Hoa Ưu Đàm xuất hiện tại Việt Nam

Nguyên Chiếu

Ban Đại Biểu nhiệm kỳ III (2015-2016)
Staff member
Tham gia
5 Tháng 5 2014
Bài viết
1,001
Điểm tương tác
332
Điểm
83
Thông tin này không chính xác. Ng-chiếu xin sám hối.

Nam mô cầu sám hối Bồ tát ma ha tát.
 

thanhvan

Active Member
Tham gia
9 Thg 10 2013
Bài viết
156
Điểm tương tác
55
Điểm
28
...

Tin vui cho các Phật tử theo đạo Phật:

Vào sáng ngày 17/11 tại nhà ông Lê Xuân Bính (SN 1956) và bà Bà Nguyễn Thị Loan (SN 1960), tại xóm 4, xã Sơn Trà, huyện Hương Sơn - Hà Tĩnh. Xuất hiện hoa Ưu đàm 3.000 năm mới nở một lần. Ngay sau khi phát hiện chùm hoa trắng lạ, gia đình ông Bính có tới xem nhưng cũng không biết loài hoa này tên gì. Chỉ đến khi có khách đến chơi, ông Bính bà Loan mới hay đó là loài hoa Ưu đàm, 3.000 năm mới nở một lần.




Theo Kinh Phật, hoa Ưu Đàm nở là báo hiệu một vị Phật giáng sinh. Kinh điển nhà Phật có nói, loài hoa Ưu Đàm thường tượng trưng cho những gì hiếm có khác thường, hoa chỉ xuất hiện khi có Đức Phật hay vị Kim Luân Vương hoặc Chuyển Luân Thánh xuất hiện, đó là điềm lành hiếm có của nhân gian và mang lại may mắn cho người nhìn thấy loài hoa này.

Hoa Ưu Đàm còn có tên gọi khác là ưu đàm bát la, ưu đàm ba la… có nghĩa là “loài hoa linh thiêng mang điềm lành từ Trời”, có truyền thuyết nói rằng 3.000 năm hoa mới nở một lần.

Thúy Quỳnh


Nguồn: http://www.nguoiduatin.vn/xuat-hien-hoa-uu-dam-3000-nam-moi-no-mot-lan-tai-ha-tinh-a215918.htm
không lo mà nở hoa trí tuệ, hoa bát nhã nơi tâm, thì buồn vui ở mấy cái thứ hình tướng phỏng có ích chi. mồm cứ nói tu giải thoát mà thấy cứ vui buồn theo cảnh , mê tín thì bao giờ cho thoát đây?
 

Bình Đẳng Giác

Moderator
Staff member
Tham gia
4 Thg 10 2015
Bài viết
538
Điểm tương tác
223
Điểm
43
bao giờ cho thoát đây

không lo mà nở hoa trí tuệ, hoa bát nhã nơi tâm, thì buồn vui ở mấy cái thứ hình tướng phỏng có ích chi. mồm cứ nói tu giải thoát mà thấy cứ vui buồn theo cảnh , mê tín thì bao giờ cho thoát đây?
Thầy con hỏi thầy.bao giờ cho thoát đây? Thầy có biết không

Con đưa ra ý kiến trước: Lúc mê tu nhiều kiếp.ngộ chỉ 1sát na thế nhỡ người ta ngộ trước thầy thì sao,lúc đó thầy bao giờ cho thoát đây?
 

vienquang6

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn - Quyền Admin
Staff member
Tham gia
6 Thg 2 2007
Bài viết
6,441
Điểm tương tác
1,722
Điểm
113
Tin vui cho các Phật tử theo đạo Phật:

Vào sáng ngày 17/11 tại nhà ông Lê Xuân Bính (SN 1956) và bà Bà Nguyễn Thị Loan (SN 1960), tại xóm 4, xã Sơn Trà, huyện Hương Sơn - Hà Tĩnh. Xuất hiện hoa Ưu đàm 3.000 năm mới nở một lần. Ngay sau khi phát hiện chùm hoa trắng lạ, gia đình ông Bính có tới xem nhưng cũng không biết loài hoa này tên gì. Chỉ đến khi có khách đến chơi, ông Bính bà Loan mới hay đó là loài hoa Ưu đàm, 3.000 năm mới nở một lần.




Theo Kinh Phật, hoa Ưu Đàm nở là báo hiệu một vị Phật giáng sinh. Kinh điển nhà Phật có nói, loài hoa Ưu Đàm thường tượng trưng cho những gì hiếm có khác thường, hoa chỉ xuất hiện khi có Đức Phật hay vị Kim Luân Vương hoặc Chuyển Luân Thánh xuất hiện, đó là điềm lành hiếm có của nhân gian và mang lại may mắn cho người nhìn thấy loài hoa này.

Hoa Ưu Đàm còn có tên gọi khác là ưu đàm bát la, ưu đàm ba la… có nghĩa là “loài hoa linh thiêng mang điềm lành từ Trời”, có truyền thuyết nói rằng 3.000 năm hoa mới nở một lần.

Thúy Quỳnh


Nguồn: http://www.nguoiduatin.vn/xuat-hien-hoa-uu-dam-3000-nam-moi-no-mot-lan-tai-ha-tinh-a215918.htm
Nhân chuyện hoa đàm, nhớ chuyện tiền thân đức Phật:



Thuở xưa, tại nước Kàsi, trong thành Ba-la-nại, khi vua Brahamadatta đang trị vì, Bồ-tát sanh ra trong một gia đình triệu phú và được gọi là Tiểu Triệu phú. Ngài có trí thông minh, biết tất cả loại tướng. Một hôm, trong khi đi đến hầu vua, giữa đường thấy một con chuột chết, ngay lúc ấy ngài tính toán các vì sao và nói:

- Một thiện nam tử nào có mắt, chỉ cần lượm con chuột này lên có thể xây dựng cơ nghiệp và nuôi một người vợ.

Bấy giờ có một thiện nam tử đang bị túng thiếu, nghe triệu phú nói vậy, suy nghĩ: "Người này biết cái gì mới nói", bèn lượm con chuột lên, bán được một xu ở một tiệm hàng mua cho mèo ăn. Với đồng xu ấy, chàng mua đường mật và lấy nước uống với một cái bình. Gặp những người làm vòng hoa từ rừng về, chàng cho mỗi người một ít đường, mật và nước uống với một ít cái gáo. Mỗi người làm vòng hoa, cho chàng một nắm hoa.

Ngày mai, với số tiền bán hoa ấy, chàng lấy đường, mật, một ghè nước rồi đi đến vườn hoa. Ngày ấy, các người làm vòng hoa cho chàng những cành hoa đã hái còn sót lại rồi bỏ đi. Không bao lâu với phương tiện này, chàng có được tám đồng tiền vàng.

Rồi vào một ngày mưa gió, trong vườn của vua có rất nhiều cành cây khô và lá bị gió làm rụng xuống, người giữ vườn không biết cách nào để quét chúng cho sạch. Chàng đi đến, nói với người giữ vườn:

- Tôi sẽ quét sạch với điều kiện là củi và lá này thuộc về của tôi.

Người giữ vườn chấp thuận. Người đệ tử này của vị Tiểu triệu phú đi đến sân chơi của bọn trẻ, cho chúng đường mật, và nhờ chúng dọn sạch củi, lá chất thành một đống trước vườn hoa trong một thời gian ngắn. Khi ấy, người làm đồ gốm cho vua đang đi tìm củi để đốt nung các chén bát cho nhà vua, thấy đống củi ấy tại cửa vườn hoa, ông ta mua ngay và tự tay mang nó đi.

Ngày ấy, đệ tử vị Tiểu triệu phú bán củi có được mười sáu đồng tiền, ghè bình và năm cái bát. Sau khi có được hai mươi bốn đồng tiền, chàng nghĩ đến một kế hoạch, đặt một ghè nước không xa cửa thành và đem nước cho năm trăm người cắt cỏ uống. Họ nói:

- Bạn giúp ích cho chúng tôi rất nhiều. Bạn muốn chúng tôi làm gì cho bạn?

Chàng trả lời: - Khi nào tôi có việc, tôi sẽ nói cho các anh biết.

Trong khi đi qua lại, chàng làm thân với một người buôn bán trên bộ và một người buôn bán trên biển. Người buôn bán trên bộ báo tin cho chàng biết ngày mai sẽ có người buôn ngựa đến tại thành này với năm trăm con ngựa. Nghe vậy, chàng nói với những người cắt cỏ:

- Hôm nay, mỗi người hãy cho tôi một bó cỏ, và không bán cỏ của các anh cho đến khi tôi bán xong cỏ của tôi.

Họ bằng lòng và đem đến nhà chàng năm trăm bó cỏ. Người lái buôn ngựa không tìm được cỏ trong toàn thành phố, liền cho chàng một ngàn đồng tiền và lấy cỏ của chàng. Sau một vài ngày, người buôn bán trên biển báo tin cho chàng biết sẽ có một chiếc tàu lớn cập bến. Chàng nghĩ đến một kế hoạch khác. Với tám đồng tiền chàng thuê một cỗ xe trang bị đầy đủ, được thuê theo giờ, và đi đến bến cảng với vẻ rất uy nghi bệ vệ.

Sau khi đưa chiếc nhẫn làm bảo chứng cho chiếc tàu, chàng bảo dựng một cái lều không xa bao nhiêu, ngồi ở trong lều và dặn chúng người làm công như sau:

- Khi có các người lái buôn từ ngoài đến, hãy báo cho ta biết qua ba người giới thiệu.

Khi nghe tin có tàu đến, khoảng một trăm người lái buôn từ Ba-la-nại đến để mua hàng. Họ được cho biết là hàng không thể lấy được vì phải để dành cho người lái buôn ở tại chỗ ấy đã có bảo chứng. Họ nghe vậy liền đi đến gặp chàng. Những người hầu, như đã được dặn trước, báo tin họ đến qua ba người giới thiệu.

Một trăm người lái buôn ấy, mỗi người cho chàng một ngàn đồng để làm người hùn vốn trên tàu và cho một ngàn đồng nữa để trả tiền lấy hàng hóa phần của mình. Như vậy người đệ tử vị Tiểu triệu phú lấy được hai trăm ngàn đồng tiền và đi về Ba-la-nại.

Ðể bày tỏ sự biết ơn đối với vị Tiểu triệu phú, chàng đem theo một trăm ngàn đồng tiền và đi đến thăm vị Tiểu triệu phú. Vị Tiểu triệu phú hỏi chàng đã làm gì để được số tiền này, chàng tường thuật tất cả câu chuyện, từ khi theo lời vị Tiểu triệu phú trải qua bốn tháng bắt đầu với việc chàng lượm con chuột chết. Vị Tiểu triệu phú nghe chàng nói như vậy, nghĩ rằng không thể để một chàng trai trẻ như vậy rơi vào tay người khác, liền gả con gái mới lớn lên của mình cho chàng, và cho chàng làm chủ toàn bộ gia sản. Khi người triệu phú qua đời, chàng đã trở thành vị triệu phú của thành ấy. Và khi mệnh chung, Bồ-tát đi theo nghiệp của mình.

Sau khi nói lên pháp thoại này, bậc Chánh Giác đọc bài kệ:

Bậc trí với ít vốn,

Bậc có mắt, ít hàng,

Tự xây dựng cho mình

Tài sản lớn như vậy,

Như dùng hơi thở mình

Thổi lớn đám lửa nhỏ.


Thế Tôn nói: - Này các Tỷ-kheo, chính dựa vào Ta, Cullapanthaka ngày nay đạt được pháp tối thượng trong các pháp, cũng như ngày xưa đã đạt được tài sản tối thượng trong các tài sản.

Sau khi nói xong Pháp thoại này, bậc Ðạo Sư kết hợp hai mẩu chuyện với nhau, và kết luận bằng sự nhận diện Tiền thân như sau:

Trong thời ấy, đệ tử của Tiểu Triệu phú là Cullapanthaka, còn Cullakasetthi, Tiểu triệu phú, là Ta vậy.


Cũng như vậy, đó các Bạn.

Hoa ưu đàm mà bạn Nguyên Chiếu vừa kể, có thể cũng là một tài sản ít ỏi vì theo một số người thì đó là trứng sâu:



Nhưng Phật dạy tất cả pháp "nhất Như".

* Hoa Ưu Đàm thật, là một pháp do Chân Như biến hiện.

* Thì trứng sâu cũng là một pháp do Chân như biến hiện.

Như vậy, nếu các bạn khéo quán chiếu thì chúng chẳng khác gì nhau. Vì đều "Bình đẳng Như tánh".

Rất mong Bạn Nguyên Chiếu sẽ nhìn thấy "Tánh NHƯ" để thấy rõ trứng sâu và hoa Ưu đàm bất dị.

Kính.


 

nguoidienhocphat1

Moderator
Staff member
Tham gia
31 Thg 8 2015
Bài viết
1,955
Điểm tương tác
331
Điểm
83
Nhân chuyện hoa đàm, nhớ chuyện tiền thân đức Phật:



Thuở xưa, tại nước Kàsi, trong thành Ba-la-nại, khi vua Brahamadatta đang trị vì, Bồ-tát sanh ra trong một gia đình triệu phú và được gọi là Tiểu Triệu phú. Ngài có trí thông minh, biết tất cả loại tướng. Một hôm, trong khi đi đến hầu vua, giữa đường thấy một con chuột chết, ngay lúc ấy ngài tính toán các vì sao và nói:

- Một thiện nam tử nào có mắt, chỉ cần lượm con chuột này lên có thể xây dựng cơ nghiệp và nuôi một người vợ.

Bấy giờ có một thiện nam tử đang bị túng thiếu, nghe triệu phú nói vậy, suy nghĩ: "Người này biết cái gì mới nói", bèn lượm con chuột lên, bán được một xu ở một tiệm hàng mua cho mèo ăn. Với đồng xu ấy, chàng mua đường mật và lấy nước uống với một cái bình. Gặp những người làm vòng hoa từ rừng về, chàng cho mỗi người một ít đường, mật và nước uống với một ít cái gáo. Mỗi người làm vòng hoa, cho chàng một nắm hoa.

Ngày mai, với số tiền bán hoa ấy, chàng lấy đường, mật, một ghè nước rồi đi đến vườn hoa. Ngày ấy, các người làm vòng hoa cho chàng những cành hoa đã hái còn sót lại rồi bỏ đi. Không bao lâu với phương tiện này, chàng có được tám đồng tiền vàng.

Rồi vào một ngày mưa gió, trong vườn của vua có rất nhiều cành cây khô và lá bị gió làm rụng xuống, người giữ vườn không biết cách nào để quét chúng cho sạch. Chàng đi đến, nói với người giữ vườn:

- Tôi sẽ quét sạch với điều kiện là củi và lá này thuộc về của tôi.

Người giữ vườn chấp thuận. Người đệ tử này của vị Tiểu triệu phú đi đến sân chơi của bọn trẻ, cho chúng đường mật, và nhờ chúng dọn sạch củi, lá chất thành một đống trước vườn hoa trong một thời gian ngắn. Khi ấy, người làm đồ gốm cho vua đang đi tìm củi để đốt nung các chén bát cho nhà vua, thấy đống củi ấy tại cửa vườn hoa, ông ta mua ngay và tự tay mang nó đi.

Ngày ấy, đệ tử vị Tiểu triệu phú bán củi có được mười sáu đồng tiền, ghè bình và năm cái bát. Sau khi có được hai mươi bốn đồng tiền, chàng nghĩ đến một kế hoạch, đặt một ghè nước không xa cửa thành và đem nước cho năm trăm người cắt cỏ uống. Họ nói:

- Bạn giúp ích cho chúng tôi rất nhiều. Bạn muốn chúng tôi làm gì cho bạn?

Chàng trả lời: - Khi nào tôi có việc, tôi sẽ nói cho các anh biết.

Trong khi đi qua lại, chàng làm thân với một người buôn bán trên bộ và một người buôn bán trên biển. Người buôn bán trên bộ báo tin cho chàng biết ngày mai sẽ có người buôn ngựa đến tại thành này với năm trăm con ngựa. Nghe vậy, chàng nói với những người cắt cỏ:

- Hôm nay, mỗi người hãy cho tôi một bó cỏ, và không bán cỏ của các anh cho đến khi tôi bán xong cỏ của tôi.

Họ bằng lòng và đem đến nhà chàng năm trăm bó cỏ. Người lái buôn ngựa không tìm được cỏ trong toàn thành phố, liền cho chàng một ngàn đồng tiền và lấy cỏ của chàng. Sau một vài ngày, người buôn bán trên biển báo tin cho chàng biết sẽ có một chiếc tàu lớn cập bến. Chàng nghĩ đến một kế hoạch khác. Với tám đồng tiền chàng thuê một cỗ xe trang bị đầy đủ, được thuê theo giờ, và đi đến bến cảng với vẻ rất uy nghi bệ vệ.

Sau khi đưa chiếc nhẫn làm bảo chứng cho chiếc tàu, chàng bảo dựng một cái lều không xa bao nhiêu, ngồi ở trong lều và dặn chúng người làm công như sau:

- Khi có các người lái buôn từ ngoài đến, hãy báo cho ta biết qua ba người giới thiệu.

Khi nghe tin có tàu đến, khoảng một trăm người lái buôn từ Ba-la-nại đến để mua hàng. Họ được cho biết là hàng không thể lấy được vì phải để dành cho người lái buôn ở tại chỗ ấy đã có bảo chứng. Họ nghe vậy liền đi đến gặp chàng. Những người hầu, như đã được dặn trước, báo tin họ đến qua ba người giới thiệu.

Một trăm người lái buôn ấy, mỗi người cho chàng một ngàn đồng để làm người hùn vốn trên tàu và cho một ngàn đồng nữa để trả tiền lấy hàng hóa phần của mình. Như vậy người đệ tử vị Tiểu triệu phú lấy được hai trăm ngàn đồng tiền và đi về Ba-la-nại.

Ðể bày tỏ sự biết ơn đối với vị Tiểu triệu phú, chàng đem theo một trăm ngàn đồng tiền và đi đến thăm vị Tiểu triệu phú. Vị Tiểu triệu phú hỏi chàng đã làm gì để được số tiền này, chàng tường thuật tất cả câu chuyện, từ khi theo lời vị Tiểu triệu phú trải qua bốn tháng bắt đầu với việc chàng lượm con chuột chết. Vị Tiểu triệu phú nghe chàng nói như vậy, nghĩ rằng không thể để một chàng trai trẻ như vậy rơi vào tay người khác, liền gả con gái mới lớn lên của mình cho chàng, và cho chàng làm chủ toàn bộ gia sản. Khi người triệu phú qua đời, chàng đã trở thành vị triệu phú của thành ấy. Và khi mệnh chung, Bồ-tát đi theo nghiệp của mình.

Sau khi nói lên pháp thoại này, bậc Chánh Giác đọc bài kệ:

Bậc trí với ít vốn,

Bậc có mắt, ít hàng,

Tự xây dựng cho mình

Tài sản lớn như vậy,

Như dùng hơi thở mình

Thổi lớn đám lửa nhỏ.


Thế Tôn nói: - Này các Tỷ-kheo, chính dựa vào Ta, Cullapanthaka ngày nay đạt được pháp tối thượng trong các pháp, cũng như ngày xưa đã đạt được tài sản tối thượng trong các tài sản.

Sau khi nói xong Pháp thoại này, bậc Ðạo Sư kết hợp hai mẩu chuyện với nhau, và kết luận bằng sự nhận diện Tiền thân như sau:

Trong thời ấy, đệ tử của Tiểu Triệu phú là Cullapanthaka, còn Cullakasetthi, Tiểu triệu phú, là Ta vậy.


Cũng như vậy, đó các Bạn.

Hoa ưu đàm mà bạn Nguyên Chiếu vừa kể, có thể cũng là một tài sản ít ỏi vì theo một số người thì đó là trứng sâu:



Nhưng Phật dạy tất cả pháp "nhất Như".

* Hoa Ưu Đàm thật, là một pháp do Chân Như biến hiện.

* Thì trứng sâu cũng là một pháp do Chân như biến hiện.

Như vậy, nếu các bạn khéo quán chiếu thì chúng chẳng khác gì nhau. Vì đều "Bình đẳng Như tánh".

Rất mong Bạn Nguyên Chiếu sẽ nhìn thấy "Tánh NHƯ" để thấy rõ trứng sâu và hoa Ưu đàm bất dị.

Kính.


Thật là cảm ơn tấm lòng bao dung từ bi của Ngài và trí tuệ của ngài. Mong ngài luon phát huy tâm từ bi rộng lớn và trí tuệ của mình mà cứu độ chúng sanh để chúng sanh thoát khỏi khổ đau phiền não. Cùng một sự việc xảy ra nhưng đối với một người không có tâm từ bi và trí tuệ sẽ xóa nick và dùng nhiều lởi lẽ khinh khi chê bai, ngay nơi đó đã thể hiện cái tâm sân hận và ích kỷ nhưng một người từ bi trí tuệ sẽ thấy đó là một bài pháp để giảng giải cho chúng snah hiểu, vừa khích lệ chúng sanh tu tập vừa cho chúng snah hiểu được phật pháp, và độ giúp chúng sanh đó không thấy mặc cảm tự ti về sai lầm vấp ngã của mình. Một lần nữa nguoidien này tán thán công dức tấm lòng từ bi và đạo hạnh của ngài. A di đà Phật!
 

latuan

Cựu Thành Viên Diễn Đàn
Tham gia
15 Thg 4 2015
Bài viết
1,263
Điểm tương tác
413
Điểm
83
Thông tin này không chính xác. Ng-chiếu xin sám hối.

Nam mô cầu sám hối Bồ tát ma ha tát.
Ồ! Tội lỗi! Tội lỗi! Ngài Nguyên Chiếu mắt nhắm mắt mở tung ra tin vịt đành phải sám hối.
Thật đã khiến đồng đạo lao tâm nương huyễn thuyết pháp như thật.
Hoa Ưu đàm 3000 năm hé nở một lần. Chẳng rõ ai đã sống 3000 năm để nhận dạng đó là hoa ưu đàm. Người học Phật sao lại học theo tà kiến tin điều hư vọng, hoang đường đến thế?
 

thanhvan

Active Member
Tham gia
9 Thg 10 2013
Bài viết
156
Điểm tương tác
55
Điểm
28
...

Thầy con hỏi thầy.bao giờ cho thoát đây? Thầy có biết không

Con đưa ra ý kiến trước: Lúc mê tu nhiều kiếp.ngộ chỉ 1sát na thế nhỡ người ta ngộ trước thầy thì sao,lúc đó thầy bao giờ cho thoát đây?
chỉ thấy hoa đàm thì gọi hoa đàm( lưu bố tưởng ) thì ngộ hay không ngộ chẳng có gì dính dáng cả.
Nhưng lại mống thêm mấy thứ : "hoa chỉ xuất hiện khi có Đức Phật hay vị Kim Luân Vương hoặc Chuyển Luân Thánh xuất hiện, đó là điềm lành hiếm có của nhân gian và mang lại may mắn cho người nhìn thấy loài hoa này." ( trước tưởng).
Cho nên nghe người ta nói thoát thì nghĩ đến có cái để thoát , có chỗ để thoát. như nghe có thì chấp vào có , nghe không thì chấp vào không.
Rồi lại ngộ trước ngộ sau, trong chánh Pháp Như Lai tuyệt không có mấy thứ này( ba thời bất khả đắc ).
Chỉ vì còn vướng mắc vào cái thân ngũ uẩn mà sinh lòng nghi ngờ chánh Pháp.
Phật thuyết nhân duyên là chỉ cho sự mê lầm vô minh mà từ đó buông bỏ những chấp trước vọng tưởng sinh khởi rồi bị dính mắc mà chịu khổ đau. Phật nói nhân duyên là không thật, vì Pháp vốn không có tự tánh, là do duyên hợp mà thành....
Những câu chuyện tiền thân của đức Phật cũng là do đệ tử và những người sau này nói ra dùng để khuyến tấn, cảnh tỉnh... cho người học đạo và chúng sinh nói chung lấy thiện bỏ ác...
Chớ Đức Phật bậc toàn giác đâu lại đi nói những chuyện xa rời phi thực tế như vậy. bởi đôi lúc có người đến hỏi Phật kiếp trước , kiếp sau, chết đi về đâu mà Đức Phật còn im lặng không trả lời, thì làm sao nói những câu chuyện trên là kinh Phật nói thì thật là hoang đường.
Đức Phật chỉ quan tâm đến hiện tại. hiện tại mà thực hành đúng như Phật thì việc quá khứ , vị lai không cần phải quan tâm gì hết...
Nay người nói chuyện chuyên đề về tánh không mà lại bị 12 nhân duyên trói buộc là sao?
Thật là...................
À Vì thấy mấy người như là: nguoidienhocphat1; Bình Đẳng Giác..thường tự nhận mình là người điên , nên nay giới thiệu thêm một người đại điên nữa đễ xem thử trong các vị ai là người điên nhất và ai là người tin vào tà thuyết đó nên ta gượng nói ra. Bởi do được nghe Vô Danh Thị giáo chủ là Di Lặc xuất thế. Hẳn đây là niềm mong cầu Phật Di Lặc ra đời của các vị mà... được vậy.
http://phatdilacxuatthe.com phatdilacxuatthe.com
 

Bình Đẳng Giác

Moderator
Staff member
Tham gia
4 Thg 10 2015
Bài viết
538
Điểm tương tác
223
Điểm
43
kính thầy thanhvan

chỉ thấy hoa đàm thì gọi hoa đàm( lưu bố tưởng ) thì ngộ hay không ngộ chẳng có gì dính dáng cả.
Nhưng lại mống thêm mấy thứ : "hoa chỉ xuất hiện khi có Đức Phật hay vị Kim Luân Vương hoặc Chuyển Luân Thánh xuất hiện, đó là điềm lành hiếm có của nhân gian và mang lại may mắn cho người nhìn thấy loài hoa này." ( trước tưởng).
Cho nên nghe người ta nói thoát thì nghĩ đến có cái để thoát , có chỗ để thoát. như nghe có thì chấp vào có , nghe không thì chấp vào không.
Rồi lại ngộ trước ngộ sau, trong chánh Pháp Như Lai tuyệt không có mấy thứ này( ba thời bất khả đắc ).
Chỉ vì còn vướng mắc vào cái thân ngũ uẩn mà sinh lòng nghi ngờ chánh Pháp.
Phật thuyết nhân duyên là chỉ cho sự mê lầm vô minh mà từ đó buông bỏ những chấp trước vọng tưởng sinh khởi rồi bị dính mắc mà chịu khổ đau. Phật nói nhân duyên là không thật, vì Pháp vốn không có tự tánh, là do duyên hợp mà thành....
Những câu chuyện tiền thân của đức Phật cũng là do đệ tử và những người sau này nói ra dùng để khuyến tấn, cảnh tỉnh... cho người học đạo và chúng sinh nói chung lấy thiện bỏ ác...
Chớ Đức Phật bậc toàn giác đâu lại đi nói những chuyện xa rời phi thực tế như vậy. bởi đôi lúc có người đến hỏi Phật kiếp trước , kiếp sau, chết đi về đâu mà Đức Phật còn im lặng không trả lời, thì làm sao nói những câu chuyện trên là kinh Phật nói thì thật là hoang đường.
Đức Phật chỉ quan tâm đến hiện tại. hiện tại mà thực hành đúng như Phật thì việc quá khứ , vị lai không cần phải quan tâm gì hết...
Nay người nói chuyện chuyên đề về tánh không mà lại bị 12 nhân duyên trói buộc là sao?
Thật là...................
Thầy đã công nhận "hoa chỉ xuất hiện khi có Đức Phật hay vị Kim Luân Vương hoặc Chuyển Luân Thánh xuất hiện, đó là điềm lành hiếm có của nhân gian và mang lại may mắn cho người nhìn thấy loài hoa này." Rồi còn gì...
Thật có cái để thoát,có chỗ để thoát
 

thanhvan

Active Member
Tham gia
9 Thg 10 2013
Bài viết
156
Điểm tương tác
55
Điểm
28
sao lầm lẫn thế

Thầy đã công nhận "hoa chỉ xuất hiện khi có Đức Phật hay vị Kim Luân Vương hoặc Chuyển Luân Thánh xuất hiện, đó là điềm lành hiếm có của nhân gian và mang lại may mắn cho người nhìn thấy loài hoa này." Rồi còn gì...
Thật có cái để thoát,có chỗ để thoát
sao lại bảo là tôi nói . đấy là câu trích dẫn của Nguyên chiếu đăng đó chứ.
Chưa thấu suốt thì thì thấy có cái để thoát , có chỗ để thoát.
Thấu được thì Tâm bao trùm khắp không gian , khắp thời gian thì cái gì thoát , thoát vào chỗ nào.
cho nên Phật mới nói : ba thời quá khứ , hiện tại, vị lai đều bất khả đắc là vậy
 

Bình Đẳng Giác

Moderator
Staff member
Tham gia
4 Thg 10 2015
Bài viết
538
Điểm tương tác
223
Điểm
43
......

sao lại bảo là tôi nói . đấy là câu trích dẫn của Nguyên chiếu đăng đó chứ.
Chưa thấu suốt thì thì thấy có cái để thoát , có chỗ để thoát.
Thấu được thì Tâm bao trùm khắp không gian , khắp thời gian thì cái gì thoát , thoát vào chỗ nào.
cho nên Phật mới nói : ba thời quá khứ , hiện tại, vị lai đều bất khả đắc là vậy
Sao lại bảo thầy nói thì thầy tự biết không biết con nói thầy cũng chẳng biết.49năm Phật thuyết pháp Phật chẳng nói lời nào thầy đừng bảo Phật nói.
 

thanhvan

Active Member
Tham gia
9 Thg 10 2013
Bài viết
156
Điểm tương tác
55
Điểm
28
...

Sao lại bảo thầy nói thì thầy tự biết không biết con nói thầy cũng chẳng biết.49năm Phật thuyết pháp Phật chẳng nói lời nào thầy đừng bảo Phật nói.
kinh nói : ai nói như Lai có thuyết Pháp người đó phỉ báng Phật,
ai nói Như Lai không thuyết Pháp người ấy phỉ báng kinh.
Bình Đẳng Giác rõ biết ?
 

Bình Đẳng Giác

Moderator
Staff member
Tham gia
4 Thg 10 2015
Bài viết
538
Điểm tương tác
223
Điểm
43
........

kinh nói : ai nói như Lai có thuyết Pháp người đó phỉ báng Phật,
ai nói Như Lai không thuyết Pháp người ấy phỉ báng kinh.
Bình Đẳng Giác rõ biết ?
Chớ hiểu theo lời nói mới biết được ít phần
 

Bình Đẳng Giác

Moderator
Staff member
Tham gia
4 Thg 10 2015
Bài viết
538
Điểm tương tác
223
Điểm
43
xin lỗi đạo hữu nguyên chiếu

Thành thật xin lỗi đạo hữu nguyên chiếu tôi đã sai rồi .tôi đúng là kẻ lắm lời xin đạo hữu tha lỗi cho tôi
 
Bên trên