Lật lại công án xưa "Làm sao giết được người trong mộng"

Hoa Vô Tướng

Thành viên vinh dự
Thành viên vinh dự
Tham gia
9 Thg 4 2018
Bài viết
359
Điểm tương tác
137
Điểm
43
Một đoạn công án xưa do sư phụ @trừng hải đề cử hôm nay mang ra trình ngữ xem như khởi thiện duyên.

Vạn tượng xuất sanh, không lìa một thể
Ở trong vạn tượng, riêng lộ chân thân

Nghiệp thức mênh mang không có gốc rễ, Quy về thân căn dựng lập ta, người.

Các hành nghiệp câu sanh đồng bản thể vô tâm vốn vô sở hữu, nhóm họp chấp trì lại một dòng tựa như có tướng huyễn mạng căn.

Chấp niệm là dòng câu sanh huyễn hóa vốn không lìa một thể, nhận ra mạng căn chỉ là huyễn hóa thì như gió vào hư không vốn chẳng đến đi gì.

( Còn tiếp )
 

Hoa Vô Tướng

Thành viên vinh dự
Thành viên vinh dự
Tham gia
9 Thg 4 2018
Bài viết
359
Điểm tương tác
137
Điểm
43
Vực thẳm muộn trượng đã buông tay
Toàn thân nhất thể ngay lúc này
Từ đây sống lại toàn chân thật
Toàn thể vô sanh ngộ Vô Tâm.

Nhận ra hết thảy huyễn hóa nơi chân thể màu sáng đều là chi căn ý thức dựng lập mà có tướng vọng. Vọng chẳng lìa chân ngộ pháp nhất chân.

Diễn Nghĩa vọng tâm, chân Tâm:


Lập tướng phần làm riêng thì gọi là vọng, xưa nay nguyên con thì gọi là Chân. Vọng là nghĩa sóng, chân là nghĩa Biển. Vọng không lìa chân, lập vọng trong Chân chỉ là tên rỗng để phân biệt tướng phần. Ngàn tên, muôn hiệu đều dung thông không ngăn ngại mà nghĩa Chân chưa từng động.

Thường hay chỉ thẳng Tâm người đâu nói pháp khác.
 

Hoa Vô Tướng

Thành viên vinh dự
Thành viên vinh dự
Tham gia
9 Thg 4 2018
Bài viết
359
Điểm tương tác
137
Điểm
43
Học đạo chưa biết chỗ an thân
Châm lửa đốt trời càng lao nhọc
Chẳng rõ vô tâm tự chân Pháp
Luống uổng học nhiều với công tu

Niết bàn hữu dư nay đã lộ
Bởi dư nên mới thuyết vô dư
Thời tiết nhân duyên sóng về biển
Vô dư há lại thuyết vô dư?

Người ngộ chỉ là mặc khế lý này, thân căn chưa hoại bèn Thành Hộ Pháp, thấy Phật chẳng sanh tự lập danh thành Phật Tử!

Thiền, Tịnh, Mật quy về một mối, Di Đà xưa nay chưa từng động đã diệt độ vô lượng chúng sanh kia!
 

Ba Tuần

Moderator
Staff member
Tham gia
28 Thg 7 2016
Bài viết
1,531
Điểm tương tác
487
Điểm
83
Vạn tượng xuất sanh ắt phải diệt,
Tượng thể phân hai vốn chẳng chân.
Thật ra Ta Người nào biết được,
Sắc sắc không không vốn chẳng là.

Từ đâu đến đi về đâu,
Biển giác vô biên vốn chẳng cầu.
Tìm ai ai được, ai biết được,
Tọa, ngọa, trụ, hành được là chăng.

Ông cầu Phật, tự tin Phât;
Phật Phật xưa nay chẳng nói thật.
Hóa hư giả thuyết hư hư giả,
Chân Phật tức là chẳng chúng sinh.

Ta nơi ấy cười Ta ấy,
Vẫn mãi chẳng lìa chân và tục.
Ngộ giác thảy như mê mộng thôi,
Mới là, mới thế, mới không Ta.
 

Hoa Vô Tướng

Thành viên vinh dự
Thành viên vinh dự
Tham gia
9 Thg 4 2018
Bài viết
359
Điểm tương tác
137
Điểm
43
Ha ha...

Ta nơi ấy lại cười ta ấy
Chạy ra mà nói chẳng gặp nhau
2 dòng câu sanh , 2 con sóng
Thẳng cẵng giữa đường 2 cái xác

Nắm bắt hư không chuyện viễn vông
Bởi đã sẵn sàng đâu lại đắc
Chỉ hay duyên khởi đều nhất thể
Vốn tự viên thành bớt phí công
 
Last edited:
Bên trên