Kinh Thủ Lăng Nghiêm.- Trùng tuyên và thảo luận. Chương 1, 2, 3

Hoa Vô Tướng

Thành viên vinh dự
Thành viên vinh dự
Tham gia
9 Thg 4 2018
Bài viết
375
Điểm tương tác
151
Điểm
43
Ô hô ! Pháp hải u huyền trần tâm nan hội ! Chơn tâm hạo đảng như nguyệt lâm thủy diện, bát khai thủy diện, nguyệt hoàn thâm !
Tuyệt!

Biển pháp thâm sâu tâm trần khó hội!
Chân Tâm trong sáng như trăng hiện trong nước
Nước lặng tám phương trăng tự hoàn Chân!
 

vienquang6

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn - Quyền Admin
Staff member
Tham gia
6 Thg 2 2007
Bài viết
6,447
Điểm tương tác
1,728
Điểm
113
* VẬT LÀ ĐỐI TƯỢNG PHÂN BIỆT CỦA TÂM. TÂM BIỂU HIỆN QUA TÁNH THẤY LÀ CHỦ THỂ PHÂN BIỆT VẬT.
Chánh văn:

Ông A Nan thưa: Bạch Thế Tôn: Tuy tôi biết tánh thấy không thể trả về, nhưng làm sao biết được đó là chơn tánh của tôi ?

Phật bảo: A Nan ! Ông chưa được quả vô lậu, nhờ thần lực Phật mà thấy được cõi Sơ thiền: trong khi, ông A Na Luật thì thấy cõi Diêm phù đề như quả quýt để trên bàn tay. Bồ Tát thấy cùng tột các quốc độ thanh tịnh của mười phương chư Phật. Còn chúng sanh thì thấy chẳng được xa hơn gang tấc.

A Nan ! Tôi cùng ông xem cung điện Tứ Thiên Vương, chặng giữa các hiện tượng đất liền biển cả và hư không, tuy có nhiều hình sắc khác nhau, sáng tối không đồng, nhưng không cái gì không phải tiền trần đối tượng phân biệt. Những thứ mà ông thấy, ông hãy lựa xem cái gì là chủ thể, cái nào là đối tượng phân biệt của ông ?

A Nan ! Cùng tột sức thấy của ông, từ mặt trời, mặt trăng… cho đến thất kim sơn, xem xét khắp cùng, dù có thấp cao lớn nhỏ và màu sắc không đồng nhưng cũng đều là vật chớ chẳng phải ông. Lần xem mây kéo, chim bay, gió động, bụi tung, cây, rừng, sông, núi, cỏ, hoa, súc vật… cho đến con người đều là vật chớ chẳng phải ông.

A Nan ! Các vật gần xa đó, tuy khác nhau, nhưng đều do tánh thấy thanh tịnh (hiện lượng, đệ nhất sát na) của ông. Các vật loại kia có sai khác mà tánh thấy của ông thì không sai khác. Tánh thấy sáng suốt nhiệm mầu đó, rõ là chủ thể phân biệt của chính ông, chứ còn ai nữa ! Nếu tánh thấy là vật, thì ông đã thấy cái thấy của tôi. Nhưng sự thật thì không như vậy. Điều đó chứng minh rằng: tánh thấy không phải vật, mà là chủ thể phân biệt của chính ông. Sự thể quá rõ ràng, sao ông còn nghi ngờ cái chơn tánh của ông ? Chơn tánh của ông, ông không tự nhận, vướng chấp pháp âm của tôi mà cầu thực chứng thì làm sao có được ?


* *

TRỰC CHỈ

Tánh thấy tức là nhãn thức. Nhãn thức là một trong tám thức tâm vương. Tánh thấy thanh tịnh, sáng suốt nhiệm mầu, vì tiếp thu trần cảnh, nó chỉ thu nhận "tánh cảnh" và "hiện lượng" cho nên tự tánh của cái thấy vốn không có tội lỗi gì. Nó là hiện tượng biểu hiện của chơn tâm, nó gần với bản chất thanh tịnh của chơn tâm hơn các hiện tượng khác, nên ví nó như vành trăng thứ hai do mắt nhặm mà thấy, chứ nó không hư ảo, đảo điên như bóng trăng in đáy nước.

Nếu một tánh thấy để đơn cử công dụng phát thức của một căn. Kỳ thật tánh cảnh hiện lượng là đặc tánh chung của nhỉ, tỷ, thiệt, thân, năm thức trước. Năm thức trước hoạt động trong một bối cảnh "tùy duyên". Chỉ có ý thức đối với sự hoạt động của con người, tương đối nó thường trú túc trực hơn năm thức trước. Nó chỉ không hiện hữu ở năm trường hợp: Vô tưởng thiên, vô tưởng định, diệt tận định, ngủ không chiêm bao và chết ngất.

Sáu thức tác động vào sáu căn, biểu hiện ra thành sự nhận thức của con người. Đối tượng nhận thức của năm thức trước là "tánh cảnh" nghĩa là những sự vật có bản chất cụ thể, rờ, mó, cầm, nắm được, gọi đó là Vật. Chủ thể nhận thức thì biểu hiện thông qua sáu giác quan (lục căn), nhưng vì không bản chất chỉ có tác dụng thì gọi đó là TÂM. TÂM và VẬT đều là "hiện tượng" biểu hiện phát xuất từ Thể tánh tịnh minh, Như Lai Tàng bản thể:

Không gian cộng thời gian là bản thể Như Lai tàng vậy.

 

khuclunglinh

Moderator
Staff member
Tham gia
26 Thg 12 2017
Bài viết
2,970
Điểm tương tác
612
Điểm
113
Kính Thày VQ một ly trà [smile]:

*** vẫn câu nói đó .. nếu KLL có nói gì sai với Phật Lý .. kính xin thày VQ tận tình chỉ dạy, KLL nguyện học hỏi theo

hồi đó, ngày đầu tiên vào diễn đàn, là do tình cờ KLL dọc net tìm thấy 1 bài thày VQ viết về Diệu Quán Sát Trí (smile) .. cũng hai năm rùi .. lúc đó, KLL thấy trong lời thày viết có nhiều điều KLL cảm thấy đọc rất là hữu ích .. nên hôm nay, KLL trình bày lại cảm giác và sự hiểu biết của mình lúc đó .. khi đọc những gì thày viết [smile] ... do cảm thấy có lợi ích .. nên hôm nay trình bày cho mọi người đồng duyệt [smile]

NHƯ và HUYỄN --> BẤT TƯƠNG ƯNG HÀNH --> DIỆU QUÁN SÁT TRÍ

I. Như và Huyễn


Như là thật tướng của tâm và Huyễn là những vọng tưởng không đúng về thực tướng của tâm. Do có tâm mà có thực tướng của tâm gọi là Như... nhưng cũng do có tâm có những vọng tưởng không đúng về tâm gọi là Huyễn.

Như không phải là Huyễn, bởi vì sự thật không phải là vọng tưởng ... Huyễn thường được gọi là cái bóng của Như, nhưng đôi khi, ... sự so sánh này không đủ nói lên sự khác biệt giữa Như và Huyễn

điển hình như nhóm tâm bất thiện ... chứa đựng những vọng tưởng về thực tướng của tâm, thì những nhóm tâm thiện hảo chứa đựng những hành vi tâm chuyển dẫn tới .. hướng tới thực tướng của tâm .. cho đến nhóm tâm sở huệ --> thì đối với thực tướng đó .. đã không con nghi ngờ gì nữa [smile]


II. Bất Tương Ưng Hành:

Con người thường sử dụng ý thức của mình để phân biệt, tư duy và quyết định cho hành động của mình. Khổ nỗi, Ý thức đến từ Ý Căn = Thức Mạt Na. [smile]

Theo duy thức học, Thức Mạt Na bao gồm: Si, Kiến, Mạn, Ái và 8 món đại tùy bao gồm trạo cử, hôn trầm, bất tin, giải đãi, phóng dật, thất niệm, tán loạn bất chánh tri

lấy 1 chữ kiến thôi chẳng hạn thì Tâm Sở Ác Kiến đã có thân kiến, biên kiến, tà kiến, kiên thủ, giới cấm thủ ... toàn là những món "hư" không [smile]

cho nên .. sự phân biệt của Ý THỨC ... đứng ở đặc tính bản năng, bản tính, đa số toàn là nghĩ bậy .. dẫn đầu các pháp làm ra vọng tưởng điên đảo không [smile]

Như đã nói ở những phần trên, nếu chúng ta nhìn vào tạng thức, thì thấy hoạt động của hành uẩn ... đều là những hoạt động có đặc tính "CHỨA NHÓM = UẨN" của tâm. Chứa nhóm phiền não thì có thâm sân si mạn kiến nghi ... chứa nhóm thiện hảo thì có TÀM có QUÝ .. có KHINH AN .. trở lại tâm sở ác kiến như trình bày ở trên, thì sự phân biệt đẫn đến sự xa lìa bất tin, thân kiến, tà kiến, kiến thủ giới cấm thủ sẽ không xảy ra nếu không có sự xuất hiện của những nhóm tâm thiện như TÀM QUÝ (biết xấu hổ, hổ thẹn với những gì không đúng, biết phục thiện) ... vv

Như vậy ... hoạt động của Ý Thức, tùy theo sự phân biệt đó lấy gì làm dữ kiện mà dẫn tới những món BẤT TƯƠNG ƯNG HÀNH riêng biệt cho sự phân biệt của ý thức đó ... tuy 51 tâm sở đại đa số thuộc về hành uẩn, hành vi, tạo tác, hữu vi, sắc.... nhưng SỰ PHÂN BIỆT của Ý THỨC "lồng với nội dung trí tuệ" của Ý THỨC ... do sự câu hữu với những nhóm tâm thiện hảo, biệt cảnh như tín, định, huệ ... dẫn tới những TÂM BẤT TƯƠNG ƯNG HÀNH tốt đẹp ... như là Vô Tưởng Định .. Diệt Tận Định [smile]


III. DIỆU QUÁN SÁT TRÍ

Do đó, KLL lúc đó nghĩ rằng .. Diệu Quán Sát Trí ... là sự phân biệt của ý thức do tác ý như lý ... làm cân bằng lại sự thiên lệch của Ý THỨC bắt nguồn từ Ý CĂN, tức là đặc tính "hoàn toàn phi lượng" của Ý Căn, Thức Mạt NA.

Sự quán sát đó phát triển bắt đầu từ sự câu hữu với những nhóm tâm có đặc tính làm giảm thiểu, vô hiệu hóa sự tạp nhiễm của những tâm vương tâm sở của sáu thức như Vô Tưởng Định, ... tạp nhiễm của sáu thức trước do "nội lục nhập" và tạp nhiễm của tâm vương tâm sở do Ý Căn mang lại như là Diệt Tận Định

Theo KLL hiểu, đối với các tướng có sắc chất theo biểu đồ giải thoát sinh tử được ghi chép trong cuốn Tiến Thẳng vào Thiền Tông của HT Thích Thanh Từ

thì đó là con đường phát triển "TRÍ QUÁN SÁT", tăng sự quán sát về thực tướng của tâm đối trong hiện tượng vạn pháp của Ngũ Thừa Phật .. đặc biệt là tam thừa, ba cỗ xe: thinh văn, duyên giác, bồ tát như đã liệt kê trong Kinh Pháp Hoa

https://thuvienhoasen.org/p33a12141/bieu-do-hai-duong-tram-luan-sinh-tu-giai-thoat-sinh-tu

Pháp Vô Vi bao gồm trạch diệt vô vi ... theo HT Thích Thiện Hoa, Do dùng Trí tuệ Vô lậu, lựa chọn diệt trừ hết các nhiễm ô, nên Chơn như Vô vi mới hiện. Vì thế nên gọi là “Trạch diệt vô vi”.

và đó cũng là nội dung trí tuệ của Diệu Quán Sát Trí ... bởi vì trong 8 thức, chỉ có Ý Thức có sự tinh khôn "tối linh ly" [smile] có khả năng đoạn hoặc câu sanh ngã chấp và pháp chấp của Thức Mạt Na .. và các thức khác ... do đó mà Ý Thức dẫn dầu các pháp ... là do sự phân biệt do tác ý như lý của Ý Thức xảy ra ...

KLL

************************

Đầu xuân khai bút rất hay.

7237

VQ6 Kính tặng.
 
Last edited by a moderator:
Bên trên