì trước đã có.

-Nếu như vậy thì không có tập đế, do hủy hoại nghĩa không.

Lại nữa,

Khổ nếu có tánh định

Tức không thể có diệt

Vì ông chấp tánh định


Tức phá nơi diệt đế.

*Khổ nếu có tánh định tức không thể diệt. Vì sao?

-Vì tánh định thì không diệt.

Lại nữa,

Khổ nếu có tánh định

Tức không có tu đạo

Nếu đạo nên tu tập


Tức không có tánh định.

*Pháp nếu nhất định có thì không có việc tu đạo. Vì sao?

-Vì pháp nếu thật có tức là thường.

-Thường thì không thể tăng thêm.

-Nếu đạo có thể tu thì đạo tức không có tánh định.

Lại nữa,

Nếu không có khổ đế

Cùng không tập, diệt đế

Đạo có thể diệt khổ


Rốt ráo đến chốn nào.

*Các pháp nếu trước đã có tánh định thì không có khổ, tập, diệt đế.

-Vậy hiện tại con đường diệt khổ, cuối cùng đưa đến chốn diệt khổ nào?

Lại nữa,

Nếu khổ định có tánh

Trước đến giờ không thấy

Nơi nay làm sao thấy


Vì tánh ấy không khác.

*Nếu trước đây khi là phàm phu không thể thấy tánh khổ, thì nay cũng không thể thấy. Vì sao?

-Vì không thấy tánh định.

---------------------
Lại nữa,

Như thấy khổ không đúng

Đoạn tập cùng chứng diệt

Tu đạo và bốn quả


Là cũng đều không đúng.

*Như tánh của khổ đế trước khi tu không thấy, sau khi tu cũng không thể thấy.

-Như vậy cũng không thể có việc đoạn tập, chứng diệt, tu đạo. Vì sao?

-Vì tánh của tập đế từ trước giờ không đoạn, nay cũng không thể đoạn, vì tánh ấy cố định không thể đoạn.

-Diệt đế từ trước giờ không chứng, nay cũng không thể chứng, vì từ trước giờ không chứng.

-Đạo từ trước giờ không tu, nay cũng không thể tu, vì từ trước giờ không tu.

-Thế nên, bốn thứ hành thấy, đoạn, chứng, tu của bốn Thánh đế đều không thể có.

-Vì bốn thứ hành không có nên bốn đạo quả cũng không có. Vì sao?

Tánh của bốn đạo quả

Trước nay không thể đắc

Tánh các pháp nếu định


Nay sao có thể đắc.

*Các pháp nếu có tánh định, thì bốn quả Sa-môn trước giờ chưa đắc nay làm sao có thể chứng đắc.

-Nếu có thể chứng đắc thì tánh của các pháp không định.

Lại nữa,

Nếu không có bốn quả

Thì không người đắc hướng

Vì không có tám Thánh


Tức không có Tăng bảo.

*Vì không có bốn quả Sa-môn, nên không có người chứng đắc quả và người hướng đến chứng đắc quả.

-Do không có tám bậc Hiền Thánh ấy, nên không có Tăng bảo.

-Nhưng kinh nói tám bậc Hiền Thánh gọi là Tăng bảo.

Lại nữa,

Không có bốn Thánh đế

Cũng không có Pháp bảo

Không Pháp bảo, Tăng bảo


Làm sao có Phật bảo.

*Hành bốn Thánh đế chứng đắc pháp Niết-bàn.

-Nếu không có bốn Thánh đế thì không có Pháp bảo.

-Nếu không có Tăng bảo, Pháp bảo thì làm sao có Phật bảo?

-Ông dùng các nhân duyên như thế để “nói các pháp có tánh định (có tự tánh), tức là hủy hoại Tam bảo.”
 
Chỉnh sửa cuối:

Vo Minh

Active Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
27 Tháng 12 2017
Bài viết
414
Reaction score
226
Điểm
43
Chương bốn

chưa ra khỏi luân hổi luận bàn
viên giác tánh thì tánh viên giác
trở thành đổng tánh luân hổi
Đức Phật trống rỗng..không tự tánh khi được hỏi "CÓ NGÃ hay KHÔNG CÓ NGÃ? ???"
Đức Phật Phật IM LẶNG!

Ở đây chưa ra khỏi luân hổi thảo luận "CÓ luân hồi hay KHÔNG CÓ luân hồi???"

TRỐNG RỖNG...KHÔNG TỰ TÁNH đâu KHÔNG CÓ ???....Mà CÓ cái NGÃ MẠN la lối không không có có như cái TRỐNG THÙNG rỗng kêu to vậy ta???

KHÔNG CÓ như lai thì CÓ CHÂN LÝ không vậy ta???
CÓ chứ! Từ đâu ra cái ĐẠI Thừa NGÃ MẠN nói KHÔNG???

KHÔNG CÓ Phật Giáo Đại Thừa thì CÓ CHÂN LÝ không vậy ta???
CÓ chứ! Từ đâu ra cái ĐẠI Thừa NGÃ MẠN nói KHÔNG???

Từ vô thỉ vô chung đã CÓ CHÂN LÝ mà nay Đại Thừa NGÃ MẠN vẫn còn thảo luận CÓ hay KHÔNG CÓ???

CÓ CHÂN LÝ thì mới CÓ vạn vật vũ trụ!
CÓ vạn vật vũ trụ thì PHẢI CÓ VÔ MINH NGÃ MẠN!
CÓ VÔ MINH NGÃ MẠN thì PHẢI CÓ SANH TỬ LUÂN HỒI.

Đó là CHÂN LÝ bất biến.

CHÂN LÝ mà Tùy Duyên mới Bất Biến thì chỉ có VÔ MINH NGÃ MẠN nói suông thôi.

Chắc chắn CÓ một vài Đại Thừa VÔ MINH NGÃ MẠN nhảy nói:
CHÂN LÝ vốn KHÔNG tức là TRỐNG RỖNG, KHÔNG TỰ TÁNH! KHÔNG CÓ gì là CHÂN LÝ SANH! KHÔNG CÓ gì là CHÂN LÝ TỬ??????

Đời như MỘNG HUYỄN! Enjoy it
 

Kim Cang Thoi Luan

Thành viên vinh dự
Thành viên BQT
Tham gia ngày
13 Tháng 8 2018
Bài viết
498
Reaction score
119
Điểm
43
Đức Phật trống rỗng..không tự tánh khi được hỏi "CÓ NGÃ hay KHÔNG CÓ NGÃ? ???"
Đức Phật Phật IM LẶNG!

Ở đây chưa ra khỏi luân hổi thảo luận "CÓ luân hồi hay KHÔNG CÓ luân hồi???"

TRỐNG RỖNG...KHÔNG TỰ TÁNH đâu KHÔNG CÓ ???....Mà CÓ cái NGÃ MẠN la lối không không có có như cái TRỐNG THÙNG rỗng kêu to vậy ta???

KHÔNG CÓ như lai thì CÓ CHÂN LÝ không vậy ta???
CÓ chứ! Từ đâu ra cái ĐẠI Thừa NGÃ MẠN nói KHÔNG???

KHÔNG CÓ Phật Giáo Đại Thừa thì CÓ CHÂN LÝ không vậy ta???
CÓ chứ! Từ đâu ra cái ĐẠI Thừa NGÃ MẠN nói KHÔNG???

Từ vô thỉ vô chung đã CÓ CHÂN LÝ mà nay Đại Thừa NGÃ MẠN vẫn còn thảo luận CÓ hay KHÔNG CÓ???

CÓ CHÂN LÝ thì mới CÓ vạn vật vũ trụ!
CÓ vạn vật vũ trụ thì PHẢI CÓ VÔ MINH NGÃ MẠN!
CÓ VÔ MINH NGÃ MẠN thì PHẢI CÓ SANH TỬ LUÂN HỒI.

Đó là CHÂN LÝ bất biến.

CHÂN LÝ mà Tùy Duyên mới Bất Biến thì chỉ có VÔ MINH NGÃ MẠN nói suông thôi.

Chắc chắn CÓ một vài Đại Thừa VÔ MINH NGÃ MẠN nhảy nói:
CHÂN LÝ vốn KHÔNG tức là TRỐNG RỖNG, KHÔNG TỰ TÁNH! KHÔNG CÓ gì là CHÂN LÝ SANH! KHÔNG CÓ gì là CHÂN LÝ TỬ??????

Đời như MỘNG HUYỄN! Enjoy it

*Có ngã hay không có ngã do đức Phật tùy thuận ngoại đạo truy tìm có ngã thường hằng bất biến cho nên nói đạo vô ngã.
-Nên biết rằng đạo Đại thừa nói trong Bát Nhã kinh: Duyên sinh các pháp, nên chẳng có ngã tuyệt đối thường hằng.
-Tuy rằng truy tìm không có ngã tuyệt đối không tồn tại, nhưng truy tìm tuyệt đối nó tồn tại như thế nào không thấy, không thấy không phải là nó không có, nhưng ngã tương đối mà ai ai thế gian cũng nhận biết là nó có tồn tại.
-Bởi ánh quang minh của tự tâm của mỗi chúng sinh, chuyển biến đầu thai nên có kiếp trước kiếp sau, tạo nghiệp nào nên hưởng nghiệp ấy, điều luân hồi này đã được đức Phật chứng minh.

*Nếu si mê khẳng khăng chấp cho rằng "vô ngã" là không có gì, chẳng có kiếp trước kiếp sau thì đúng là tà kiến điều này ngài Long Thọ, Thánh Thiên, Nguyệt Xứng đã nói!
----------

Nhập Trung Luận của ngài Nguyệt Xứng:

*NẾU BÁC BỎ CHO RẰNG: KHÔNG CÓ KIẾP TRƯỚC, KIẾP SAU, THÌ PHẢI BIẾT RẰNG NHƯ VẬY TỨC LÀ; CÁI THẤY ĐIÊN ĐẢO.

-TỨC LÀ CHẤP VỀ “TỰ TÁNH” CỦA “ĐỐI TƯỢNG” ĐƯỢC “NHẬN THỨC”.

-----------------

*VÌ Y CỨ THEO CÁI THẤY NÀY [KHÔNG CÓ KIẾP TRƯỚC, KIẾP SAU], TƯƠNG ĐỒNG CHẤP “CÓ THÂN” LÀ THẬT CÓ.

-VÍ DỰ NHƯ: CHẤP NHẬN CÓ TỰ TÁNH CỦA CÁC ĐẠI CHỦNG. (đại chủng= đất, nước, gió, lửa, hư không, thức nhận biết)


--------------

Nhập Trung Luận của ngài Nguyệt Xứng:

Khi “bác bỏ” “có đời khác”, phải biết điên đảo kiến

Về tự tánh của đối tượng được nhận thức

Vì y cứ kiến ấy tương đồng với có thân

Ví dụ như chấp nhận có tự tánh của các đại chủng.

---------------

*Luân hồi hay Niết bàn, có Ngã hay vô ngã, có Như Lai hay không có Như Lai, có chân lý hay không có chân lý, có này hay có kia v.v...

-Tóm lại: Đức Phật nói rằng: Duyên khởi sinh các pháp (phụ thuộc vào nhân mà sinh ra), Đã trả lời thỏa đáng rồi!
-Kết thúc thảo luận tới chỗ này, vì liên kết những đọan giải thích trên đã đầy đủ, còn việc hiểu được bao nhiêu tùy thuộc vào căn cơ trình độ phước báu của mỗi người!
 
Chỉnh sửa cuối:

VO-NHAT-BAT-NHI

Moderator
Thành viên BQT
Tham gia ngày
23 Tháng 8 2010
Bài viết
1,374
Reaction score
402
Điểm
83
Đức Phật trống rỗng..không tự tánh khi được hỏi "CÓ NGÃ hay KHÔNG CÓ NGÃ? ???"
Đức Phật Phật IM LẶNG!

Ở đây chưa ra khỏi luân hổi thảo luận "CÓ luân hồi hay KHÔNG CÓ luân hồi???"

TRỐNG RỖNG...KHÔNG TỰ TÁNH đâu KHÔNG CÓ ???....Mà CÓ cái NGÃ MẠN la lối không không có có như cái TRỐNG THÙNG rỗng kêu to vậy ta???

KHÔNG CÓ như lai thì CÓ CHÂN LÝ không vậy ta???
CÓ chứ! Từ đâu ra cái ĐẠI Thừa NGÃ MẠN nói KHÔNG???

KHÔNG CÓ Phật Giáo Đại Thừa thì CÓ CHÂN LÝ không vậy ta???
CÓ chứ! Từ đâu ra cái ĐẠI Thừa NGÃ MẠN nói KHÔNG???

Từ vô thỉ vô chung đã CÓ CHÂN LÝ mà nay Đại Thừa NGÃ MẠN vẫn còn thảo luận CÓ hay KHÔNG CÓ???

CÓ CHÂN LÝ thì mới CÓ vạn vật vũ trụ!
CÓ vạn vật vũ trụ thì PHẢI CÓ VÔ MINH NGÃ MẠN!
CÓ VÔ MINH NGÃ MẠN thì PHẢI CÓ SANH TỬ LUÂN HỒI.

Đó là CHÂN LÝ bất biến.

CHÂN LÝ mà Tùy Duyên mới Bất Biến thì chỉ có VÔ MINH NGÃ MẠN nói suông thôi.

Chắc chắn CÓ một vài Đại Thừa VÔ MINH NGÃ MẠN nhảy nói:
CHÂN LÝ vốn KHÔNG tức là TRỐNG RỖNG, KHÔNG TỰ TÁNH! KHÔNG CÓ gì là CHÂN LÝ SANH! KHÔNG CÓ gì là CHÂN LÝ TỬ??????

Đời như MỘNG HUYỄN! Enjoy it
Đó là lý duyên sanh, chưa phải chân lý tối cao. Cái không duyên sanh mới đích thực là chân lý tột cùng! Không có sự vật đầu tiên mang tên chân lý rồi sanh ra các thứ tiếp theo! CHÂN LÝ KHÔNG SANH RA BẤT KÌ THỨ GÌ, MÀ CŨNG CHẲNG PHẢI TRỐNG RỖNG. Hãy tham cứu thấu đáo điều đó!
 

vienquang6

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn - Quyền Admin
Thành viên BQT
Tham gia ngày
6 Tháng 2 2007
Bài viết
6,370
Reaction score
1,699
Điểm
113
Đó là lý duyên sanh, chưa phải chân lý tối cao. Cái không duyên sanh mới đích thực là chân lý tột cùng! Không có sự vật đầu tiên mang tên chân lý rồi sanh ra các thứ tiếp theo! CHÂN LÝ KHÔNG SANH RA BẤT KÌ THỨ GÌ, MÀ CŨNG CHẲNG PHẢI TRỐNG RỖNG. Hãy tham cứu thấu đáo điều đó!
Cảm ơn Bạn VO-NHAT-BAT-NHI đã nói vô cùng chính xác lý Bát Nhã.

Điều này được xác nhận bởi bài viết sau của báo Giác Ngộ:

* Chân Như duyên khởi


Phác họa “Chân Như duyên khởi” Chân Như duyên khởi là một “học thuyết” có mặt trong hầu hết các tông phái Đại thừa như Không tông (Trung Quán, Trung Đạo), Duy Thức tông, Hoa Nghiêm tông, Thiên Thai tông, Mật tông… Sở dĩ chúng ta dùng chữ “học thuyết”, như một lý thuyết triết học, vì khi chỉ nghiên cứu trên bình diện tư tưởng và khái niệm - và đó là việc chúng ta đang làm - thì nó là một học thuyết (chân lý tương đối, tục đế). Còn ngày nào chúng ta thật sự thể nghiệm được Chân Như thì đó không còn là một học thuyết, một ngón tay chỉ mặt trăng, mà đó chính là chân lý tuyệt đối, chân đế, là chính mặt trăng.

Chân Như (tathata) là gì? Định nghĩa tổng quát, Chân Như là thực tại “bất sinh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm”, nghĩa là thực tại nguyên sơ và tối hậu từ đó tất cả mọi thế giới hiện tượng sinh ra. Chỉ lấy một số từ ngữ trong Luận Đại Thừa Khởi Tín thì Chân Như là: Tâm Chân Như (đối lại với tâm sinh diệt), Pháp tánh Chân Như, Như Lai tạng, Nhất Tâm, Thể Đại tổng tướng của Nhất Pháp giới, tánh Không, Pháp thân, Bản giác, Cứu cánh giác, cái gương như hư không, tánh giác, Tâm, Pháp giới tánh, Phật thể…

Chúng ta có thể định nghĩa khái quát Chân Như duyên khởi như sau: Tất cả những gì chúng ta thấy, nghe, ngửi, nếm, xúc chạm, suy nghĩ (nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý, sắc thanh hương vị xúc pháp) đều sinh ra, duyên khởi từ Chân Như, hiện hữu trong Chân Như và diệt mất trong Chân Như. Nói cách khác, tất cả mọi hiện tượng mà chúng ta kinh nghiệm đều là Chân Như.

Chân Như duyên khởi được nói rộng và sâu trong kinh Hoa Nghiêm và kinh Pháp Hoa. Kinh Hoa Nghiêm nói: “Ba cõi chỉ là Nhất tâm” (phẩm Thập Địa). Kinh Pháp Hoa thì hai phẩm Như Lai thần lực và Như Lai thọ lượng (nằm trong phần Bổn môn theo phân tích của Đại sư Trí Khải) nói một cách trực tiếp và sâu xa về Chân Như duyên khởi.

Kinh Lăng Gia nói:

Như Lai tạng là nhân của thiện và bất thiện, từ nó tất cả mọi hình thức đời sống được khởi sinh. Giống như một diễn viên mặc lấy các hình tướng khác nhau, trong đó không có cái ta và cái của ta. Do không biết điều này nên ba duyên hòa hợp làm phương tiện mà sinh khởi. Ngoại đạo không biết nên chấp là có một tác giả, có một nguyên nhân. Vì tập khí xấu và hư vọng đã huân tập từ vô thủy nên gọi là Tàng thức (A lại da thức), chúng chuyển biến cùng với bảy thức và vô minh căn bản xông ướp, như một đại dương có sóng sinh mãi chẳng dứt.

Nếu lìa lỗi lầm do không thấy vô thường, lìa khỏi chấp ngã thì (đại dương) Như Lai tạng không dơ uế và rốt ráo thanh tịnh trong bản tánh của nó.

“Đại Bồ tát muốn tiến bộ đến rốt ráo thì phải thanh tịnh Như Lai tạng đang còn là thức A lại da này. Nếu không có thức tàng A lại da này, ắt không có sinh diệt… Này Đại Huệ, cảnh giới của Như Lai tạng vốn là thanh tịnh, nhưng người chưa giác ngộ thì bị khách trần nhiễm ô che đậy nên vẫn thấy chẳng thanh tịnh”. (quyển 8).

Kinh Thắng Man nói:

“Sanh tử y trên Như Lai tạng… Có Như Lai tạng cho nên có sinh tử, đó gọi là người trí nói. Sinh và tử, hai pháp này tức là Như Lai tạng. Do lời nói thế gian nên nói có sinh tử, chứ chẳng phải Như Lai tạng có sinh có tử. Như Lai tạng vốn lìa ngoài tướng hữu vi. Như Lai tạng vốn thường trụ, bất biến, cho nên Như Lai tạng là nền tảng y cứ, là cái duy trì, là cái kiến lập”(Phẩm Tự Tánh thanh tịnh).

Tất cả tướng đều là tánh, tất cả sóng đều là đại dương thanh tịnh bất động, tất cả hiện hữu đều là Như Lai tạng. Kinh Đại Bát Nhã, phẩm Đẳng Học nói: “Tất cả pháp bổn tánh thanh tịnh. Ở trong các pháp đó, nếu Bồ tát tâm thông đạt chẳng mê mờ, đó chính là Trí huệ Ba la mật”.

Kinh Lăng Nghiêm, quyển IV, nói:

“Như Lai tạng không phải là tâm, không phải là đất nước lửa gió, không phải là nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý, không phải là sắc thanh hương vị xúc pháp, không phải nhãn thức giới cho đến không phải ý thức giới, không phải là minh hay vô minh, không phải hết minh hay hết vô minh. Như vậy cho đến không phải là lão tử, không phải hết lão tử, không phải là khổ tập diệt đạo, không phải trí, không phải đắc, không phải là bố thí trì giới nhẫn nhục thiền định trí tuệ, không phải là Ba la mật đa, như vậy cho đến không phải là Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, không phải Đại Niết bàn, không phải Thường Lạc Ngã Tịnh. Tất cả đều chẳng phải, chẳng phải là pháp thế gian hay xuất thế gian".

“Như Lai tạng tức là tâm, tức là Không, tức là đất nước lửa gió, tức là nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý, tức là sắc thanh hương vị xúc pháp, tức là nhãn giới cho đến tức là ý thức giới, tức là minh tức là vô minh, tức là minh và vô minh tận. Như thế cho đến tức là lão tử, tức là lão tử tận, tức là Khổ Tập Diệt Đạo, tức là Trí, tức là Đắc, tức là bố thí trì giới nhẫn nhục thiền định trí tuệ, tức là Ba la mật đa, như thế cho đến tức là Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, tức là Đại Niết bàn, tức là Thường Lạc Ngã Tịnh. Tất cả đều tức là, tức là pháp thế gian và xuất thế gian.

Như Lai tạng lìa ‘tức là’, lìa ‘chẳng phải’, cũng ‘tức là’, cũng ‘chẳng phải'.

Tóm lại, Chân Như duyên khởi hay Như Lai tạng duyên khởi hay Pháp giới duyên khởi là Chân Không Diệu Hữu. Hay nói theo thuật ngữ của Luận Đại Thừa Khởi Tín, Chân Như duyên khởi là Không Như Lai tạng (Chân không) và Bất Không Như Lai tạng (Diệu hữu).

Nói theo ngôn ngữ bình thường thì Chân Như là cái dung chứa mọi mâu thuẫn, đối nghịch: có và không, động và tĩnh, một và nhiều, như thật và như huyễn, tướng và vô tướng… đồng thời vẫn thanh tịnh, không bị nhiễm ô bởi chúng.

Có điều Chân Như duyên khởi hay Chân Không Diệu Hữu phải được thực hành để thể nghiệm. Nếu không, nó chỉ là một thứ triết học tư biện bàn luận suông thay vì là một ngón tay chỉ mặt trăng, một dấu hiệu chỉ đường nhằm đạt đến thực tại tối hậu. Nếu chỉ là một loại triết học, nghĩa là dựa trên và làm việc với những khái niệm, thì với Phật giáo, nó không tránh khỏi rơi vào hý luận, rơi vào vòng lẩn quẩn của ý thức hữu hạn và sinh diệt. Kinh Lăng Già nói: “Cái sinh diệt kia là thức, cái chẳng sinh diệt là trí. Cái bị các tướng ràng buộc ngăn ngại là thức. Cái không bị ràng buộc ngăn ngại là trí… Đại Huệ! Ta nói rằng thức vọng tưởng diệt thì gọi là Niết bàn” (Niết bàn là một tên gọi khác của Chân Như).
trích: https://giacngo.vn/phathoc/2009/04/21/5EC01B/
 

vienquang6

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn - Quyền Admin
Thành viên BQT
Tham gia ngày
6 Tháng 2 2007
Bài viết
6,370
Reaction score
1,699
Điểm
113
* Chân Như duyên khởi (tt)

Kinh Lăng Nghiêm, quyển IV, nói:

“Như Lai tạng không phải là tâm, không phải là đất nước lửa gió, không phải là nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý, không phải là sắc thanh hương vị xúc pháp, không phải nhãn thức giới cho đến không phải ý thức giới, không phải là minh hay vô minh, không phải hết minh hay hết vô minh. Như vậy cho đến không phải là lão tử, không phải hết lão tử, không phải là khổ tập diệt đạo, không phải trí, không phải đắc, không phải là bố thí trì giới nhẫn nhục thiền định trí tuệ, không phải là Ba la mật đa, như vậy cho đến không phải là Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, không phải Đại Niết bàn, không phải Thường Lạc Ngã Tịnh. Tất cả đều chẳng phải, chẳng phải là pháp thế gian hay xuất thế gian".

“Như Lai tạng tức là tâm, tức là Không, tức là đất nước lửa gió, tức là nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý, tức là sắc thanh hương vị xúc pháp, tức là nhãn giới cho đến tức là ý thức giới, tức là minh tức là vô minh, tức là minh và vô minh tận. Như thế cho đến tức là lão tử, tức là lão tử tận, tức là Khổ Tập Diệt Đạo, tức là Trí, tức là Đắc, tức là bố thí trì giới nhẫn nhục thiền định trí tuệ, tức là Ba la mật đa, như thế cho đến tức là Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, tức là Đại Niết bàn, tức là Thường Lạc Ngã Tịnh. Tất cả đều tức là, tức là pháp thế gian và xuất thế gian.

Như Lai tạng lìa ‘tức là’, lìa ‘chẳng phải’, cũng ‘tức là’, cũng ‘chẳng phải'.

Tóm lại, Chân Như duyên khởi hay Như Lai tạng duyên khởi hay Pháp giới duyên khởi là Chân Không Diệu Hữu. Hay nói theo thuật ngữ của Luận Đại Thừa Khởi Tín, Chân Như duyên khởi là Không Như Lai tạng (Chân không) và Bất Không Như Lai tạng (Diệu hữu).

Nói theo ngôn ngữ bình thường thì Chân Như là cái dung chứa mọi mâu thuẫn, đối nghịch: có và không, động và tĩnh, một và nhiều, như thật và như huyễn, tướng và vô tướng… đồng thời vẫn thanh tịnh, không bị nhiễm ô bởi chúng.

(trích)

Như vậy:

Chân Như và vạn pháp là “bất tức mà bất ly”. là Thường TỊCH mà thường CHIẾU.

Thế nào là Thường TỊCH mà thường CHIẾU ?
 

Thapcuumuoi

Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
27 Tháng 7 2019
Bài viết
60
Reaction score
17
Điểm
8
* Chân Như duyên khởi (tt)

Kinh Lăng Nghiêm, quyển IV, nói:

“Như Lai tạng không phải là tâm, không phải là đất nước lửa gió, không phải là nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý, không phải là sắc thanh hương vị xúc pháp, không phải nhãn thức giới cho đến không phải ý thức giới, không phải là minh hay vô minh, không phải hết minh hay hết vô minh. Như vậy cho đến không phải là lão tử, không phải hết lão tử, không phải là khổ tập diệt đạo, không phải trí, không phải đắc, không phải là bố thí trì giới nhẫn nhục thiền định trí tuệ, không phải là Ba la mật đa, như vậy cho đến không phải là Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, không phải Đại Niết bàn, không phải Thường Lạc Ngã Tịnh. Tất cả đều chẳng phải, chẳng phải là pháp thế gian hay xuất thế gian".

“Như Lai tạng tức là tâm, tức là Không, tức là đất nước lửa gió, tức là nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý, tức là sắc thanh hương vị xúc pháp, tức là nhãn giới cho đến tức là ý thức giới, tức là minh tức là vô minh, tức là minh và vô minh tận. Như thế cho đến tức là lão tử, tức là lão tử tận, tức là Khổ Tập Diệt Đạo, tức là Trí, tức là Đắc, tức là bố thí trì giới nhẫn nhục thiền định trí tuệ, tức là Ba la mật đa, như thế cho đến tức là Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, tức là Đại Niết bàn, tức là Thường Lạc Ngã Tịnh. Tất cả đều tức là, tức là pháp thế gian và xuất thế gian.

Như Lai tạng lìa ‘tức là’, lìa ‘chẳng phải’, cũng ‘tức là’, cũng ‘chẳng phải'.

Tóm lại, Chân Như duyên khởi hay Như Lai tạng duyên khởi hay Pháp giới duyên khởi là Chân Không Diệu Hữu. Hay nói theo thuật ngữ của Luận Đại Thừa Khởi Tín, Chân Như duyên khởi là Không Như Lai tạng (Chân không) và Bất Không Như Lai tạng (Diệu hữu).

Nói theo ngôn ngữ bình thường thì Chân Như là cái dung chứa mọi mâu thuẫn, đối nghịch: có và không, động và tĩnh, một và nhiều, như thật và như huyễn, tướng và vô tướng… đồng thời vẫn thanh tịnh, không bị nhiễm ô bởi chúng.

(trích)

Như vậy:

Chân Như và vạn pháp là “bất tức mà bất ly”. là Thường TỊCH mà thường CHIẾU.

Thế nào là Thường TỊCH mà thường CHIẾU ?
Dạ em chào Ngài VQ6 ạ! dạ em thì không dám đụng chạm đến mấy điều to tát ở đây mà Ngài đang nói , nhưng cho em hỏi thật là câu: Luận Đại Thừa Khởi Tín luận có câu : " Chân Như duyên khởi " có vị hòa thượng nói hình như là của ngoại đạo xen vào không biết có đúng không ạ. vị đó có nói là chân như mà còn bị duyên khởi thì không thật rồi, vậy mong Ngài nói rõ cho em biết được không ạ?
 

Nguyên Chiếu

Ban Đại Biểu nhiệm kỳ III (2015-2016)
Thành viên BQT
Tham gia ngày
5 Tháng 5 2014
Bài viết
1,001
Reaction score
331
Điểm
83
Dạ em chào Ngài VQ6 ạ! dạ em thì không dám đụng chạm đến mấy điều to tát ở đây mà Ngài đang nói , nhưng cho em hỏi thật là câu: Luận Đại Thừa Khởi Tín luận có câu : " Chân Như duyên khởi " có vị hòa thượng nói hình như là của ngoại đạo xen vào không biết có đúng không ạ. vị đó có nói là chân như mà còn bị duyên khởi thì không thật rồi, vậy mong Ngài nói rõ cho em biết được không ạ?
Kính thưa các vị Thiện Tri thức,

Theo sự hiểu của Ng Chiếu thì Chân Như Duyên Khởi nên hiểu là Chân Như Nguyện ( lực) Khởi có được không ạ.

Kính.
 

Hoa Vô Tướng

Active Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
9 Tháng 4 2018
Bài viết
319
Reaction score
126
Điểm
43
Kính thưa các vị Thiện Tri thức,

Theo sự hiểu của Ng Chiếu thì Chân Như Duyên Khởi nên hiểu là Chân Như Nguyện ( lực) Khởi có được không ạ.

Kính.
Dạ!

Chào bác.

Nói chân như duyên khởi tức là nói tự tánh biến hóa đó bác.

Tức là nói vạn pháp duy tâm.

Ví như nói. Sóng, nước, biển thì tùy theo ngôn thuyết mà lập chứ nào phải 3 thứ riêng biệt?
 

vienquang6

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn - Quyền Admin
Thành viên BQT
Tham gia ngày
6 Tháng 2 2007
Bài viết
6,370
Reaction score
1,699
Điểm
113
Dạ em chào Ngài VQ6 ạ! dạ em thì không dám đụng chạm đến mấy điều to tát ở đây mà Ngài đang nói , nhưng cho em hỏi thật là câu: Luận Đại Thừa Khởi Tín luận có câu : " Chân Như duyên khởi " có vị hòa thượng nói hình như là của ngoại đạo xen vào không biết có đúng không ạ. vị đó có nói là chân như mà còn bị duyên khởi thì không thật rồi, vậy mong Ngài nói rõ cho em biết được không ạ?

Kính cảm ơn Bạn Thapcuumuoi, và Nguyên Chiếu, hoa vô tướng tham gia thảo luận.

Vâng. Bạn Thapcuumuoi, nói cũng có căn cứ.

Theo một số tài liệu của các nền triết học khác (tức là ngoại đạo ?) cũng có các quan điểm gần giống quan điểm Chân Như của PG, như:

* Quan điểm Âm dương của Lão giáo. Đại khái như sau:

Các luận điểm về Vô Cực và Thái Cực trong Kinh Đạo Học Chỉ Nam

1.Các Thánh Triết ở Ấn Độ và Trung Hoa, cũng như Do Thái, La Mã, Hy Lạp đều nhận bản thể của vũ trụ là tự tánh hằng hữu, tồn tại bất biến. Tự tánh đó là nguồn sống vô biên, tràn ngập, trở nên thiên sai vạn biệt, muôn hình ngàn trạng. Bản nguyên tự thể đó là tự do, ngoài không gian và thời gian, im lặng, không bị một vật nào câu thúc. Chỉ có đồng nhứt với tự thể đó mới có tự do, mới không còn bị vũ trụ ảo hóa, phỉnh phờ, ám ảnh được.

2.Các Ngài đã trực quan, nhận thấy tự thể ở trong“Hư Vô” đó là một vật hồn nhứt nằm ở trong Hư Vô, đương vươn lên hiện thể mà sáng tạo, hóa sanh ra vũ trụ và người vật. Thế là vũ trụ và người vật từ nơi tự do mà ra, đứng trong sự tự do và trở về với tự do. Ấy là Đạo.
Một vật hồn nhứt trong “Hư Vô” , đương vươn lên hiện thể. Đó là “Thái Cực” mà các Tôn Giáo gọi chung là Trời, hay Thượng Đế, hay Thái Cực, là nguồn sống tự do, chân thật tồn tại. Tự thể đó nối liền với tự nhiên và đương nhiên, vô và hữu, là ngôi Đại Trung chuyển thân ứng hóa trong mỗi vật, mỗi hình, đâu đâu, ở đâu và lúc nào cũng hiện diện.
Thái Cực phân âm dương làm cơ cấu sáng tạo.

3.Nguồn gốc vũ trụ, người vật, đông tây, xưa và nay, ai cũng công nhận trong Kiền Khôn thế giới có một bản nguyên chủ tể làm trung tâm điều lý. Người vật bởi đó mà ra, vạn đức bởi đó mà vào. Thái Cực chủ tể tự thân gồm cả các pháp vô lậu, nghĩa là : tự thể của Đạo chơn thiệt hằng hữu, thanh tịnh tuyệt đối.

4.Các Đấng Giáo Chủ nhận thấy bản thể của Vũ Trụ :
Nho Giáo gọi là Thiên hay Đế,
Lão Giáo gọi là Đạo hay Đức,
Thích Giáo gọi bằng Pháp hay Phật,
Dịch thì nói Vô Cực hay Thái Cực.

Theo nhận xét chung, Đạo Học Chỉ Nam được trình bày đơn giản : Thiên hay Thiên Lý, cũng Đạo hay Pháp đều theo Dịch là Vô Cực.
Vô Cực chưa phải là bản nguyên tự thể của Vũ Trụ. Vô Cực hay Thiên, hay Pháp, hay Đạo, là Thiên Tắc, Thiên Điều. Nó là cái luật mà vũ trụ vạn pháp phải theo nó.
. . . Vô Cực là Thái Cực, Thiên và Đế là một. Nên trên đã nói : Một vật “Hồn Nhứt nằm trong Hư Vô”.
Nếu con người không tu niệm để đồng nhứt với Trời, vào cõi Hư Vô, thì phải chịu phần dịch hóa, cũng như Phật, Lão gọi là : “luân hồi sanh tử”, khó thoát ra ngoài vòng xiềng xích đó được.


* Quan điểm Đại Ngã của Bà la Môn Ấn Độ.

* Quan điểm Quy luật thống nhất và đấu tranh của các mặt đối lập hay còn gọi là quy luật mâu thuẫn của Triết học mac.

v.v...

Như vậy, sự khác nhau của PG và các nền triết học đó là như thế nào để chúng ta phân biệt ?
 

Hoa Vô Tướng

Active Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
9 Tháng 4 2018
Bài viết
319
Reaction score
126
Điểm
43
Vâng!

Theo con thì vì thuận tình thế gian mà nói sinh tử luân hồi thực chất chỉ là: Tự tánh duyên khởi vô sanh.
 
Chỉnh sửa cuối:

Thapcuumuoi

Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
27 Tháng 7 2019
Bài viết
60
Reaction score
17
Điểm
8
Vâng!

Theo con thì vì thuận tình thế gian mà nói sinh tử luân hồi thực chất chỉ là: Tự tánh duyên khởi vô sanh.
Tự tánh hình như các cụ cũng gọi là TÂM , là Phật Tánh.... mà các cụ ví Tâm , Phật Tánh.. như hư không mà ôm chứa vạn vật. vạn vật có biến đổi cũng nằm trong hư không chứ đâu có chuyện hư không biến đổi ( duyên khởi)
Nói cái rỗng không là nói cái dụng của nó, bao hàm dung chứa đủ thứ mà nó chẳng có quan tâm tự nó như như bất động, vạn vật tự sinh tự diệt đâu có liên quan gì đến nó , nên nói là bất sanh bất diệt chăng?
 

Hoa Vô Tướng

Active Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
9 Tháng 4 2018
Bài viết
319
Reaction score
126
Điểm
43
Tự tánh hình như các cụ cũng gọi là TÂM , là Phật Tánh.... mà các cụ ví Tâm , Phật Tánh.. như hư không mà ôm chứa vạn vật. vạn vật có biến đổi cũng nằm trong hư không chứ đâu có chuyện hư không biến đổi ( duyên khởi)
Nói cái rỗng không là nói cái dụng của nó, bao hàm dung chứa đủ thứ mà nó chẳng có quan tâm tự nó như như bất động, vạn vật tự sinh tự diệt đâu có liên quan gì đến nó , nên nói là bất sanh bất diệt chăng?
Dạ!

Sanh chẳng thật sanh, diệt không thật diệt thảy chỉ là nó nên mới gọi tự tánh bác ạ. Đã tự tánh thì chẳng có chuyện quan tâm hay không quan tâm ạ.

Sắc tức là không. Không tức là sắc nên gọi tự tánh.

Nghĩa là suốt ngày sanh mà chẳng sanh. Suốt ngày diệt mà chẳng diệt đó ạ.
 

Thapcuumuoi

Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
27 Tháng 7 2019
Bài viết
60
Reaction score
17
Điểm
8
Dạ!

Sanh chẳng thật sanh, diệt không thật diệt thảy chỉ là nó nên mới gọi tự tánh bác ạ. Đã tự tánh thì chẳng có chuyện quan tâm hay không quan tâm ạ.

Sắc tức là không. Không tức là sắc nên gọi tự tánh.

Sắc tức là không. Không tức là sắc
Bác ví dụ cụ thể về mấy cái gọi là Sanh chẳng thật sanh, diệt không thật diệt, Sắc tức là không. Không tức là sắc. để em hiểu một chút được không?
Tại sao lại gọi Sắc tức là không? Không tức là sắc? sao hai thứ đó lại gọi nên gọi tự tánh?
Những gì là tự tánh , những gì không tự tánh . tự tánh có thể chỉ ra được không?
 

Hoa Vô Tướng

Active Member
Thành viên vinh dự
Tham gia ngày
9 Tháng 4 2018
Bài viết
319
Reaction score
126
Điểm
43
Dạ!
Khi chưa khởi hỏi và sau khi khởi hỏi, khi hiểu, khi không hiểu.... Thảy chỉ là tự tánh. Cái việc từ lúc nhỏ tuổi tới bây giờ, bao nhiêu biến chuyển thì bác chưa khi nào không là chính bác. Tự tánh tức là bác, cũng tức là Phật, tức là chúng sanh, tức là tất cả chẳng gì không phải tự tánh.
 
Top