Sám Hồi Tâm

Tuấn Tú

Registered
Tham gia
18 Thg 1 2013
Bài viết
1,072
Điểm tương tác
286
Điểm
83
<span style="font-family: Times New Roman; font-size:16pt"><span style="color: blue;">
<CENTER><B>SÁM HỒI TÂM</B>
<BR><I>Chốn thảo lư an cư dưỡng tánh,
Dốc một lòng nhập thánh siêu phàm.
Sắc tài danh lợi chẳng ham,
Thị phi phủi sạch luận đàm mặc ai.
Tuyết ban mai lâu dài chi đó,
Thân người đời nào có bao lâu.
Nhộn nhàng trong cuộc biển dâu,
Xuân xanh mới đó bạc đầu rồi đây.
Ba vạn sáu ngàn ngày công khó,
Chia phần đem cho đó một hòm.
Của tiền bỏ lại nhi tôn,
Bao nhiêu tội lỗi phần hồn lãnh riêng.
Chốn cửu tuyền khác miền dương thế,
Quỷ ngưu đầu chẳng nể chẳng kiêng.
Tội hành nghiệp cảm liền liền,
Muôn phần thảm độc ghê phen đoạn trường.
Rất thảm thương là đường sanh tử,
Dám khuyên người ngó thử lại coi.
Thân như pháo đã châm ngòi,
Nổ vang một tiếng rồi coi thế nào.
Tiếc công lao biết bao xiết kể,
Sự đáo đầu cũng thế mà thôi.
Trăm năm sự nghiệp phủi rồi,
Minh minh biển khổ luân hồi cực thân.
Lửa hồng trần rần rần cháy dậy,
Người say mê thấy vậy phải kêu.
Tỉnh tâm xét lại mấy điều,
Kíp tu đạo đức sau siêu linh hồn.
Sự dại khôn chẳng cần khôn dại,
Trước lỗi lầm sau phải ăn năn.
Biển sâu nước phả cũng bằng,
Mây tan gió tịnh bóng trăng sáng lòa.
Cõi Ta bà có nhà Cực Lạc,
Dòng sông mê bến giác chẳng xa.
Y theo giáo pháp Thích Ca,
Tự nhiên bổn tánh Di Ðà phóng quang.
Ðã gặp đặng chưa toan dời bước,
Còn tiếc chi chân bước lờ đờ.
Khuyên đừng đem dạ tưởng mơ,
Trăm năm cuộc thế như cờ bị vây.
<BR>Rút gươm huệ dứt dây thân ái,
Kíp tầm thầy cầu phái quy y.
Kiên trì ngũ giới, tam quy,
Mở lòng từ nhẫn, sân si phải chừa.
Chữ Tam là chơn như Tam bảo,
Phật, Pháp, Tăng chỉ tại lòng ta.
Phật là giác tánh soi xa,
Giữ đàng sáng suốt vượt qua cõi trần.
Nghĩa chữ Pháp giữ phần chánh kiến,
Dứt kiêu căng bỏ chuyện thị phi.
Tăng là thủ tịnh tinh vi,
Sáu căn trong sạch dung nghi thuận hòa.
Vận Tam bảo ấy ra đối trị,
Dứt sáu trần chính thị chơn tu.
Còn như bỉnh tức công phu,
Luyện tinh, thần, khí rùa mù cây trôi.
Tánh Tam bảo phân rồi chỉ rõ,
Người tu hành lấy đó thềm thang.
<BR>Còn câu Tam bảo thế gian,
Chia ra thể dụng đôi đàng phân minh.
Phật bửu là tượng hình ra đó,
Ðể phụng thờ lòng có chủ trương.
Pháp là ba tạng chiêu chương,
Những lời Phật Tổ truyền phương tu hành.
Tăng bửu là lòng thành xuất tục,
Chán mùi đời cạo tóc đi tu.
Của thiền tinh tấm công phu,
Chí tâm vượt đến vô dư Niết bàn.
Nghĩa Tam bảo thế gian là đó,
Nhờ có thầy đường ngõ mới thông.
Thầy như lạch nước lòng sông,
Nếu không lòng lạch nước thông bao giờ.
Mắt lờ mờ tay rờ chân bước,
Thế vậy mà xông lướt sao xong.
Quy y trước sửa tấm lòng,
Có thầy chỉ giáo ra vòng tử sanh.
Có thể dụng mới thành đạo lý,
Thấy trăng nhờ người chỉ cho ta.
Chữ Quy phân bạch ấy là,
Trở nên hắc ám về nhà quang minh.
Nghĩa chữ Y nên hình mặc áo,
Ðứng làm người Thánh giáo phải tuân.
Trau dồi đạo đức sáng trưng,
Nước không xao động lố vừng trăng thanh.
<BR>Trong ngũ giới Sát sanh thứ nhứt,
Người tu hành thể đức háo sanh.
Vật người một khí hóa thành,
Chớ nên sát hại ấy danh hành từ.
Giới thứ nhì dạy trừ Trộm cắp,
Vật của người chẳng đặng tham lam.
Công tư, của cải, bạc vàng,
Chớ nên móng ý lấy làm của ta.
Giới thứ ba cấm tà Sắc dục,
Chớ tư tình lén lút ngoại duyên.
Trăng hoa lòng chớ đảo điên,
Tam cang cũng phải răn khuyên từ từ.
Giới thứ tư cấm trừ Vọng ngữ,
Ðừng buông lời hung dữ điêu ngoa.
Ngược xuôi láo xược lời ma,
Nói qua nói lại cùng là hung hăng.
Giới thứ năm cấm ngăn uống Rượu,
Việc lỗi lầm bởi tửu mà ra,
Say sưa mê muội lòng ta,
Dữ hơn thuốc độc phá nhà hư linh.
Lấy năm giới sửa mình là đạo,
Dụng tam quy kiến tạo pháp thân.
Từ, Bi, Hỷ, Xả là nhân.
Tinh tấn là quả giải phân rõ ràng.
Nghĩa chữ Ðạo như đàng đi đó,
Nhưng đàng đi biết có truớc sau.
Dẫu mà ngàn dặm đâu đâu,
Mối đàng bắt đặng ngỏ hầu chẳng xa.
Chớ bôn ba nhận ma tác Phật,
Uổng công trình chôn lấp tánh linh.
Than ôi biển khổ minh minh,
Người mù cầm lái đưa mình sao xuôi.
Ðứa mù dắt lũ đuôi theo dõi,
Sa lửa hầm còn hỏi chi chi.
Phải tìm đến bậc trí tri,
Ðạo mầu mới tỏ đường đi mới tường.
Bát chánh đạo mối đường đã trổ,
Tứ diệu đề là chỗ nghỉ ngơi.
Ðèn lòng soi sáng khắp nơi,
Thinh thinh trí huệ một trời quang minh,
<BR>Ðọc Tâm kinh cho tinh cho suốt,
Dẫu mà đường chưa thuộc cũng thông.
Vậy hay sắc tức thị không,
Chớ nên chấp sắc mà không cũng đừng.
Ðạo vô cùng chấp trung là đạo,
Lý nhiệm mầu huyền ảo rất sâu,
Ðạo mầu khắp hết đâu đâu,
Cứ trong sắc tướng tìm cầu mới ra.
Tuy sắc tướng nhưng mà vô tướng,
Vô tướng từ hữu tướng mà ra.
Hữu vô chung ở một nhà,
Chớ nên chấp hữu cùng là chấp vô.
Trong hữu tướng lý vô ẩn đó,
Vô tướng mà tượng có ở trong.
Hữu vô bước khỏi hai vòng,
Mới biết đạo lý không trong không ngoài.
Thỏ vảnh tai gọi hai sừng đó,
Chấp trước mà nói có nói không.
Thử coi ba thú qua sông,
Ba xe ngoài cửa xiển thâm sẽ tường.
Ngoài vườn lửa ào ào cháy dậy,
Bầy trẻ thơ chơi nhảy trong nhà.
Khuyên răng chúng chẳng chịu ra,
Mở lời phương tiện thiết ba xe ngoài.
Ðại biện tài trừ hai còn một,
Tột bực rồi thời một cũng không.
Cho hay sự lý viên dung,
Cứ theo thể dụng thích trung thời nhằm.
<BR>Nước dợn lằn bóng trăng nhấp nhoáng,
Trăng lu mờ ví áng đám mây.
Làm cho nước đứng mây tan,
Tự nhiên sáng suốt thiền quang nhiệm mầu.
Ðạo không cầu do đâu mà được,
Coi giấy xưa chấp trước hữu vô.
Lần mần dưới gốc cây khô,
Mà trông có trái gẫm âu nực cười.
Trong mắt người có ngươi mới tỏ,
Sách không thầy nói ngỏ làm sao.
Xưa nay chánh pháp truyền trao,
Không thầy há dễ mặt nào nên thân.
Khổng Thánh nhân ân cần Lão Tử,
Huỳnh Ðế còn sư Sự Quảng Thành.
Thiện Tài ngũ thập tam tham.
Thiếu Lâm đoạn tý Thần Quang lưu truyền.
Xem lịch sử Tiên hiền, cổ Thánh,
Biết bao nhiêu khổ hạnh tham cầu.
Ðạo tuy rộng lớn cao sâu,
Nhỏ hơn mảy bụi dễ hầu biết sao?
Muốn cho khỏi ra vào tam giới,
Phải nhớ câu tự tại bất thành.
Nhơn tay mới thấy trăng thanh,
Chớ chấp văn tự tu hành uổng công.
Nên Cổ Ðức có ông Tông Bổn,
Vịnh sơn cư có bốn câu rằng:
"Sơn cư phong cảnh tự thiên nhiên,
Ðại đạo chi chiêu tại mục tiền
Bất thức tổ tông thân mật chỉ,
Ðồ lao niệm Phật dữ tham thiền".
Ấy là cặn kẻ nhủ khuyên,
Phải cầu giáo ngoại biệt truyền diệu tâm.
Chớ chấp trước thinh âm, sắc tướng,
Cảnh ngoại cầu vọng tưởng đảo điên.
Kính lời khuyên khách hữu duyên,
Vui say chí đạo chớ phiền lời ngay.</I>
<BR>(Trích: Tam Bảo Tôn Kinh, Minh Hạnh Pháp Sư, hiệu: Thích Nguyệt Quang biên soạn,
Thích Ca Phật Viện xuất bản và phát hành năm 1952, trang 205-212)</P></CENTER>
 
Bên trên