Khác nhau giữa biết đạo và thấy đạo?

VO-NHAT-BAT-NHI

Moderator
Thành viên BQT
Tham gia ngày
23 Tháng 8 2010
Bài viết
1,411
Reaction score
407
Điểm
83
Kính thưa các bạn hữu, quí vị thành viên.

VNBN kính mời quí vị chia sẽ sự khác nhau giữa biết đạo và thấy đạo?

Cụ thể là, một người hiểu biết lý nhân quả, hiểu biết lý duyên sanh, hiểu biết tánh không, hiểu biết Phật Tánh, ..., hiểu biết chân tướng nhưng tại sao vẫn chưa giải thoát?

Hãy vì VNBN cũng như vì người mới học mà chia sẽ, chỉnh đốn,.... VNBN xin đa tạ trước!
 

connhoemkhong

Active Member
Tham gia ngày
16 Tháng 7 2014
Bài viết
182
Reaction score
60
Điểm
28
Hỏi để biết

Kính thưa các bạn hữu, quí vị thành viên.

VNBN kính mời quí vị chia sẽ sự khác nhau giữa biết đạo và thấy đạo?

Cụ thể là, một người hiểu biết lý nhân quả, hiểu biết lý duyên sanh, hiểu biết tánh không, hiểu biết Phật Tánh, ..., hiểu biết chân tướng nhưng tại sao vẫn chưa giải thoát?

Hãy vì VNBN cũng như vì người mới học mà chia sẽ, chỉnh đốn,.... VNBN xin đa tạ trước!
mình thấy bạn cái chi cũng biết như bạn nói trên đây rồi đấy. nhưng cũng muốn hỏi lại bạn một tí:
- Đạo là cái gì, nó thế nào mà lại thấy và biết là khác nhau?
- Những cái biết đó bạn căn cứ vào đâu để biết.
- cái biết có sâu cạn... vậy bạn biết đến đâu rồi ?
- Giải thoát cũng có giải thoát từng phần , giải thoát toàn diện
- Bạn đã giải thoát được đến đâu , lý do tại sạo được ít , tại sao được nhiều?
- những người mà biết được những điều bạn nói mà không được giải thoát thì gọi là gì?
- những cái biết đó mà không đưa đến giải thoát thì có gọi là ba xạo?
- Bạn có tài gì để biết được người nào giải thoát hay không giải thoát.
= Thực tế diễn đàn này nếu là người giải thoát thì biểu hiện như thế nào mới đúng theo hiểu biết của bạn.
Tạm thời vậy thôi , chứ hỏi bạn thì cần phải viết một trăm trang mới hết câu hỏi vì thấy bạn cái chi cũng biết.
 

Nguyên Chiếu

Ban Đại Biểu nhiệm kỳ III (2015-2016)
Thành viên BQT
Tham gia ngày
5 Tháng 5 2014
Bài viết
1,001
Reaction score
331
Điểm
83
Có lẽ chủ đề này nên đổi lại là : Học đạo và Hành đạo thì chính xác hơn.

Ng Chiếu cũng là người hiểu biết nhân quả, hiểu lý duyên sanh, hiểu tánh không....nhưng ngũ giới vẫn làm chưa xong. Vì vậy đôi lúc những câu hỏi về Phật Pháp trả lời cũng tàm tạm, nhưng vẫn chưa hành đạo tốt nên nhiều lúc có những câu hỏi ngây ngô.

Vì thế Ng Chiếu nghĩ là Học đạo và Hành đạo phải đi đôi với nhau. Nếu học đến đâu hành đến đó và cứ tiếp tục cho đến khi giải thoát.

Kính.
 

doccoden

Moderator
Thành viên BQT
Tham gia ngày
10 Tháng 7 2016
Bài viết
489
Reaction score
181
Điểm
43
Kính thưa các bạn hữu, quí vị thành viên.

VNBN kính mời quí vị chia sẽ sự khác nhau giữa biết đạo và thấy đạo?

Cụ thể là, một người hiểu biết lý nhân quả, hiểu biết lý duyên sanh, hiểu biết tánh không, hiểu biết Phật Tánh, ..., hiểu biết chân tướng nhưng tại sao vẫn chưa giải thoát?

Hãy vì VNBN cũng như vì người mới học mà chia sẽ, chỉnh đốn,.... VNBN xin đa tạ trước!

Ngươi hiểu sai là chúng khác nhau rồi cho rằng ai cũng hiểu sai giống mình à? :D Ta thấy ngươi mới là người cần phải chia sẻ sự khác nhau giữa biết đạo và thấy đạo.
 

ngokhong

Member
Tham gia ngày
2 Tháng 12 2009
Bài viết
835
Reaction score
0
Điểm
16
Kính thưa các bạn hữu, quí vị thành viên.

VNBN kính mời quí vị chia sẽ sự khác nhau giữa biết đạo và thấy đạo?

Cụ thể là, một người hiểu biết lý nhân quả, hiểu biết lý duyên sanh, hiểu biết tánh không, hiểu biết Phật Tánh, ..., hiểu biết chân tướng nhưng tại sao vẫn chưa giải thoát?

Hãy vì VNBN cũng như vì người mới học mà chia sẽ, chỉnh đốn,.... VNBN xin đa tạ trước!
Một câu hỏi rất hay .

Thế nào là biết Đạo và thế nào là thấy Đạo ?

Điều này giống các nghệ sĩ,như họa sĩ chẳng hạn.Một người họa sĩ vẽ thành công 1 bức tranh có nghĩa là bức tranh đó không chỉ đẹp,giống như thật mà còn phải có " hồn ",có "thần " ... ví dụ như Picasso vẽ tranh lập thể là độc nhất vô nhị,rất nhiều người vẽ theo ông nhưng không ai đạt được cái "thần " như ông cả...

Hay giống như học sinh đi học vậy.Học sinh được học các công thức,các định lý,các đẳng thức ... tức các kiến thức.Nhưng học sinh không phải là người nghĩ ra các kiến thức đó,mà học sinh chỉ là người vay mượn các kiến thức của người khác mà thôi.Một học sinh bây giờ kiến thức có thể nhiều hơn cả ông Archimedes nhưng học sinh không thể có được cái khoảnh khắc "eureka" bao giờ.

Thế cho nên mới có câu "chúng ta là những thằng lùn đứng trên vai người khổng lồ".Những kho tàng kiến thức của cha ông tích lũy bao đời nay khiến cho chúng ta được hưởng lợi nhưng đôi khi chúng ta lại không biết trân trọng,thậm chí còn chê bai,dè bỉu quá khứ ... Đó là 1 sự sai lầm,1 sự "vô ơn" mà đôi khi chúng ta không nhận ra.Nói theo Nhân -Quả thì những gì chúng ta có được ở hiện tại chính là nhờ công sức của biết bao lớp người đi trước.

Quay lại chuyện thấy Đạo và biết Đạo cũng tương tự như thế.Chính vì thế Đức Phật mới nói câu "Hãy tự đốt đuốc lên mà đi" là vậy.
 

connhoemkhong

Active Member
Tham gia ngày
16 Tháng 7 2014
Bài viết
182
Reaction score
60
Điểm
28
Xin được lắng nghe

Một câu hỏi rất hay .

Thế nào là biết Đạo và thế nào là thấy Đạo ?

Điều này giống các nghệ sĩ,như họa sĩ chẳng hạn.Một người họa sĩ vẽ thành công 1 bức tranh có nghĩa là bức tranh đó không chỉ đẹp,giống như thật mà còn phải có " hồn ",có "thần " ... ví dụ như Picasso vẽ tranh lập thể là độc nhất vô nhị,rất nhiều người vẽ theo ông nhưng không ai đạt được cái "thần " như ông cả...

Hay giống như học sinh đi học vậy.Học sinh được học các công thức,các định lý,các đẳng thức ... tức các kiến thức.Nhưng học sinh không phải là người nghĩ ra các kiến thức đó,mà học sinh chỉ là người vay mượn các kiến thức của người khác mà thôi.Một học sinh bây giờ kiến thức có thể nhiều hơn cả ông Archimedes nhưng học sinh không thể có được cái khoảnh khắc "eureka" bao giờ.

Thế cho nên mới có câu "chúng ta là những thằng lùn đứng trên vai người khổng lồ".Những kho tàng kiến thức của cha ông tích lũy bao đời nay khiến cho chúng ta được hưởng lợi nhưng đôi khi chúng ta lại không biết trân trọng,thậm chí còn chê bai,dè bỉu quá khứ ... Đó là 1 sự sai lầm,1 sự "vô ơn" mà đôi khi chúng ta không nhận ra.Nói theo Nhân -Quả thì những gì chúng ta có được ở hiện tại chính là nhờ công sức của biết bao lớp người đi trước.

Quay lại chuyện thấy Đạo và biết Đạo cũng tương tự như thế.Chính vì thế Đức Phật mới nói câu "Hãy tự đốt đuốc lên mà đi" là vậy.
Ồ bác này nói có lý lắm , nhưng em có thắc mắc là bác đang nói theo Đạo Phật hay nói theo lý thế gian.
Nếu nói lý thế gian thì em cũng có nghe câu : Bất nhược ư sư. Vậy thì người sau có thể phủ nhận hoặc chê , hoặc phát huy kế thừa cũng là chuyện thường tình.
Còn nói theo Đạo Phật thì ba thời đều bất khả đắc. những khám phá của các bậc được cho là tài trí của thế gian chỉ làm cho loài người bám chấp vào trí tuệ mà nhà Phật gọi là hữu lậu, thì chỉ làm thêm đau khổ .
Bác cứ thử nghĩ xem, khoa học đã phát triển đến tột bậc, có phần giúp cho con người có cảm giác thoải mái. nhưng cái sự hủy diệt của khoa học đang chụp lên đầu nhân loại với tất cả sự độc hại và tàn nhẫn không thương tiếc. về khát vọng điên rồ và ích kỷ đã dẫn loài người bước vào giai đoạn hủy diệt về phẩm giá nhân bản, đặt loài người vào chỗ sắp diệt vong...
Nhưng nếu thử nhìn lại cái cảm giác thoải mái đó là do đâu mà có . phải chăng cái thỏa mái hôm nay nhờ khoa học nó ý nghĩa và thực chất hơn cái thoải mái theo lẽ tự nhiên khi mà khoa học còn hoang sơ?
Còn nói về lịch sử thì nhân loại tưởng chừng như có một sự tiến hóa về mặt xã hội và tâm thức. nhưng thực chất lịch sử nhân loại là những trang thấm đẫm máu và nước mắt. sự chia rẽ về sắc tộc , tôn giáo , quyền lực thống trị .... mà nhân loại đã bị một vài nhóm người khát vọng điên cuồng , dù rằng dưới mọi vẻ bọc được gọi là văn minh, bác ái, tiến bộ...
Nhưng thực chất họ và tất cả đang thay sự cột chặt hoặc trói buộc mà như lời kinh Phật dạy là thay vì dây trói bằng thừng thì họ đeo xích vàng , xích bạc vào cổ làm trang sức .
Còn nói về tài năng của các họa sĩ danh tiếng thế giới như Van Gogh, Michelangelo, Fransisco Goya, Richard Dadd... rất nhiều. song họ sáng tác trong hoàn cảnh mà tâm thần không ổn định , gần như là chìm đắm trong hoang tưởng ảo ảnh...
Song nhân loại lại thấy đó như là những kiệt xuất của sự sáng tạo. theo em bởi lẽ toàn bộ chúng ta cũng đang chìm đắm trong cách mà các họa sĩ thể hiện những ý niệm thông qua những bức vẽ . cho nên có sự đồng điều ... và đương nhiên là thừa nhận.
Có thể bác sẽ vặn hỏi , vậy anh hãy làm như các họa sĩ đi?
Thưa bác ! mỗi một con người sinh ra vốn đã hoàn hảo. nó chỉ có khác nhau về sự huân tập những thói quen, sở thích , niềm đam mê , tham đắm mà có sự khác biệt . ví như nói về một vị tướng trăm trận trăm thắng, bắn mỗi phát tên đều trúng hồng tâm, nhưng lại thua một ông già rót dầu hỏa từ thùng vào một cái chai miệng và cổ rất nhỏ nhưng không hề rơi một giọt nào ra ngoài....
Em chỉ có mấy điều bộc bạch vậy. nếu bác có thấy điều gì thì cứ chỉ dạy để em cùng mọi người học hiểu . Cám ơn bác nhiều
 

VO-NHAT-BAT-NHI

Moderator
Thành viên BQT
Tham gia ngày
23 Tháng 8 2010
Bài viết
1,411
Reaction score
407
Điểm
83
mình thấy bạn cái chi cũng biết như bạn nói trên đây rồi đấy. nhưng cũng muốn hỏi lại bạn một tí:
- Đạo là cái gì, nó thế nào mà lại thấy và biết là khác nhau?
- Những cái biết đó bạn căn cứ vào đâu để biết.
- cái biết có sâu cạn... vậy bạn biết đến đâu rồi ?
- Giải thoát cũng có giải thoát từng phần , giải thoát toàn diện
- Bạn đã giải thoát được đến đâu , lý do tại sạo được ít , tại sao được nhiều?
- những người mà biết được những điều bạn nói mà không được giải thoát thì gọi là gì?
- những cái biết đó mà không đưa đến giải thoát thì có gọi là ba xạo?
- Bạn có tài gì để biết được người nào giải thoát hay không giải thoát.
= Thực tế diễn đàn này nếu là người giải thoát thì biểu hiện như thế nào mới đúng theo hiểu biết của bạn.
Tạm thời vậy thôi , chứ hỏi bạn thì cần phải viết một trăm trang mới hết câu hỏi vì thấy bạn cái chi cũng biết.

Đúng là VNBN này biết thôi chứ chưa thấy. Thí dụ như, một người có thể nghe sự miêu tả của người khác hoặc đọc báo, học lên mạng nhờ giáo sư Google sẽ biết đường đi lên thành phố Hồ Chí Minh, sẽ biết ở đó có những trung tâm lớn gì, nằm ở chỗ nào,.... nhưng mà người đó chưa đi thực tế lần nào nên chưa tận mắt chứng kiến và trãi nghiệm, nên chưa gọi là thấy Tp HCM.

Thí dụ trong đạo Phật, trong Kinh có nói về "DIỆT THỌ TƯỞNG ĐỊNH" và có nhiều luận giải thêm về diệt thọ tưởng định. Bất kì ai cũng có thể đọc và hiểu. Nhưng bảo rằng: hãy ngồi thiền và trãi nghiệm diệt thọ tưởng định thử xem thì không biết được mấy người! (thậm chí 7 tỉ người hiện này tìm 1, 2 người cũng khó).

VNBN sử dụng hai từ "biết đạo" với nghĩa như sau: hiểu biết hay nhận thức đúng đắng về con đường dẫn đến đạo giải thoát. Thấy đạo là chứng nghiệm đạo giải thoát. Như vậy biết đạo thì cũng giống như đang có bản đồ thôi, chứ không phải đạo đâu, nhưng dựa vào bản đồ đó chúng ta sẽ đi (có thể tốn thời gian và công sức 1000 lần hoặc hơn nữa so với việc chúng ta vừa tìm ra cái bản đồ).

PS: Câu hỏi của bạn nhiều quá, mà VNBN không biết trả lời. Bạn hãy chia sẽ câu hỏi cuối cùng của bạn để mọi người được rõ?!
 

connhoemkhong

Active Member
Tham gia ngày
16 Tháng 7 2014
Bài viết
182
Reaction score
60
Điểm
28
có định diễn hài không ông bạn


Đúng là VNBN này biết thôi chứ chưa thấy. Thí dụ như, một người có thể nghe sự miêu tả của người khác hoặc đọc báo, học lên mạng nhờ giáo sư Google sẽ biết đường đi lên thành phố Hồ Chí Minh, sẽ biết ở đó có những trung tâm lớn gì, nằm ở chỗ nào,.... nhưng mà người đó chưa đi thực tế lần nào nên chưa tận mắt chứng kiến và trãi nghiệm, nên chưa gọi là thấy Tp HCM.

Thí dụ trong đạo Phật, trong Kinh có nói về "DIỆT THỌ TƯỞNG ĐỊNH" và có nhiều luận giải thêm về diệt thọ tưởng định. Bất kì ai cũng có thể đọc và hiểu. Nhưng bảo rằng: hãy ngồi thiền và trãi nghiệm diệt thọ tưởng định thử xem thì không biết được mấy người! (thậm chí 7 tỉ người hiện này tìm 1, 2 người cũng khó).

VNBN sử dụng hai từ "biết đạo" với nghĩa như sau: hiểu biết hay nhận thức đúng đắng về con đường dẫn đến đạo giải thoát. Thấy đạo là chứng nghiệm đạo giải thoát. Như vậy biết đạo thì cũng giống như đang có bản đồ thôi, chứ không phải đạo đâu, nhưng dựa vào bản đồ đó chúng ta sẽ đi (có thể tốn thời gian và công sức 1000 lần hoặc hơn nữa so với việc chúng ta vừa tìm ra cái bản đồ).

PS: Câu hỏi của bạn nhiều quá, mà VNBN không biết trả lời. Bạn hãy chia sẽ câu hỏi cuối cùng của bạn để mọi người được rõ?!
Cái ông bạn này lại nói ngược đời thật là ngộ.
Đời thì nói thấy nhưng chưa biết, giờ ông lại nói biết mà chưa thấy ha ha ha ha.....
Người đời thường nói thấy con em bên ngoài hình dáng eo nhỏ thắt đáy lưng ong, ngực tấn công mông phòng thủ ha ha ha ha.... nhưng mà chưa thực biết là vì sao?
Là vì biết đâu ngực tấn công có khi là dỏm, mông phòng ngự cũng chẳng khác chi ha ha ha ha.... cho nên nói thấy mà chưa biết . nay ông nói biết mà chưa thấy thì là người ở sao kim sao hỏa đến phải không ha ha ha ha....
Còn nói đến chữ ĐẠO thì e là chưa nên nói . vì cái có tướng mà ông còn thấy lộn tùng phèo thì nói cái không tướng làm sao ông hiểu được.
Cũng thế cái tướng giải thoát ông cũng hãy chấm dứt suy lường thì hay hơn.
Ông bạn nên uống chút thuốc an thần, ngủ cho đủ giấc, tắm rửa sạch sẽ, sau đó nếu cần cứ dùng một ly rượu vang, mọi thứ sẽ thoải mái hơn nhiều. chắc khi đó cái cần thấy không cần để ý đến vẫn thấy....
Thôi tạm biệt , chúc ngủ ngon
 

doccoden

Moderator
Thành viên BQT
Tham gia ngày
10 Tháng 7 2016
Bài viết
489
Reaction score
181
Điểm
43
Ồ bác này nói có lý lắm , nhưng em có thắc mắc là bác đang nói theo Đạo Phật hay nói theo lý thế gian.
Nếu nói lý thế gian thì em cũng có nghe câu : Bất nhược ư sư. Vậy thì người sau có thể phủ nhận hoặc chê , hoặc phát huy kế thừa cũng là chuyện thường tình.
Còn nói theo Đạo Phật thì ba thời đều bất khả đắc. những khám phá của các bậc được cho là tài trí của thế gian chỉ làm cho loài người bám chấp vào trí tuệ mà nhà Phật gọi là hữu lậu, thì chỉ làm thêm đau khổ .
Bác cứ thử nghĩ xem, khoa học đã phát triển đến tột bậc, có phần giúp cho con người có cảm giác thoải mái. nhưng cái sự hủy diệt của khoa học đang chụp lên đầu nhân loại với tất cả sự độc hại và tàn nhẫn không thương tiếc. về khát vọng điên rồ và ích kỷ đã dẫn loài người bước vào giai đoạn hủy diệt về phẩm giá nhân bản, đặt loài người vào chỗ sắp diệt vong...
Nhưng nếu thử nhìn lại cái cảm giác thoải mái đó là do đâu mà có . phải chăng cái thỏa mái hôm nay nhờ khoa học nó ý nghĩa và thực chất hơn cái thoải mái theo lẽ tự nhiên khi mà khoa học còn hoang sơ?
Còn nói về lịch sử thì nhân loại tưởng chừng như có một sự tiến hóa về mặt xã hội và tâm thức. nhưng thực chất lịch sử nhân loại là những trang thấm đẫm máu và nước mắt. sự chia rẽ về sắc tộc , tôn giáo , quyền lực thống trị .... mà nhân loại đã bị một vài nhóm người khát vọng điên cuồng , dù rằng dưới mọi vẻ bọc được gọi là văn minh, bác ái, tiến bộ...
Nhưng thực chất họ và tất cả đang thay sự cột chặt hoặc trói buộc mà như lời kinh Phật dạy là thay vì dây trói bằng thừng thì họ đeo xích vàng , xích bạc vào cổ làm trang sức .
Còn nói về tài năng của các họa sĩ danh tiếng thế giới như Van Gogh, Michelangelo, Fransisco Goya, Richard Dadd... rất nhiều. song họ sáng tác trong hoàn cảnh mà tâm thần không ổn định , gần như là chìm đắm trong hoang tưởng ảo ảnh...
Song nhân loại lại thấy đó như là những kiệt xuất của sự sáng tạo. theo em bởi lẽ toàn bộ chúng ta cũng đang chìm đắm trong cách mà các họa sĩ thể hiện những ý niệm thông qua những bức vẽ . cho nên có sự đồng điều ... và đương nhiên là thừa nhận.
Có thể bác sẽ vặn hỏi , vậy anh hãy làm như các họa sĩ đi?
Thưa bác ! mỗi một con người sinh ra vốn đã hoàn hảo. nó chỉ có khác nhau về sự huân tập những thói quen, sở thích , niềm đam mê , tham đắm mà có sự khác biệt . ví như nói về một vị tướng trăm trận trăm thắng nhưng lại thua một ông già rót dầu hỏa từ thùng vào một cái chai miệng và cổ rất nhỏ nhưng không hề rơi một giọt nào ra ngoài....
Em chỉ có mấy điều bộc bạch vậy. nếu bác có thấy điều gì thì cứ chỉ dạy để em cùng mọi người học hiểu . Cám ơn bác nhiều
Không hiểu ý bạn connhoemkhong là sao nhỉ? Có phải bạn muốn con người hãy từ bỏ khoa học và sống như thời ăn lông ở lỗ thì mới hạnh phúc?
 

doccoden

Moderator
Thành viên BQT
Tham gia ngày
10 Tháng 7 2016
Bài viết
489
Reaction score
181
Điểm
43
Thấy đạo là chứng nghiệm đạo giải thoát.

Ngươi hãy giải thích cho ta hiểu chứng nghiệm có nghĩa là gì? Còn giải thoát nghĩa là sao? Người giải thoát bỗng dưng có cánh bay khỏi thế gian này để đến nơi khác? Nơi đó là nơi nào?
 

connhoemkhong

Active Member
Tham gia ngày
16 Tháng 7 2014
Bài viết
182
Reaction score
60
Điểm
28
Không hiểu ý bạn connhoemkhong là sao nhỉ? Có phải bạn muốn con người hãy từ bỏ khoa học và sống như thời ăn lông ở lỗ thì mới hạnh phúc?
ấy ấy chớ có nghĩ vậy nhá
Hạnh phúc hay khổ đau là ở mỗi người. thời đại văn minh như hôm nay hay ngày xưa đâu có quyết định điều đó. anh Rồng Đen chắc rõ đâu cần phải nói nhiều
 

doccoden

Moderator
Thành viên BQT
Tham gia ngày
10 Tháng 7 2016
Bài viết
489
Reaction score
181
Điểm
43
ấy ấy chớ có nghĩ vậy nhá
Hạnh phúc hay khổ đau là ở mỗi người. thời đại văn minh như hôm nay hay ngày xưa đâu có quyết định điều đó. anh Rồng Đen chắc rõ đâu cần phải nói nhiều
À à tôi đọc tới đọc lui một hồi thì đoán rằng ý bạn cho rằng chỉ có Phật giáo mới đem lại hạnh phúc cho con người, chứ khoa học thì không thể. Có phải vậy không? :D thú thật là bạn nói cao siêu quá, chứ giá mà nói thẳng ra thì tôi đã không phải nhọc công ngồi đoán tới đoán lui.
 

ngokhong

Member
Tham gia ngày
2 Tháng 12 2009
Bài viết
835
Reaction score
0
Điểm
16
Ồ bác này nói có lý lắm , nhưng em có thắc mắc là bác đang nói theo Đạo Phật hay nói theo lý thế gian.
Nếu nói lý thế gian thì em cũng có nghe câu : Bất nhược ư sư. Vậy thì người sau có thể phủ nhận hoặc chê , hoặc phát huy kế thừa cũng là chuyện thường tình.
Còn nói theo Đạo Phật thì ba thời đều bất khả đắc. những khám phá của các bậc được cho là tài trí của thế gian chỉ làm cho loài người bám chấp vào trí tuệ mà nhà Phật gọi là hữu lậu, thì chỉ làm thêm đau khổ .
Bác cứ thử nghĩ xem, khoa học đã phát triển đến tột bậc, có phần giúp cho con người có cảm giác thoải mái. nhưng cái sự hủy diệt của khoa học đang chụp lên đầu nhân loại với tất cả sự độc hại và tàn nhẫn không thương tiếc. về khát vọng điên rồ và ích kỷ đã dẫn loài người bước vào giai đoạn hủy diệt về phẩm giá nhân bản, đặt loài người vào chỗ sắp diệt vong...
Nhưng nếu thử nhìn lại cái cảm giác thoải mái đó là do đâu mà có . phải chăng cái thỏa mái hôm nay nhờ khoa học nó ý nghĩa và thực chất hơn cái thoải mái theo lẽ tự nhiên khi mà khoa học còn hoang sơ?
Còn nói về lịch sử thì nhân loại tưởng chừng như có một sự tiến hóa về mặt xã hội và tâm thức. nhưng thực chất lịch sử nhân loại là những trang thấm đẫm máu và nước mắt. sự chia rẽ về sắc tộc , tôn giáo , quyền lực thống trị .... mà nhân loại đã bị một vài nhóm người khát vọng điên cuồng , dù rằng dưới mọi vẻ bọc được gọi là văn minh, bác ái, tiến bộ...
Nhưng thực chất họ và tất cả đang thay sự cột chặt hoặc trói buộc mà như lời kinh Phật dạy là thay vì dây trói bằng thừng thì họ đeo xích vàng , xích bạc vào cổ làm trang sức .
Còn nói về tài năng của các họa sĩ danh tiếng thế giới như Van Gogh, Michelangelo, Fransisco Goya, Richard Dadd... rất nhiều. song họ sáng tác trong hoàn cảnh mà tâm thần không ổn định , gần như là chìm đắm trong hoang tưởng ảo ảnh...
Song nhân loại lại thấy đó như là những kiệt xuất của sự sáng tạo. theo em bởi lẽ toàn bộ chúng ta cũng đang chìm đắm trong cách mà các họa sĩ thể hiện những ý niệm thông qua những bức vẽ . cho nên có sự đồng điều ... và đương nhiên là thừa nhận.
Có thể bác sẽ vặn hỏi , vậy anh hãy làm như các họa sĩ đi?
Thưa bác ! mỗi một con người sinh ra vốn đã hoàn hảo. nó chỉ có khác nhau về sự huân tập những thói quen, sở thích , niềm đam mê , tham đắm mà có sự khác biệt . ví như nói về một vị tướng trăm trận trăm thắng, bắn mỗi phát tên đều trúng hồng tâm, nhưng lại thua một ông già rót dầu hỏa từ thùng vào một cái chai miệng và cổ rất nhỏ nhưng không hề rơi một giọt nào ra ngoài....
Em chỉ có mấy điều bộc bạch vậy. nếu bác có thấy điều gì thì cứ chỉ dạy để em cùng mọi người học hiểu . Cám ơn bác nhiều
Chào bạn connhoemkhong,

Những điều bạn nói rất đúng.Và Đức Phật cũng nói như vậy : "Cái này có thì cái kia có...".Vạn sự đều là sự tương tác lẫn nhau mà hình thành,đều từ Nhân - Quả mà ra,đừng nói cái gì là Pháp thế gian hay Phật pháp.Có khổ đau mới có nhu cầu tìm hạnh phúc,có Ta Bà nên mới sinh Tịnh Độ,có chúng sanh mê lầm thì mới có ông Phật...Cho nên chẳng nên phân biệt Phật pháp hay pháp thế gian,cái quan trọng là chúng ta cảm nhận được gì từ những sự vật hiện tượng phát sinh xung quanh ta mà thôi....Chân lý có ý nghĩa là bởi sự nhận thức của chúng ta chứ nếu không có sự nhận thức đó thì Chân lý có tồn tại hay không đều là vô nghĩa cả.

P/s : nói thêm về các bậc danh họa thì tôi không đồng ý với bạn.Trong cả vạn người có được mấy người tài hoa,trong bất kỳ lãnh vực nào đều cũng đòi hòi khả năng tập trung tư duy cao độ vào công việc,dù là họa sĩ,nhạc sĩ,ca sĩ,bác sĩ ... thì đều là như vậy.Giống như các vị tu hành vậy,họ sống trong trạng thái "nhất tâm bất loạn" để thăng hoa cảm xúc và tư duy,chỉ là với những người thường thì sự tập trung đó vào mục đích bình thường và ngắn hạn,còn đối với các bậc tu hành thì sự tập trung đó là vào mục đích truy cầu Đạo và nó càng lâu dài thì càng tốt...Có thể gọi nó là sống với Chánh niệm thường trực vậy.
 

connhoemkhong

Active Member
Tham gia ngày
16 Tháng 7 2014
Bài viết
182
Reaction score
60
Điểm
28
cám ơn đã nhẹ nhàng

Chào bạn connhoemkhong,

Những điều bạn nói rất đúng.Và Đức Phật cũng nói như vậy : "Cái này có thì cái kia có...".Vạn sự đều là sự tương tác lẫn nhau mà hình thành,đều từ Nhân - Quả mà ra,đừng nói cái gì là Pháp thế gian hay Phật pháp.Có khổ đau mới có nhu cầu tìm hạnh phúc,có Ta Bà nên mới sinh Tịnh Độ,có chúng sanh mê lầm thì mới có ông Phật...Cho nên chẳng nên phân biệt Phật pháp hay pháp thế gian,cái quan trọng là chúng ta cảm nhận được gì từ những sự vật hiện tượng phát sinh xung quanh ta mà thôi....Chân lý có ý nghĩa là bởi sự nhận thức của chúng ta chứ nếu không có sự nhận thức đó thì Chân lý có tồn tại hay không đều là vô nghĩa cả.

P/s : nói thêm về các bậc danh họa thì tôi không đồng ý với bạn.Trong cả vạn người có được mấy người tài hoa,trong bất kỳ lãnh vực nào đều cũng đòi hòi khả năng tập trung tư duy cao độ vào công việc,dù là họa sĩ,nhạc sĩ,ca sĩ,bác sĩ ... thì đều là như vậy.Giống như các vị tu hành vậy,họ sống trong trạng thái "nhất tâm bất loạn" để thăng hoa cảm xúc và tư duy,chỉ là với những người thường thì sự tập trung đó vào mục đích bình thường và ngắn hạn,còn đối với các bậc tu hành thì sự tập trung đó là vào mục đích truy cầu Đạo và nó càng lâu dài thì càng tốt...Có thể gọi nó là sống với Chánh niệm thường trực vậy.
Bác Ngộ Không nói đùa em thì phải. em thấy cũng rất tuyệt với nhiều bài viết của bác.
Vậy em chỉ để bác xem lại điều em nói và cũng như những gì bác trả lời.
Hay hơn cả là học Phật thì cứ đâm thẳng vào cái người xưa nói là vốn không một vật mà liễu ngộ ,bất chấp có cái gì cản đường đều dọn sạch.
Riêng về phần các danh họa với mối tương quan với Phật Pháp thì Bác nên dừng lại thì hay hơn.
Chỉ đơn giản nói thế này:
Họ vẽ theo trí tưởng tưởng thì có thể là về quá khứ hoặc tương lai. mà hai thứ đó cái thì qua rồi , cái thì chưa đến. Vậy bác nói xem theo giáo lý nhà Phật thì nó thực sự là chân lý đến bao nhiêu phần trăm. đó là chưa kể quá khứ chắc chi đã có thật với tác giả. không biết bác đã từng sáng tác một môn nào đó gọi là lĩnh vực văn học nghệ thuật chưa? nhất là với hội họa mà lại là môn họa trừu tượng. có rất nhiều nghệ sĩ đã phải mượn rượu , thuốc phiện đểt gọi là sáng tạo nghệ thuật, nhưng tại sao lại được mọi người thừa nhận. đây là câu hỏi mà nhiều người trả lời rất phức tạp. song dưới ánh sáng Phật Pháp thì điều này vô cùng đơn giản , vì đơn giản là : tất cả đều do tâm tạo. mà đã là tâm thì có gì là khác biệt giữa người sáng tạo và người thưởng thức. có chăng sự sai biệt là do vọng chấp cái ngã của mỗi cá nhân mà thành ra cao thấp ...
Có thể em nói không được chính xác nhưng cứ mạnh dạn nói lên những điều chí ít cũng đã nếm trải trong cái gọi là nghệ thuật. bác có gì cứ chia sẻ và huấn thị, em lắng nghe chăm chú ...
 

VO-NHAT-BAT-NHI

Moderator
Thành viên BQT
Tham gia ngày
23 Tháng 8 2010
Bài viết
1,411
Reaction score
407
Điểm
83
Cái ông bạn này lại nói ngược đời thật là ngộ.
Đời thì nói thấy nhưng chưa biết, giờ ông lại nói biết mà chưa thấy ha ha ha ha.....
Người đời thường nói thấy con em bên ngoài hình dáng eo nhỏ thắt đáy lưng ong, ngực tấn công mông phòng thủ ha ha ha ha.... nhưng mà chưa thực biết là vì sao?
Là vì biết đâu ngực tấn công có khi là dỏm, mông phòng ngự cũng chẳng khác chi ha ha ha ha.... cho nên nói thấy mà chưa biết . nay ông nói biết mà chưa thấy thì là người ở sao kim sao hỏa đến phải không ha ha ha ha....
Còn nói đến chữ ĐẠO thì e là chưa nên nói . vì cái có tướng mà ông còn thấy lộn tùng phèo thì nói cái không tướng làm sao ông hiểu được.
Cũng thế cái tướng giải thoát ông cũng hãy chấm dứt suy lường thì hay hơn.
Ông bạn nên uống chút thuốc an thần, ngủ cho đủ giấc, tắm rửa sạch sẽ, sau đó nếu cần cứ dùng một ly rượu vang, mọi thứ sẽ thoải mái hơn nhiều. chắc khi đó cái cần thấy không cần để ý đến vẫn thấy....
Thôi tạm biệt , chúc ngủ ngon
À, VNBN có định nghĩa từ biết đạo và thấy đạo theo kiểu của VNBN (để tránh người khác hiểu theo nghĩa khác) nhưng bạn chưa đọc thì phải.

Rất hoan nghênh bạn nói chi tiết, phân tích tận tường về việc VNBN lộn tùng phèo về tướng. Không nên phán nhiều quá bạn ạ, nên làm công việc có ích hơn là chỉ cho người ta thấy lộn ở chỗ nào. Ở ngoài đời, chính vì không chịu giải thích và lắng nghe giải thích nên mới có cảnh tù tội đầy rẩy.
 

connhoemkhong

Active Member
Tham gia ngày
16 Tháng 7 2014
Bài viết
182
Reaction score
60
Điểm
28
Đích thực là sinh đôi không sai


Đúng là VNBN này biết thôi chứ chưa thấy. Thí dụ như, một người có thể nghe sự miêu tả của người khác hoặc đọc báo, học lên mạng nhờ giáo sư Google sẽ biết đường đi lên thành phố Hồ Chí Minh, sẽ biết ở đó có những trung tâm lớn gì, nằm ở chỗ nào,.... nhưng mà người đó chưa đi thực tế lần nào nên chưa tận mắt chứng kiến và trãi nghiệm, nên chưa gọi là thấy Tp HCM.

Thí dụ trong đạo Phật, trong Kinh có nói về "DIỆT THỌ TƯỞNG ĐỊNH" và có nhiều luận giải thêm về diệt thọ tưởng định. Bất kì ai cũng có thể đọc và hiểu. Nhưng bảo rằng: hãy ngồi thiền và trãi nghiệm diệt thọ tưởng định thử xem thì không biết được mấy người! (thậm chí 7 tỉ người hiện này tìm 1, 2 người cũng khó).

VNBN sử dụng hai từ "biết đạo" với nghĩa như sau: hiểu biết hay nhận thức đúng đắng về con đường dẫn đến đạo giải thoát. Thấy đạo là chứng nghiệm đạo giải thoát. Như vậy biết đạo thì cũng giống như đang có bản đồ thôi, chứ không phải đạo đâu, nhưng dựa vào bản đồ đó chúng ta sẽ đi (có thể tốn thời gian và công sức 1000 lần hoặc hơn nữa so với việc chúng ta vừa tìm ra cái bản đồ).

PS: Câu hỏi của bạn nhiều quá, mà VNBN không biết trả lời. Bạn hãy chia sẽ câu hỏi cuối cùng của bạn để mọi người được rõ?!
Cái ông bạn này lại nói ngược đời thật là ngộ.
Đời thì nói thấy nhưng chưa biết, giờ ông lại nói biết mà chưa thấy ha ha ha ha.....
Người đời thường nói thấy con em bên ngoài hình dáng eo nhỏ thắt đáy lưng ong, ngực tấn công mông phòng thủ ha ha ha ha.... nhưng mà chưa thực biết là vì sao?
Là vì biết đâu ngực tấn công có khi là dỏm, mông phòng ngự cũng chẳng khác chi ha ha ha ha.... cho nên nói thấy mà chưa biết . nay ông nói biết mà chưa thấy thì là người ở sao kim sao hỏa đến phải không ha ha ha ha....
Còn nói đến chữ ĐẠO thì e là chưa nên nói . vì cái có tướng mà ông còn thấy lộn tùng phèo thì nói cái không tướng làm sao ông hiểu được.
Cũng thế cái tướng giải thoát ông cũng hãy chấm dứt suy lường thì hay hơn.

Giờ thì tao cạo trọc đầu mi ra.
Mi nói " một người có thể nghe sự miêu tả của người khác hoặc đọc báo, học lên mạng nhờ giáo sư Google sẽ biết đường đi lên thành phố Hồ Chí Minh, sẽ biết ở đó có những trung tâm lớn gì, nằm ở chỗ nào,.... nhưng mà người đó chưa đi thực tế lần nào nên chưa tận mắt chứng kiến và trãi nghiệm, nên chưa gọi là thấy Tp HCM."
Nói cho mi rõ: cho mi đứng giữa thành phố Sài Gòn đi chăng nữa , thi mi vẫn chưa được gọi là biết về nó hiểu chưa?
Mi phải biết con người , nếp sống , yêu ghét, đam mê, thời tiết..... và mi phải sống với từng khoảnh khắc với nó mà nhận biết hết tất cả, thì mới tạm gọi là có biết về thành phố. còn nói cho đúng với chân pháp đạo Phật thì phải thấy rằng cái thằng thấy và thành phố cũng không mới gọi là biết thấy ... hiểu không thằng ngố.
Mi cứ nói chứng kiến và trải nghiệm mà không hiểu rằng mi chứng kiến cái thân xác mi , mi trải nghiệm cuộc sống của mi mấy mươi năm rồi hử? giờ mi nói mi biết chi về cái thân tâm của mi? bản thân mi còn mù mờ không rõ về mi mà cứ đòi rõ cái khác.
Mi hết Tây Phương Cực Lạc giờ lại Diệt Thọ Tưởng Định. ha ha ha....
Mi đã nghe câu Hàn lu trục khối, sư tử giảo nhơn chưa?
Vì ngu si cứ chạy đuổi theo hình tướng ,âm thanh.. như chó điên đuổi bóng mà đòi cắn người thì làm sao được.
Đạo ở khắp mọi nơi có cái gì không phải là đạo.
Mi lúc nào cũng chấp thật có nên nói có con đường, có chứng nghiệm mà không biết rằng cổ đức đã chỉ cho hiểu rằng là chỉ âm thầm hội, diệu hội. có nghĩa là nhận rõ được cái thật tướng không tướng, điều -mà Lục Tổ nói mà suốt ngày mi đọc như vẹt trong kinh đó.
Còn nữa , mi suốt ngày nói người này người kia chỉ cho mi thấy những thứ mà nó nằm trong thân mi mà nói mi chỉ còn không ra, đến Phật Thích Ca chỉ còn không ra , thì mi có phải là thứ rồ dại?
Mi dùng cái logic thế gian mà đòi suy lường Phật Pháp mà không biết xấu hổ. mi học Phật mà mắc kẹt nơi ngôn ngữ lời nói , mắc kẹt nơi pháp số, suốt ngày lấy mấy cái phép tính cọng ,trừ ,nhân ,chia ra để chia Phật Pháp ha ha ha ha....
 

VO-NHAT-BAT-NHI

Moderator
Thành viên BQT
Tham gia ngày
23 Tháng 8 2010
Bài viết
1,411
Reaction score
407
Điểm
83
Cái ông bạn này lại nói ngược đời thật là ngộ.
Đời thì nói thấy nhưng chưa biết, giờ ông lại nói biết mà chưa thấy ha ha ha ha.....
Người đời thường nói thấy con em bên ngoài hình dáng eo nhỏ thắt đáy lưng ong, ngực tấn công mông phòng thủ ha ha ha ha.... nhưng mà chưa thực biết là vì sao?
Là vì biết đâu ngực tấn công có khi là dỏm, mông phòng ngự cũng chẳng khác chi ha ha ha ha.... cho nên nói thấy mà chưa biết . nay ông nói biết mà chưa thấy thì là người ở sao kim sao hỏa đến phải không ha ha ha ha....
Còn nói đến chữ ĐẠO thì e là chưa nên nói . vì cái có tướng mà ông còn thấy lộn tùng phèo thì nói cái không tướng làm sao ông hiểu được.
Cũng thế cái tướng giải thoát ông cũng hãy chấm dứt suy lường thì hay hơn.

Giờ thì tao cạo trọc đầu mi ra.
Mi nói " một người có thể nghe sự miêu tả của người khác hoặc đọc báo, học lên mạng nhờ giáo sư Google sẽ biết đường đi lên thành phố Hồ Chí Minh, sẽ biết ở đó có những trung tâm lớn gì, nằm ở chỗ nào,.... nhưng mà người đó chưa đi thực tế lần nào nên chưa tận mắt chứng kiến và trãi nghiệm, nên chưa gọi là thấy Tp HCM."
Nói cho mi rõ: cho mi đứng giữa thành phố Sài Gòn đi chăng nữa , thi mi vẫn chưa được gọi là biết về nó hiểu chưa?
Mi phải biết con người , nếp sống , yêu ghét, đam mê, thời tiết..... và mi phải sống với từng khoảnh khắc với nó mà nhận biết hết tất cả, thì mới tạm gọi là có biết về thành phố. còn nói cho đúng với chân pháp đạo Phật thì phải thấy rằng cái thằng thấy và thành phố cũng không mới gọi là biết thấy ... hiểu không thằng ngố.
Mi cứ nói chứng kiến và trải nghiệm mà không hiểu rằng mi chứng kiến cái thân xác mi , mi trải nghiệm cuộc sống của mi mấy mươi năm rồi hử? giờ mi nói mi biết chi về cái thân tâm của mi? bản thân mi còn mù mờ không rõ về mi mà cứ đòi rõ cái khác.
Mi hết Tây Phương Cực Lạc giờ lại Diệt Thọ Tưởng Định. ha ha ha....
Mi đã nghe câu Hàn lu trục khối, sư tử giảo nhơn chưa?
Vì ngu si cứ chạy đuổi theo hình tướng ,âm thanh.. như chó điên đuổi bóng mà đòi cắn người thì làm sao được.
Đạo ở khắp mọi nơi có cái gì không phải là đạo.
Mi lúc nào cũng chấp thật có nên nói có con đường, có chứng nghiệm mà không biết rằng cổ đức đã chỉ cho hiểu rằng là chỉ âm thầm hội, diệu hội. có nghĩa là nhận rõ được cái thật tướng không tướng, điều -mà Lục Tổ nói mà suốt ngày mi đọc như vẹt trong kinh đó.
Còn nữa , mi suốt ngày nói người này người kia chỉ cho mi thấy những thứ mà nó nằm trong thân mi mà nói mi chỉ còn không ra, đến Phật Thích Ca chỉ còn không ra , thì mi có phải là thứ rồ dại?
Mi dùng cái logic thế gian mà đòi suy lường Phật Pháp mà không biết xấu hổ. mi học Phật mà mắc kẹt nơi ngôn ngữ lời nói , mắc kẹt nơi pháp số, suốt ngày lấy mấy cái phép tính cọng ,trừ ,nhân ,chia ra để chia Phật Pháp ha ha ha ha....
Có gì đâu bức xúc quá vậy bạn nhưng thôi, quan điểm không giống nhau thì cũng là chuyện thường mà. Ông nói gà bà nói vịt và hơn nữa VNBN không muốn thảo luận những người la hét và chửi bới như bạn, rất mất văn hóa, dù sao cũng là giữa người với người với nhau, cũng nên tôn trọng đối phương, cha mẹ dù là người xấu thì đạo hiếu vẫn phải tròn, đối xử cho phải đạo. Dù bạn nói hay nói đúng nhưng thái độ văn hóa kém thì người khác cũng chẳng tin nổi bạn thực hành Phật pháp tốt.

Đến đây, mình dừng chủ đề này, vì đã có những điều không hay xảy ra.
 

smc

New Member
Tham gia ngày
10 Tháng 3 2017
Bài viết
14
Reaction score
3
Điểm
3
Đạo = con đường

* THẤY đạo: thấy được con đường, biết được con đường mình cần phải đi (có điểm khởi đầu, có điểm kết thúc)
* BIẾT đạo: trải nghiệm thực tế trên con đường đã thấy bên trên.

=> THẤY và BIẾT như là: một người có tấm bản đồ, và dùng tấm bản đồ đó để đi đến đích.
 
Top