Chuyện lạ xin hỏi thực hư

Tầm Đạo

New Member
Tham gia
13 Thg 11 2019
Bài viết
14
Điểm tương tác
1
Điểm
3
Hừm! nếu chỉ toàn cái loại vừa ngu vừa dốt như mi mà cứ lo làm cái việc đậy bô cứt lại để cho khỏi thúi bay ra ngoài cho người đời hết biết phỏng có được chăng, cũng gọi là người tốt chăng?
Thường những thằng ngu thì yêu cái dốt , thích cái ngu và sợ sự thật.
Ngươi thử tự chọn cho mình trong số ngu , dốt, tốt , xấu .. thì ngươi là ai?
Cử ẩn mình như ma suốt bao nhiêu năm rồi lại cứ bị ám ảnh bởi cái tên Phamvandung và Latuan không biết xấu hổ à?
Hãy bước ra ánh sáng để mọi người xem mi là ai thì mới được một phần là dũng cảm của đấng nam nhi.
Mi càng nói thì lại bộc lộ cái dốt nát và ngu si. nếu là bậc chân tu , giác ngộ , liệu có nghiêng ngả bởi những cái dư luận không thật có được không? hay lại chính tự mình vốn là tà vạy như kẻ ăn trộm chỉ cần con chuột chạy cũng dật mình hoảng sở ....hahahahahaahahahahahahahhahahahahahhaha......
Ngươi nói sợ rằng quần chúng lại giống như phamvandung và Latuan .hahahahahahahhahahahha ta lại sợ đại chúng lại toàn giống như đồ ăn hại như mi thôi. hahahahahahahahahahahahahhaha....
Đã vậy hôm nay ta cho mi xem Latuan nói tiếp gì nhé.


Ngạo Thuyết
Vì Sao Giới Tăng Bảo Ngày Nay Phơi Bày Hiện Tướng Khuyết Tật, Bệnh Hoạn?
Có một điều Ngạo Thuyết muốn nhấn mạnh cho các bạn được rõ, đó là Tăng Bảo vốn dĩ là một con người với đầy đủ Thất Tình Lục Dục.
Sở dĩ NT nhấn mạnh điều này là vì ngày nay rất nhiều người học Phật lọt vào tà kiến giới Tăng Bảo là thầy của Trời - Người và từ đó xem giới Tăng Bảo như là những vị Thần, vị Thánh, vị đạo sư bất khả xâm phạm.
Do đó, rất nhiều người học Phật không dám “mạo phạm” đến Tăng Bảo dù rằng họ biết rõ sư thầy Tăng Bảo phạm giới, sa đọa. Họ sợ "đụng chạm" đến Tăng Bảo sẽ bị đọa địa ngục, bị tổn đức, mất phước.
Kết quả của việc không dám nói ra sự sa sút nhân cách, đạo hạnh của các vị Tăng Bảo trong một khoảng thời gian dài đã trở thành việc dung dưỡng cái xấu, cái ác tồn tại trong đạo Phật. Điều này từng bước hủy hoại sự trong sáng có ở đạo Phật, khiến những người sống nương nhờ nơi đạo Phật dần trở nên xa rời thực tế và ngày càng man trá.
...
Ngạo Thuyết đã từng nói với đại ý rằng những người tìm đến đạo (nói chung), tìm đến đạo Phật (nói riêng) đều là những người chênh chao nơi cuộc đời, họ có những khốn cùng, những bế tắc tâm thức - những tổn thương về mặt tâm lý hoặc tinh thần.
Thái tử Tất Đạt Đa là một minh chứng cho lập luận đó của Ngạo Thuyết. Phật Thích Ca đã vậy thì những người xuất gia học Phật chân chính há có thể tìm đến đạo Phật bằng lối khác.
Thời gian gần đây, do sự sa đọa của không ít vị Tăng Bảo báo chí đã vào cuộc, cộng đồng mạng và xã hội đã lên tiếng chỉ trích những hạng người xuất gia học Phật lầm đường.
Thế là đã có những vị Tăng Bảo, những tổ chức trực thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam khuyến khích những người xuất gia ra sức biện giải, đôi chối rằng họ xuất gia không vì cơm áo. Và đã có những vị Tăng Bảo trẻ bị kéo vào vòng xoáy thị phi, họ đã quá ngây thơ khi ra sức biện giải rằng họ đã từng hoặc đang rất giỏi giang, họ thành đạt nơi cuộc sống, nơi xã hội do đó họ xuất gia không vì cơm áo.
Những vị Tăng Bảo này cho rằng họ xuất gia vì lý tưởng, vì muốn giúp loài người thoát ra khỏi mọi khổ đau.
...
Lý tưởng mà giới Tăng Bảo này trình bày nghe có vẻ rất thù thắng, tối ưu, thánh thiện cơ mà họ, giới Tăng Bảo đó sẽ hoàn thành lý tưởng đấy bằng cách nào lại không hề được nói rõ. Tất cả những tâm huyết, lý tưởng của lực lượng Tăng Bảo trẻ rốt cuộc lại rơi vào sự bỏ ngỏ và là những lời biện giải xáo rỗng.
...
Lẽ ra người học Phật xuất gia phải sáng tỏ lý Thanh giả tự Thanh chứ không vội đôi chối khi chưa có được cách bồi đáp trọn vẹn.
...
Người có sự bế tắc tâm thức ở một mức độ nào đó chúng ta vẫn có thể xem như là những người bị tổn thương, bị khiếm khuyết tâm hồn, đây là những tâm hồn cần được chữa trị cho lành lặn.
Và những người chọn lựa con đường xuất gia chân chính vốn thật là những con người như thế. Về điểm này những người xuất gia học Phật rốt ráo tìm về sự giải thoát hoàn toàn phải chấp nhận và không việc gì phải hổ thẹn. Họ có hổ thẹn chăng là việc không ngừng nỗ lực học Phật mà mãi không sáng đạo, không thành tựu được việc giác ngộ giải thoát.
...
Người xuất gia tu hành chân chính đã là những người có tâm hồn đang cần chữa trị thì những hạng người xuất gia vì danh lợi, cơm áo, trốn nghèo tìm sự giàu có, mượn đạo tạo đời càng là những người có tâm hồn bệnh hoạn, khuyết tật.
Những kẻ có tâm tư bệnh hoạn đó vào chùa không từng vì mục đích giải thoát mà là để thâu đoạt tất cả những thứ mà họ mong cầu.
...
Người học Phật là con người với tất cả Thất tình lục dục - Hỷ (mừng) Nộ (giận) Ái (yêu) Ố (ghét) Ai (buồn) Lạc (vui) Dục (ham muốn). Do đó, nếu người xuất gia không có sự hàm dưỡng nội tâm đúng mực thì khi có đủ điều kiện sa ngã họ sẽ dễ dàng rơi vào sự tột cùng của sự băng hoại nhân cách con người.
Và bao giờ cũng vậy nền giáo dục ở mỗi quốc gia sẽ là nền tảng chính xây dựng nên nhân cách, đạo hạnh của sư thầy Tăng Bảo cũng như người đời.
Khi Nho giáo thời thịnh thế, nhân cách của sư thầy Tăng Bảo sẽ được tôi luyện bởi Nhân Lễ Nghĩa Trí Tín và định hình nên giới hạnh của chư Tăng Bảo thuở trước.
Khi xã hội loài người chìm sâu vào lối sống thực dụng cùng căn bệnh thành tích thì sư thầy Tăng Bảo cũng sẽ "vẫy vùng" trong sự mông lung của đạo đức, giới hạnh. Những tâm hồn khiếm khuyết của người xuất gia cầu đạo sẽ thêm một lần nữa bị thử thách, bị "chênh chao" trong sự rèn giũa của việc tu thân và tu nhân.
...
Những người xuất gia với tâm hồn đang cần chữa lành và cả những người xuất gia vì danh lợi, chấp nhận đắm chìm nơi dục vọng sẽ dễ dàng hiện tướng bệnh hoạn, khuyết tật khi mà việc hàm dưỡng nhân cách con người bị xã hội cũng như ngành giáo dục bỏ ngỏ.
Những điều chúng ta được biết về sự sa đọa, trụy lạc của những vị Tăng Bảo trên báo chí chỉ là chút ít phần nổi của tảng băng trôi. Thực tế là phần chìm của tảng băng luôn rất to lớn.
Đi sâu vào phía sau cánh cửa chùa chiền, tự viện ngày nay chúng ta sẽ không khó trong việc bắt gặp những sư thầy đồng tính cũng như những tình ái lăng nhăng giữa các vị Tăng sinh, ni sinh,... Việc trộm cắp tiền ở các chùa diễn ra rất thường, đây là việc các chú tiểu vẫn hay làm. Việc sư thầy Tăng Bảo, ni chúng giành giật vị thế, lợi danh, tranh đoạt chùa vẫn xảy ra khắp mọi nơi,... Hiển nhiên đây không phải là việc học và hành đạo của những người xuất gia chân chính.
...
Ngày nay, Giới ni, sư, chú tiểu dù muốn hay dù không cũng sẽ chịu ảnh hưởng của nền giáo dục chạy theo thành tích của lối sống thực dụng đương đại. Chúng ta sẽ thấy giới Tăng Bảo tranh nhau đi du học để gặt hái những học hàm, học vị. Đây không phải là những người học Phật chân chính tìm đến sự giác ngộ giải thoát, họ chỉ là thành phần môn đồ tri giải, là hạng sa môn nghĩa học.
Với khối tri kiến góp nhặt, tích lũy được những vị Tăng Bảo này gần như đánh mất khả năng chứng ngộ. Việc giác ngộ về sự giải thoát hoàn toàn với họ trở nên xa vời, họ dần dần chìm đắm trong lợi danh, tài vật lẫn sắc dục.
...
Những chú tiểu vào chùa từ tấm bé ngày nay sẽ được đến trường học hỏi các môn học cơ sở của ngành giáo dục. Về chùa những chú tiểu sẽ học ít nhiều về giáo lý Phật đà. Việc chùa sẽ chiếm mất khá nhiều thời gian của các chú tiểu. Nói một cách khác là các chú tiểu phải căng sức ra chiến đấu ở cả hai mặt trận – trường học và nhà chùa.
Việc rèn giũa nhân cách, đạo đức ở trường đã bỏ ngỏ thì ở chùa cũng sẽ bỏ ngỏ.
Việc được đến trường các chú tiểu được tiếp xúc với cuộc sống đời thường với những tâm hồn hãy còn non nớt. Với những chú tiểu cuộc sống bên ngoài chùa thật nhiều niềm vui. Các chú tiểu sẽ thấy tủi phận khi không có một mái ấm gia đình và được sống ở nẻo đời.
Phần đa những chú tiểu đều không ý thức được việc vào chùa tu học nhằm đạt được sự giác ngộ giải thoát. Việc thọ giới, tụng kinh, niệm Phật, gõ mõ,... những chú tiểu làm như một cái máy, có một sự gượng ép bắt buộc.
Lớn lên một chút những chú tiểu cảm thấy phân vân giữa hai nẻo đạo đời. Giới tính phát triển kéo theo tâm sinh lý phát triển những chú tiểu có những tò mò về người khác phái như bao con người bình thường khác.
Sinh lý phát triển bình thường khiến những chú tiểu cảm thấy rạo rực, chộn rộn, hoang mang và cả mặc cảm về sự phạm giới, về việc tu học không tốt.
Và ngày nay internet, điện thoại thông minh phổ biến đến mức các chú tiểu, các sư, ni,... không quá khó để sở hữu một chiếc smartphone. Đây là điều kiện cần để các chú tiểu, sư, ni có điều kiện đủ để xem phim sex, ảnh khiêu dâm,... Ngòi nổ cho những ham muốn xác thịt được kích hoạt,... Và rồi điều gì đến cũng sẽ đến khi hội đủ điều kiện.
Ngày nay những chú tiểu vào chùa từ tấm bé dễ thường sẽ thiếu thốn tình cảm gia đình ruột thịt nhưng về cơm ăn, áo mặc và học hành ở các ngôi chùa vương giả vốn thường thừa mứa. Việc khổ đau, khốn khó về một đời sống thế tục những chú tiểu không dễ trực nhận hay trải nghiệm được. Với những chú tiểu nhìn cuộc đời thế tục vẫn đẹp sao cùng với tâm nguyện xuất gia không thật có rất nhiều chú tiểu ước ao được hoàn tục sống ở đời.
...
Việc no cơm rửng mỡ, tâm nguyện chẳng chí thiết sẽ khiến sư thầy, ni chúng, các tiểu từng bước chìm vào lối sống sa đọa, lạc lối chánh đạo.
...
Lẽ ra tâm tham ái, dục vọng cần được người xuất gia điều phục, chuyển hóa nhưng thật sự các sư thầy Tăng Bảo bấy lâu nay đang dùng giới luật để đè nén, kiểm soát dục vọng.
Và cho đến khi việc đè nén tâm tham ái bất thành thì các sư thầy, ni chúng, chú tiểu,... lần lượt sa ngã, trụy lạc.
...
Chế độ ăn uống thuần chay với rất nhiều món ăn có tính âm điển hình như sữa đậu nành, đậu hủ,... có rất nhiều estrogen, các chất phụ gia, các chất bảo quản thực phẩm kết hợp với việc rối loạn tâm sinh lý ở các chú tiểu, các sư thầy,... dễ rơi vào căn bệnh đồng tính luyến ái và bày ra nơi chốn Phật môn những con người bệnh hoạn, khuyết tật tâm hồn.
...
Sư thầy Tăng Bảo, ni chúng, chú tiểu,... phần đa họ là những con người có sự tổn thương tâm hồn và kết hợp với điều kiện phước báu thừa mứa do xã hội ngày nay đang ưu đãi cho Tam Bảo đã dẫn đến giỏi Tăng Bảo dần bị vùi lấp trí tuệ rồi chìm sâu vào bể dục vọng, tham ái.

Trong hình ảnh có thể có: tuyết và ngoài trời



sẽ cho xem nữa .hahahahahaahahahahahhahahaha....
Haha...
Bobo lại nói đúng nữa rồi... sự ngu dốt của bầy cừu là đáng sợ... sự cộng huởng của vô minh trải dài 3 cõi 6 nẻo... và sợ nhất là tất cả đều ngu mà chỉ có 1 mình mình khôn, 1 mình mình biết... kiểu như latuan và phamvandung vậy....

Haha... đó là cả sự đau khổ khi cô đơn ôm nỗi sầu nhân thế... haha
 

thantanmadai

Member
Tham gia
24 Thg 7 2019
Bài viết
131
Điểm tương tác
12
Điểm
18
Haha...
Bobo lại nói đúng nữa rồi... sự ngu dốt của bầy cừu là đáng sợ... sự cộng huởng của vô minh trải dài 3 cõi 6 nẻo... và sợ nhất là tất cả đều ngu mà chỉ có 1 mình mình khôn, 1 mình mình biết... kiểu như latuan và phamvandung vậy....

Haha... đó là cả sự đau khổ khi cô đơn ôm nỗi sầu nhân thế... haha
Hahahahaahahahahahahhahaha.... thì ra cái bản chất bầy đàn đã qua hàng ngàn thế kỉ nơi cu mà vẫn không thể tiến hóa nổi, trong khi con Loăng Quăng và con BoBo lại làm cho đám bầy cừu...hahahahahahaahhahahahha.....
Kể ra cu cũng đang muốn nghiên cứu về Thủy Sản mới tìm hiểu về Loăng Quăng và BoBo đấy chứ .hahahahaahahahahhahaha.....
Cố gắng lên cu, nơi mênh mông sóng nước chúng ta sống tự do như mình muốn , nếu ngươi bỏ thói bầy đàn thì ta cũng có thể ..hahahahahaahahahahhahahha.....
sống theo lối bầy đàn thì chỉ có dẫm lên cứt của nhau mà thôi.
hãy hiện hình cho đại chúng biết mặt , đừng để ta vặn cổ lôi ra thì chẳng phải là đáng xấu hổ lắm sao. hahahahahahahahahahahahahahha.....
Cứ từ từ ta cho ngươi đọc cho thoải mái , chừng nào mà cái mặt nạ của ngươi rơi xuống thì ta mới .hahahahahahahahahahahahahha....
Mi nói chúng ta cô đơn ôm nỗi sầu nhân thế đúng không.hahahahahahahahahahahhahahahhah.... chỉ vì mi ngu nên nên mới không được nhận cái điều mà trong tất cả những điều mà con người mong muốn nhất đấy thôi.
Đồ lợn .hahahahahaahahahahahaahhahahahahaha...............
 

Tầm Đạo

New Member
Tham gia
13 Thg 11 2019
Bài viết
14
Điểm tương tác
1
Điểm
3
Hahahahaahahahahahahhahaha.... thì ra cái bản chất bầy đàn đã qua hàng ngàn thế kỉ nơi cu mà vẫn không thể tiến hóa nổi, trong khi con Loăng Quăng và con BoBo lại làm cho đám bầy cừu...hahahahahahaahhahahahha.....
Kể ra cu cũng đang muốn nghiên cứu về Thủy Sản mới tìm hiểu về Loăng Quăng và BoBo đấy chứ .hahahahaahahahahhahaha.....
Cố gắng lên cu, nơi mênh mông sóng nước chúng ta sống tự do như mình muốn , nếu ngươi bỏ thói bầy đàn thì ta cũng có thể ..hahahahahaahahahahhahahha.....
sống theo lối bầy đàn thì chỉ có dẫm lên cứt của nhau mà thôi.
hãy hiện hình cho đại chúng biết mặt , đừng để ta vặn cổ lôi ra thì chẳng phải là đáng xấu hổ lắm sao. hahahahahahahahahahahahahahha.....
Cứ từ từ ta cho ngươi đọc cho thoải mái , chừng nào mà cái mặt nạ của ngươi rơi xuống thì ta mới .hahahahahahahahahahahahahha....
Mi nói chúng ta cô đơn ôm nỗi sầu nhân thế đúng không.hahahahahahahahahahahhahahahhah.... chỉ vì mi ngu nên nên mới không được nhận cái điều mà trong tất cả những điều mà con người mong muốn nhất đấy thôi.
Đồ lợn .hahahahahaahahahahahaahhahahahahaha...............
Haha...

Khổ thân con lợn... nó có làm gì bobo đâu mà gọi nó dậy làm gì... hihi

Suốt ngày cứ đau khổ ôm lấy cái thuyết âm mưu rồi nghĩ quẩn nghĩ quanh không khéo bệnh cũ thần kinh lại tái phát bây giờ bobo ...

Khổ lắm cơ... cứ ngu si huởng thái bình cho nó lành... đừng ôm nỗi sầu nhân thế mà chả ai hiểu cho....

Haha....
 

thantanmadai

Member
Tham gia
24 Thg 7 2019
Bài viết
131
Điểm tương tác
12
Điểm
18
Haha...

Khổ thân con lợn... nó có làm gì bobo đâu mà gọi nó dậy làm gì... hihi

Suốt ngày cứ đau khổ ôm lấy cái thuyết âm mưu rồi nghĩ quẩn nghĩ quanh không khéo bệnh cũ thần kinh lại tái phát bây giờ bobo ...

Khổ lắm cơ... cứ ngu si huởng thái bình cho nó lành... đừng ôm nỗi sầu nhân thế mà chả ai hiểu cho....

Haha....
Mi sống mà không bằng con chó, con chó thấy kẻ trộm vào nhà còn cắn cho chảy máu đuổi khỏi chốn gia phong. nay mi nói Tầm Đạo nghĩa là thân mang trọng trách tu học để nối truyền Phật Đạo, kể cũng không phải là không tiêu hao tín thí dù là ở chùa hay tại gia. nay mi ngồi thấy sinh linh , Phật đạo đang bị bọn tà sư tham đắm bắt tay với bọn trục lợi nơi thế gian nhũng nhiễu phá hoại, mà mi gọi là hưởng thái bình sao?
Thế nào là thuyết âm mưu hả? cái thối nát xằng bậy đã len vào Phật Đạo là thực sự hiện tiền bấy lâu nay mà mi đui hay mù mà không biết?
Đúng là mi tự nhận là đồ lợn là đúng , vì mi không bằng con chó giữ nhà mà.
Cái loại gian xảo như mi chỉ lừa người để sống nhàn nhã, còn mặc xác bây khổ đau thế nào tao chẳng cần biết đúng không?
Mi nói ta là cứ ngu si để hưởng thái bình cho nó lành , mà thức tế thì mi đâu có lành được khi tâm hồn mi bệnh hoạn như con lợn chỉ biết ăn và ị vậy. còn bọn ta sống hồn nhiên nhi nhiên thấy đúng nói đúng , thấy sai nói sai một đời thoải mái lắm. nhất là gặp bọn lợn như mi là nói thẳng không sợ hãi.
Chỉ có loại lợn như mi mới sợ há mồm là bị chọc tiết. hahahahahahahhahahhaha... tiện đây ta tặng mi câu chuyện lợn ta viết đã gần bốn mươi năm rồi , nay có chỗ để dùng .hahahahahahahaahhahahaha......

Hai Con Lợn
Có hai con lợn được ông chủ nuôi chung một chuồng, cho ăn chung một máng, nhưng có một con rất tham ăn. Vì muốn ăn được nhiều hơn , con lợn tham ăn bèn nghĩ ra một kế, và nói với anh bạn lợn.
Cái miệng anh duyên dáng lắm, giá mà mọi người được ngắm anh, nhất là những lúc anh đang ăn,cái miệng sao mà duyên đến thế,Từ tốn ,thong dong và lịch lãm quá. Anh bạn lợn kia tưởng thật , thế là mỗi lần chủ nhà cho ăn, anh lợn tham ăn được những bữa no nê và ngày càng chóng lớn hơn. Nhưng bỗng một hôm vào ngày tháng chạp ( 12 ) đúng vào lúc gà vừa gáy canh 3, cũng là lúc hai anh lợn tỉnh giấc, và cùng lúc đó cả hai anh lợn nghe có tiếng xì xào bàn tán, rồi ông chủ nhà lớn tiếng!
Hãy giết con lợn to , cái thủ đem sang nhà gái...
Anh lợn tham ăn chỉ kịp nghe đến thế rồi nấc lên mấy tiếng, trong lòng ân hận cho tính tham ăn của mình nhưng không kịp nữa rồi,chủ nhà đã đem giây rọ ra chuồng

.hahahahahahahaahhahahaha......hahahahahahahahahah.......
 

Tầm Đạo

New Member
Tham gia
13 Thg 11 2019
Bài viết
14
Điểm tương tác
1
Điểm
3
Mi sống mà không bằng con chó, con chó thấy kẻ trộm vào nhà còn cắn cho chảy máu đuổi khỏi chốn gia phong. nay mi nói Tầm Đạo nghĩa là thân mang trọng trách tu học để nối truyền Phật Đạo, kể cũng không phải là không tiêu hao tín thí dù là ở chùa hay tại gia. nay mi ngồi thấy sinh linh , Phật đạo đang bị bọn tà sư tham đắm bắt tay với bọn trục lợi nơi thế gian nhũng nhiễu phá hoại, mà mi gọi là hưởng thái bình sao?
Thế nào là thuyết âm mưu hả? cái thối nát xằng bậy đã len vào Phật Đạo là thực sự hiện tiền bấy lâu nay mà mi đui hay mù mà không biết?
Đúng là mi tự nhận là đồ lợn là đúng , vì mi không bằng con chó giữ nhà mà.
Cái loại gian xảo như mi chỉ lừa người để sống nhàn nhã, còn mặc xác bây khổ đau thế nào tao chẳng cần biết đúng không?
Mi nói ta là cứ ngu si để hưởng thái bình cho nó lành , mà thức tế thì mi đâu có lành được khi tâm hồn mi bệnh hoạn như con lợn chỉ biết ăn và ị vậy. còn bọn ta sống hồn nhiên nhi nhiên thấy đúng nói đúng , thấy sai nói sai một đời thoải mái lắm. nhất là gặp bọn lợn như mi là nói thẳng không sợ hãi.
Chỉ có loại lợn như mi mới sợ há mồm là bị chọc tiết. hahahahahahahhahahhaha... tiện đây ta tặng mi câu chuyện lợn ta viết đã gần bốn mươi năm rồi , nay có chỗ để dùng .hahahahahahahaahhahahaha......

Hai Con Lợn
Có hai con lợn được ông chủ nuôi chung một chuồng, cho ăn chung một máng, nhưng có một con rất tham ăn. Vì muốn ăn được nhiều hơn , con lợn tham ăn bèn nghĩ ra một kế, và nói với anh bạn lợn.
Cái miệng anh duyên dáng lắm, giá mà mọi người được ngắm anh, nhất là những lúc anh đang ăn,cái miệng sao mà duyên đến thế,Từ tốn ,thong dong và lịch lãm quá. Anh bạn lợn kia tưởng thật , thế là mỗi lần chủ nhà cho ăn, anh lợn tham ăn được những bữa no nê và ngày càng chóng lớn hơn. Nhưng bỗng một hôm vào ngày tháng chạp ( 12 ) đúng vào lúc gà vừa gáy canh 3, cũng là lúc hai anh lợn tỉnh giấc, và cùng lúc đó cả hai anh lợn nghe có tiếng xì xào bàn tán, rồi ông chủ nhà lớn tiếng!
Hãy giết con lợn to , cái thủ đem sang nhà gái...
Anh lợn tham ăn chỉ kịp nghe đến thế rồi nấc lên mấy tiếng, trong lòng ân hận cho tính tham ăn của mình nhưng không kịp nữa rồi,chủ nhà đã đem giây rọ ra chuồng

.hahahahahahahaahhahahaha......hahahahahahahahahah.......
Haha...

Lại bệnh cũ tái phát hử, cơn dại lên là cứ cắn cuồng à, về lo uống thuốc đi nhé bobo...

Cái thối, cái nát của Đạo Phật nó có từ lâu rồi... nó có từ khi Phật nhập niết bàn kìa... nó có từ khi sự ngu si, vô minh của chúng sinh không có Phật chỉ dạy, dẫn dắt... thế cho nên mới đẻ ra đủ loại hầm bà lằng tư tuởng, đẻ ra đủ loại người ngu si mà kiêu ngạo kiểu latuan và phamvanđung...

Đáng thuơng thay cho kẻ cô độc ôm nỗi sầu nhân thế ... haha
 

khuclunglinh

Moderator
Staff member
Tham gia
26 Thg 12 2017
Bài viết
2,944
Điểm tương tác
582
Điểm
113
ha ha hah ... [smile]

PHẬT BẢO --> VIÊN NGỌC --> KHÓ TÌM ... KHÓ CÓ --> vì VÀNG ĐỂ ... Ở ĐÂU ?? [smile]

ngày xưa ... ở Pháp Hội Linh Sơn .. đức Phật nói ...

ta có CHÁNH PHÁP NHÃN TẠNG ... NIẾT BÀN DIỆU TÂM

---> CẢ HỘI CHÚNG --> đều NGƠ NGÁC không hiểu ...


*** chỉ riêng có MA HA CA DIẾP cầm nhành hoa lên .. mỉm cười ... nụ cười NHẤT NIỆM VI TIẾU ĐÓ .... --> chính là PHẬT BẢO


cho nên ... ở đời là vậy ... không có PHẬT BẢO .. thì nương nhờ HAI BẢO KHÁC .. thì còn gì khác nữa đâu:

- Pháp Bảo .. và Tăng Bảo [smile]

... có khi người ta vào Chùa cầu Tăng Bảo và Pháp Bảo

.. có khi người ta vào thư viện cầu PHÁP BẢO .. rùi sau đó .. cầu TĂNG BẢO ..

. có khi người ta ... cầu TĂNG BẢO trước .. theo thầy trước .. rùi sau đó .. hiểu PHÁP BẢO là gì ...


còn thiền giả thì UNG DUNG TỰ TẠI HƠN .. bởi vì ... THIỀN GIẢ .. thường có "PHẬT BẢO" rùi [smile]


Cư trần lạc đạo thả tùy duyên

Cơ tắc xan hề khốn tắc miên

Gia trung hữu bảo hưu tầm mích

Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền.


Ở đời vui đạo hãy tùy duyên

Đói đến thì ăn, nhọc ngủ liền

Trong nhà có báu --> thôi tìm kiếm

Đối cảnh không tâm chớ hỏi thiền -
HT.Thanh Từ dịch



Cho nên .. trong cái giai thoại Thiền Tông thường hay có câu truyện ... VÀNG ĐỂ ĐÂU [smile]

Thiền sư Hà Trạch Thần Hội đến, sư hỏi: "Ở đâu đến?"

Thần Hội đáp: "Từ Tào Khê đến."

Sư hỏi: "Ý chỉ Tào Khê thế nào?"

Thần Hội chỉnh thân --> rồi thôi.

*** Thần Hội chỉnh thân --> rồi thôi [smile]

Sư bảo: "Vẫn còn đeo ngói gạch."

Thần Hội hỏi: "Ở đây Hoà thượng có vàng ròng chăng?"[/b

Sư đáp: "Giả sử có cho, ông để chỗ nào? "



Ờ ... nhỉ ... GIẢ NHƯ CÓ VÀNG .... thì VÀNG để ở đâu ? [smile]

ờ mà đúng không ?

:lol: :lol:
 

thantanmadai

Member
Tham gia
24 Thg 7 2019
Bài viết
131
Điểm tương tác
12
Điểm
18
Haha...

Lại bệnh cũ tái phát hử, cơn dại lên là cứ cắn cuồng à, về lo uống thuốc đi nhé bobo...

Cái thối, cái nát của Đạo Phật nó có từ lâu rồi... nó có từ khi Phật nhập niết bàn kìa... nó có từ khi sự ngu si, vô minh của chúng sinh không có Phật chỉ dạy, dẫn dắt... thế cho nên mới đẻ ra đủ loại hầm bà lằng tư tuởng, đẻ ra đủ loại người ngu si mà kiêu ngạo kiểu latuan và phamvanđung...

Đáng thuơng thay cho kẻ cô độc ôm nỗi sầu nhân thế ... haha
Hahahahahahahahhahah..... đúng là đồ lợn, khi xưa Lục Tổ có dạy, nếu y pháp tu hành thì cũng chẳng khác gì ta trực tiếp dạy , còn nếu các ngươi không chịu tu đúng lời ta dặn , thì dù ta có ở trước mắt các người phỏng được ích gì.....
Cho nên loại như mi mặc dù có giáo pháp của Phật Thích Ca đó , mi cứ nhai suốt ngày như bò như lợn cho béo cái thân để rồi cúng nhà gái ngày cưới .hahahahaahahahhahahaahahhahahahaha.....
Người xưa có nói :
Ở đời vui đạo hãy tùy duyên

Đói đến thì ăn, nhọc ngủ liền

Trong nhà có báu --> thôi tìm kiếm

Đối cảnh không tâm chớ hỏi thiền


là nói cái tánh sẵn có nơi mi nghĩa là thôi tìm kiếm, mà mi thì lại lo đi tầm đi kiếm , vì ngu như lợn .hahahahahaahahahahahahahahahahhaha....
Còn đối cảnh không tâm nghĩa là thấy gái đẹp , tiền nhiều, chùa to... thì đừng nổi máu ham máu dê lên rồi mà hiếp vị thành niên , đi tu thì đừng lo tìm cách hốt cho được vài trăm tỉ phòng khi tái thế để hú hí ăn chơi, trụ trì thì chỉ chăm lo tu học chứ chẳng lo đặt cho nhiều thùng công đức, thấy đất nước lâm nguy thì cầm quân ra trận , lúc thanh bình thì góp tuệ dựng xây quốc gia sơn hà cường quốc., ấy là nghĩa tùy duyên, bất biến , bất biến tùy duyên , chứ không như loại lợn như mi chỉ biết ăn cho béo , học thiền học đạo cho nhòe mắt ra mà vẫn ngu không hiểu được lời Phật Tổ, cho nên mới hỏi thiền hỏi đạo, nếu hiểu thiền hiểu đạo như mi thì người giác ngộ cũng thành vô dụng , hư tiêu tín thí, rốt cục thành thằng chết tiệt chẳng lợi ích gì...
Tổ đã dạy rằng: Phật pháp chẳng hết hữu vi, chẳng trụ vô vi. Thế nào là chẳng hết hữu vi ? Thế nào là chẳng trụ vô vi ? - Chẳng hết hữu vi là từ mới phát tâm cho đến ở dưới cội Bồ-đề thành Đẳng chánh giác, sau đến Song lâm vào Niết-bàn, trong khoảng giữa đó tất cả pháp đều không bỏ. Ấy là chẳng hết hữu vi. Chẳng trụ vô vi là tuy tu vô niệm mà chẳng dùng vô niệm làm chỗ chứng. Tuy tu Không mà chẳng lấy Không làm chỗ chứng. Tuy tu Bồ-đề Niết-bàn vô tướng vô tác, mà chẳng dùng vô tướng vô tác làm chỗ chứng. Ấy là chẳng trụ vô vi.
Mang danh Tầm Đạo mà khốn kiếp, còn hiểu trái lời Phật Tổ mà xuyên tạc tầm bậy là cái nát của Đạo Phật nó có từ lâu rồi... nó có từ khi Phật nhập niết bàn kìa... nó có từ khi sự ngu si, vô minh của chúng sinh không có Phật chỉ dạy, dẫn dắt. hahahahahahaahahahahhahahahahahha..... nếu ý theo như lời mi nói thì mi đã thừa nhận rõ ràng là những kẻ tu đạo ngày nay, ở đâu tại gia hay xuất gia, cho dù mang danh nghĩa gì đều không được Phật trực tiếp chỉ dạy là đồ thối nát, là đồ vô minh ngạo mạn cả .hahahahahahahaahahahahahhahahahahha.....
Thật tuyệt không đánh mà khai không bắt ký tên mà lại tự mình điểm chỉ .hahahahahahaahahahahahahahhahah.... đây mới đúng là lợn là chúng sinh vô minh vì không có Phật dạy. còn những con loăng quăng và bobo thì vẫn y pháp phụng hành và rồi vẫn vô minh để ị lên mặt những con lợn thối thây nhầy nhụa phỉ báng phật pháp vì đã không còn có Phật để dạy nữa nên mới ngu si .hahahahaahahahahahahahahahahaaha....
Phật cũng là kẻ cô độc không những ôm nỗi sầu nhân thế mà ôm nỗi sầu cả ba cõi mới được như thế đấy.
Hahahaahahahahahha... thật đáng thương cho lợn ngu si chỉ biết tham ăn cho béo..... hahahahahahahahahahahahahhahahahha.....
 
Last edited:

Tầm Đạo

New Member
Tham gia
13 Thg 11 2019
Bài viết
14
Điểm tương tác
1
Điểm
3
Hahahahahahahahhahah..... đúng là đồ lợn, khi xưa Lục Tổ có dạy, nếu y pháp tu hành thì cũng chẳng khác gì ta trực tiếp dạy , còn nếu các ngươi không chịu tu đúng lời ta dặn , thì dù ta có ở trước mắt các người phỏng được ích gì.....
Cho nên loại như mi mặc dù có giáo pháp của Phật Thích Ca đó , mi cứ nhai suốt ngày như bò như lợn cho béo cái thân để rồi cúng nhà gái ngày cưới .hahahahaahahahhahahaahahhahahahaha.....
Người xưa có nói :
Ở đời vui đạo hãy tùy duyên

Đói đến thì ăn, nhọc ngủ liền

Trong nhà có báu --> thôi tìm kiếm

Đối cảnh không tâm chớ hỏi thiền


là nói cái tánh sẵn có nơi mi nghĩa là thôi tìm kiếm, mà mi thì lại lo đi tầm đi kiếm , vì ngu như lợn .hahahahahaahahahahahahahahahahhaha....
Còn đối cảnh không tâm nghĩa là thấy gái đẹp , tiền nhiều, chùa to... thì đừng nổi máu ham máu dê lên rồi mà hiếp vị thành niên , đi tu thì đừng lo tìm cách hốt cho được vài trăm tỉ phòng khi tái thế để hú hí ăn chơi, trụ trì thì chỉ chăm lo tu học chứ chẳng lo đặt cho nhiều thùng công đức, thấy đất nước lâm nguy thì cầm quân ra trận , lúc thanh bình thì góp tuệ dựng xây quốc gia sơn hà cường quốc., ấy là nghĩa tùy duyên, bất biến , bất biến tùy duyên , chứ không như loại lợn như mi chỉ biết ăn cho béo , học thiền học đạo cho nhòe mắt ra mà vẫn ngu không hiểu được lời Phật Tổ, cho nên mới hỏi thiền hỏi đạo, nếu hiểu thiền hiểu đạo như mi thì người giác ngộ cũng thành vô dụng , hư tiêu tín thí, rốt cục thành thằng chết tiệt chẳng lợi ích gì...
Tổ đã dạy rằng: Phật pháp chẳng hết hữu vi, chẳng trụ vô vi. Thế nào là chẳng hết hữu vi ? Thế nào là chẳng trụ vô vi ? - Chẳng hết hữu vi là từ mới phát tâm cho đến ở dưới cội Bồ-đề thành Đẳng chánh giác, sau đến Song lâm vào Niết-bàn, trong khoảng giữa đó tất cả pháp đều không bỏ. Ấy là chẳng hết hữu vi. Chẳng trụ vô vi là tuy tu vô niệm mà chẳng dùng vô niệm làm chỗ chứng. Tuy tu Không mà chẳng lấy Không làm chỗ chứng. Tuy tu Bồ-đề Niết-bàn vô tướng vô tác, mà chẳng dùng vô tướng vô tác làm chỗ chứng. Ấy là chẳng trụ vô vi.
Mang danh Tầm Đạo mà khốn kiếp, còn hiểu trái lời Phật Tổ mà xuyên tạc tầm bậy là cái nát của Đạo Phật nó có từ lâu rồi... nó có từ khi Phật nhập niết bàn kìa... nó có từ khi sự ngu si, vô minh của chúng sinh không có Phật chỉ dạy, dẫn dắt. hahahahahahaahahahahhahahahahahha..... nếu ý theo như lời mi nói thì mi đã thừa nhận rõ ràng là những kẻ tu đạo ngày nay, ở đâu tại gia hay xuất gia, cho dù mang danh nghĩa gì đều không được Phật trực tiếp chỉ dạy là đồ thối nát, là đồ vô minh ngạo mạn cả .hahahahahahahaahahahahahhahahahahha.....
Thật tuyệt không đánh mà khai không bắt ký tên mà lại tự mình điểm chỉ .hahahahahahaahahahahahahahhahah.... đây mới đúng là lợn là chúng sinh vô minh vì không có Phật dạy. còn những con loăng quăng và bobo thì vẫn y pháp phụng hành và rồi vẫn vô minh để ị lên mặt những con lợn thối thây nhầy nhụa phỉ báng phật pháp vì đã không còn có Phật để dạy nữa nên mới ngu si .hahahahaahahahahahahahahahahaaha....
Phật cũng là kẻ cô độc không những ôm nỗi sầu nhân thế mà ôm nỗi sầu cả ba cõi mới được như thế đấy.
Hahahaahahahahahha... thật đáng thương cho lợn ngu si chỉ biết tham ăn cho béo..... hahahahahahahahahahahahahhahahahha.....
Hahaha...

Nói hay lắm, đúng lắm, mà còn trích dẫn cả Lục Tổ nữa thì sai sao đuợc...

Bobo ơi là bobo, bao năm rồi mà chả thay đổi chút nào... vẫn tự lừa mình dối người như vậy, lúc nào cũng muốn đóng vai người tốt, người hay... lúc nào cũng chính nghĩa lẫm liệt, cả thiên hạ chỉ có mình ta là tử tế...

Ôi ngu si và vô minh như thế chả trách mãi làm bobo,mãi theo đuôi con lăng quăng latuan mà hý lộng...

Miệng lúc nào cũng phun châu nhả ngọc, lúc nào cũng trích dẫn hết Lý này lại đến thuyết kia, hết dẫn lời Đức Phật rồi lại dần lời ngài Huệ Năng....haha... Nói thì hay nhưng bao năm nay mèo vẫn hoàn mèo, bobo vẫn chỉ là bobo... chả có chút thay đổi nào cho ra hồn... vậy mà cũng đòi "góp sức xây dựng đất nuớc, cầm quân ra trận" nữa cơ đây...

Ốc không lo nổi mình ốc mà còn đòi lo chuyện thiên hạ... haha... chỉ là chém gío tào lao chi khuơn mà loè thiên hạ, dối mình dối người mà thôi...

Nhạt... chả có gì mới mẻ đáng nói cả...

Hahaha... tiểu nhân thì vẫn chả lớn được bao giờ !!...
 

thantanmadai

Member
Tham gia
24 Thg 7 2019
Bài viết
131
Điểm tương tác
12
Điểm
18
Hahaha...

Nói hay lắm, đúng lắm, mà còn trích dẫn cả Lục Tổ nữa thì sai sao đuợc...

Bobo ơi là bobo, bao năm rồi mà chả thay đổi chút nào... vẫn tự lừa mình dối người như vậy, lúc nào cũng muốn đóng vai người tốt, người hay... lúc nào cũng chính nghĩa lẫm liệt, cả thiên hạ chỉ có mình ta là tử tế...

Ôi ngu si và vô minh như thế chả trách mãi làm bobo,mãi theo đuôi con lăng quăng latuan mà hý lộng...

Miệng lúc nào cũng phun châu nhả ngọc, lúc nào cũng trích dẫn hết Lý này lại đến thuyết kia, hết dẫn lời Đức Phật rồi lại dần lời ngài Huệ Năng....haha... Nói thì hay nhưng bao năm nay mèo vẫn hoàn mèo, bobo vẫn chỉ là bobo... chả có chút thay đổi nào cho ra hồn... vậy mà cũng đòi "góp sức xây dựng đất nuớc, cầm quân ra trận" nữa cơ đây...

Ốc không lo nổi mình ốc mà còn đòi lo chuyện thiên hạ... haha... chỉ là chém gío tào lao chi khuơn mà loè thiên hạ, dối mình dối người mà thôi...

Nhạt... chả có gì mới mẻ đáng nói cả...

Hahaha... tiểu nhân thì vẫn chả lớn được bao giờ !!...
Hahahahahaahahahhahahahahaha.... rốt cục thì óc mi đúng là óc lợn 100% không sai chút nào cả. Mi không biết xấu hổ khi mà mở mồm ngu vậy sao?
Vì mi không đáng là người nên ta chẳng thèm phí lời với loài lợn ăn tạp ở bẩn nghĩ bậy của mi nữa. mặc mẹ mi , ngu si thì mi tự chịu, láu cá thì có ngày bị ăn đòn, ích kỷ ươn hèn thì người người sẽ xỉ nhục mi, ta nào đâu có can dự gì .hahahahaahahahahahahahahahahahahhahaha.....
 

thantanmadai

Member
Tham gia
24 Thg 7 2019
Bài viết
131
Điểm tương tác
12
Điểm
18
Ngạo Thuyết


Vì Sao Giới Tăng Bảo Ngày Càng Trở Nên Rất Đời Như Thế?
Phật pháp tại thế gian, chẳng thể lìa thế gian mà giác ngộ đặng. Đây là điều mà phần lớn người học Phật đều được biết. Tuy nhiên liệu có được mấy người học Phật liễu được chân nghĩa câu nói nghe chừng rất đơn thuần đó.
Phần đa người học Phật cả Tăng lẫn tục khi tìm về đạo Phật đều sẽ rơi vào kiến thủ mặc định kinh Phật, pháp Phật là cao tột và không có một tri thức thế gian nào có thể so bì.
Vì thế người học Phật chỉ cần tham học giáo lý đạo Phật là đủ. Chính chấp thủ này đã khiến học nhân, hành nhân Phật học xa rời thực tại thế gian, chìm đắm vào biên kiến đạo Phật dẫn đến đánh mất trung đạo. Từ đó con đường giác ngộ giải thoát ngày càng trở nên mờ mịt, tối tăm.
...
Ở bài viết Vì Sao Giới Tăng Bảo Ngày Càng Trở Nên Đổ Đốn Đến Tệ, Ngạo Thuyết đã chứng thực cho mọi người nhận diện ra được rằng gần như là tất cả người xuất gia từ lâu xa nhẫn đến đương đại đều là những người khốn cùng, túng ngặt hoặc đầy đau khổ, muộn phiền.
Số lượng người xuất gia học Phật có chí nguyện chân chánh thoát khổ nơi đời này, đời sau bằng chí thoát ly sinh tử luân hồi thật sự rất hiếm hoi đến mức gần như là không tồn tại.
Hiển nhiên là những người vào chùa từ thuở bé thơ sẽ khó thể xác định được mục tiêu học Phật của chính mình.
Chỉ có những người học Phật ở trường đời, va chạm với cuộc sống nghiệt ngã, gặp nhiều điều bất toại ý mới có thể phát nguyện chí xuất trần chạm đến sự giải thoát hoàn toàn.
Song do thiếu khuyết minh sư sáng đạo chỉ dẫn, do việc sớm chìm đắm vào chấp thủ kinh Phật cao tột cùng với sự trọng thị của người đời, tâm nhân ngã của người xuất gia sẽ được nuôi lớn dần, những khổ não nơi đời phai nhạt,... chí nguyện chân chánh xuất gia ban đầu sau cùng sẽ tan biến không lưu lại chút dấu vết. Đây là nguyên nhân khiến ngày nay không có những bậc Long Tượng xuất thế ở nơi chùa chiền, tự viện.
Con người tìm đến đạo Phật phần đa đều khởi nguồn từ sự đau khổ, khốn cùng, bế tắc,... Đây là một sự thật luôn đúng. Và chỉ có những con người sống trong tận cùng những bế tắc mới có cơ may chạm đến sự giác ngộ giải thoát hoàn toàn.
Phật Thích Ca là một minh chứng điển hình. Khi còn là một Thái tử, Tất Đạt Đa sớm chất chứa, ôm giữ niềm thao thức "Làm sao thoát khỏi nỗi khổ sinh già bệnh chết?". Niềm thao thức đó "trùm kín" tâm hồn của Thái tử Tất Đạt Đa. Sự tranh giành hơn thua, được mất giữa người với người nơi cuộc sống không kéo Tất Đạt Đa ra khỏi những phiền muộn tâm thức. Việc kết hôn, việc kế thừa vai trò quốc vương đất nước Thích Ca không khiến Tất Đạt Đa "quên bẵng" niềm trăn trở "ra ngoài" luân hồi sinh tử
Ái dục của đời sống vợ chồng cũng không khiến Tất Đạt Đa lãng quên niềm thao thức tâm linh. Sự ra đời của cậu bé La Hầu La nhắc Tất Đạt Đa nhớ đến cái chết của mẹ chàng, hoàng hậu Ma Da, điều đó đã thổi bùng lên ngọn lửa Phải Tìm Ra Con Đường Thoát Ly Sinh Tử, vượt thoát hoàn toàn mọi khổ não thế gian. Và sau cùng Thái tử Tất Đạt Đa đã dũng mãnh lên đường.
Thế đấy, Thái tử Tất Đạt Đa dấn thân tìm đạo cùng thành đạo bởi do những bế tắc tâm linh cùng với sự kiên định mục tiêu tìm đạo.
Ái dục khoái lạc không thể trói được chân người học đạo chân chính bởi lẽ người học đạo chân chính thường nhóm chứa ba món bảo vật, đó là Chờ Đợi, Suy Tư Và Nhịn Đói (Đây là nhận định của một nhà nghiên cứu tôn giáo phương Tây, ông Herman Heese - Và hẳn nhiên đây không phải là một nhận định không có đạo lý).
...
Ở bối cảnh xã hội ngày nay cùng với sự can thiệp sâu sát của thành phần lãnh đạo đất nước Việt Nam vào các hệ thống tôn giáo đã dẫn đến một thực trạng đớn đau cho đạo Phật đó là những người xuất gia học Phật chỉ còn là những hạng người xuất gia với tư tưởng hám danh lợi, đắm dục vọng hoặc do hoàn cảnh bức ngặt, khốn cùng như nợ nần chồng chất, đói ăn, tội phạm lẩn trốn,... cùng những bế tắc nơi cuộc sống, những kẻ chán đời, nhụt chí,...
Và bên cạnh đó là một lực lượng không hề ít những cán bộ nhà nước được quy hoạch làm sư thầy Tăng Bảo ngõ hầu quốc hữu hóa đạo Phật.
Mặt khác, với những khoản huê lợi khổng lồ mà tín đồ Phật tử tham cầu sẵn sàng cung phụng cho chư Tăng Bảo đã khiển biết bao kẻ là Con Ông Cháu Cha, Cán Bộ Nhà Nước sẵn sàng "đấu thầu" để trở thành một ông sư, một vị Tăng Bảo ngự ở những ngôi chùa hoành tráng như chùa Bái Đính, chùa Tam Chức, chùa Ba Vàng, chùa Địa Ngục, chùa Cửu Long Sơn Tự, chùa Đại Tòng Lâm,... hệ thống chuỗi tự viện Thiền Tông Trúc Lâm,...
...
Số người xuất gia có đạo tâm sẽ sớm bị thải loại bởi sự xa hoa, tráng lệ của những ngôi chùa vương giả. Và kết quả là giới Tăng Bảo xuất gia đến với đạo Phật hoàn toàn đánh mất chí nguyện xuất trần giải thoát, việc xuất gia chỉ còn là việc tranh giành, gồm thâu lợi dưỡng, lợi danh giữa các vị Tăng Bảo giảo hoạt. Đấy là giấc mơ con của những người xuất gia học Phật ngày nay. Và giấc mơ con đè nát cuộc đời con đang dần dần hủy hoại đạo Phật ở Việt Nam cũng như đạo Phật ở phạm vi thế giới.
...
Không phải mãi cho đến bây giờ đạo Phật mới trở nên Rất Đời như thế. Dù muốn dù không thì Phật pháp tại thế gian chẳng thể lìa thế gian mà có thể tồn tại.
Ngạo Thuyết sẽ cùng các bạn ngược dòng thời gian để nhận diện Phật Giáo Việt Nam đã trượt dài sự Rất Đời như thế nào cũng như Phật pháp tại thế gian chẳng lìa thế gian ra sao?
Luôn có một sự tương tác gắn kết, chặt chẽ giữa đời và đạo Phật. Và chúng ta không cần phải ngược dòng lịch sử quá xa để tránh việc nhận những thông tin sai lạc, mịt mờ,...
Cỗ máy vượt thời gian đã dừng lại ở thời kỳ thực dân nửa phong kiến nơi đất nước Việt Nam. Lúc bấy giờ chiến tranh loạn lạc, nạn binh lửa triền miên. Kiếp người chừng như rất mong manh và đạo Phật như là một nơi gửi gắm cả linh hồn và thể xác của người Việt lúc bấy giờ.
...
Lúc bấy giờ người xuất gia có đầy đủ các hạng từ trốn lính, đói ăn, bế tắc khốn cùng và cả những chí sĩ yêu nước ẩn nhẫn chờ thời. Khi ấy, núp bóng chốn Phật môn còn có những người học Phật có chí nguyện xuất trần đơn thuần được kế thừa từ giới Tăng Bảo đời trước và cả những người trí thức, tú tài lỡ dở đường công danh,... cùng với những kẻ đầu trộm, đuôi cướp,...
Ở chốn Phật môn vẫn thường là nơi long xà lẫn lộn.
Tuy nhiên, do chịu ảnh hưởng của tư tưởng Nho giáo ý thức hệ của giới xuất gia thời thực dân nửa phong kiến ở Việt Nam sẽ có những nét Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín. Do đó những người xuất gia có đạo tâm sẽ không ngừng ra sức giữ gìn mối đạo cùng với việc truyền tải ý thức hệ yêu nước, đoàn kết giống nòi. Kinh sách Phật học được gìn giữ trao truyền, dịch giải và giảng thuyết lồng ghép vào tinh thần yêu nước, thương dân.
Đạo Phật đã gắn kết với đời như thế, tư tưởng xuất thế được dung hòa tư tưởng tu nhân của Khổng giáo.
...
Nhờ có đạo Phật mà có biết bao người núp bóng chốn Phật môn được sống sót, được cơm ăn, áo mặc trải qua một quãng thời gian dài chiến tranh loạn lạc.
Chiến tranh rồi cũng qua đi để lại nơi đất nước Việt Nam những điêu tàn, đổ nát. Một số những người xuất gia núp bóng Phật môn để sống còn thoát ly chùa chiền tái thiết lại cuộc sống riêng mình. Những người xuất gia núp bóng đạo Phật làm cách mạng, ẩn nhẫn chờ thời thoát ly đạo Phật về làm công tác quản lý đất nước,...
Một số khác núp bóng đạo Phật không biết đi đâu, về đâu sẽ tiếp tục ở lại các ngôi chùa sống qua ngày đoạn tháng.
Những người xuất gia có đạo tâm, có chí nguyện cao cả sẽ tiếp tục dấn thân vào con đường gìn giữ, truyền trao chánh pháp, kinh Phật.
Do được hàm dưỡng ở nền giáo dục Nho giáo cùng với việc trải qua những năm tháng loạn lạc, đau thương những người xuất gia có đạo tâm thời bấy giờ sống một đời sống thanh cao, phạm hạnh, đáng kính trọng.
Và do sự hàm dưỡng tích lũy ở đời, đạo hạnh của các vị Tăng Bảo xuất gia chân chính ngày ấy chói ngời ánh sáng đạo.
Tấm lòng từ bi, bác ái của những vị Tăng Bảo thời hậu chiến tranh chống Pháp, chống Mỹ đã giúp đạo Phật có chỗ đứng vững chắc trong lòng dân tộc Việt Nam.
Lắng lòng một chút chúng ta sẽ nhận thấy nho giáo đã ảnh hưởng sâu sắc đến giới hạnh của chư Tăng Bảo thời phong kiến, thực dân nửa phong kiến, hậu thời phong kiến rất rõ rệt. Và thực tế là chư Tăng Bảo thời bấy giờ sống đời thanh cao, nghiêm trì phạm hạnh. Thêm nữa, trước cảnh đất nước điêu tàn, nạn đói triền miên,... chư Tăng Bảo đương thời dẫu có khởi lòng tham cũng chẳng thể được.
...
Chiến tranh qua đi, giới lãnh đạo đất nước Việt Nam được "nhồi sọ" tư tưởng vô thần của Đảng Cộng Sản Quốc Tế. Luận biện chứng nửa mùa "Vật Chất Quyết Định Ý Thức" đã khiến giới lãnh đạo đất nước Việt Nam lập ra những chế tài nhằm ngăn chặn người Việt Nam xuất gia làm sư thầy Tăng Bảo. Họ sợ rằng việc xuất gia sẽ "hao hụt" lực lượng lao động tạo ra của cải, vật chất tái thiết đất nước.
Chiêu bài bày trừ mê tín dị đoan được giới quản lý đất nước dựng lên nhằm cản trở sự phát triển lớn mạnh của các hệ thống tôn giáo, đồng thời góp phần "thâu tóm" sự Tự do tôn giáo, tự do ngôn luận ở các tôn giáo khác nhau.
Mặc dù bị quản thúc nhưng đạo Phật vẫn tùy thuận lách qua khe cửa hẹp - Những chế tài khắt khe mà tồn tại.
Có không ít những người thuộc những phe cánh chính trị đối lập và cả những kẻ trộm cướp thuộc chế độ cũ ẩn thân vào các ngôi chùa làm sư thầy, làm chú tiểu nhằm tránh sự "tìm diệt" của giới lãnh đạo đất nước, Đảng và Nhà Nước đương thời.
Đảng và Nhà Nước lúc bấy giờ cũng biết rằng sẽ có những thành phần chính trị ẩn nhẫn nơi các hệ thống tôn giáo chờ thời nên đã từng bước triển khai việc quốc hữu hóa đạo Phật bằng cách cài cắm cán bộ Đảng vào nội bộ các hệ thống tôn giáo, đồng thời chống lưng cho họ để họ dễ dàng nắm giữ vai trò lãnh đạo các hệ thống tôn giáo. Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam cùng những tổ chức Phật giáo Việt đã ra đời trong bối cảnh xã hội như thế.
Thời kỳ hậu phong kiến việc tu thân, bồi dưỡng đạo đức ở ngành giáo dục, ở văn hóa người Việt vẫn hãy còn được xem trọng. Điều này đã phơi bày qua lối sống không những của sư thầy Tăng Bảo mà cả ở mặt bằng chung văn hóa ứng xử của người Việt lúc bấy giờ.
Chính vì vậy sư thầy Tăng Bảo thuở ấy không dễ dàng sa ngã, đọa lạc với những hiện tướng trơ trẽn, bẩn thỉu về mặt giới hạnh xuất gia. Đây cũng là một thời kỳ đói nghèo của đất nước Việt Nam.
...
Hoa nở rồi tàn, tàn rồi lại nở...
...
Trải qua một thời kỳ bao cấp sai lầm về biện chứng đất nước Việt Nam chìm sâu vào đói nghèo, quẩn bách. Cùng tắc biến... giới lãnh đạo đất nước Việt Nam đã thực hiện chính sách "Mở Cửa" để phát triển kinh tế đất nước.
Do chính sách Mở Cửa mà kinh tế Việt Nam đã phát triển nhanh chóng cùng những bước nhảy vọt. Và kết quả là sự "hổng chân" đã đang và sẽ khiến cho đất nước Việt Nam mất định hướng cùng những mối nguy đổ vỡ, tan thương.
Sự nóng vội, bệnh thành tích,... hiện tồn nơi đất nước Việt Nam đã khiến tri thức người Việt bị "hổng chân" bày ra những khiếm khuyết không dễ gì "lấp đầy".
...
Vì lợi ích 10 năm trồng cây; Vì lợi ích 100 năm trồng người.
Tiếc rằng những nhà làm quản lý đất nước Việt Nam đã quên bỏ điều đó. Do mải mê chạy theo thành tích ngành giáo dục Việt Nam và cả gia đình cùng xã hội Việt Nam đã quên bỏ việc rèn giũa nhân cách, đạo đức cho chính bản thân cũng như cho thế hệ trẻ. Lối sống vật chất lên ngôi và mau chóng nhấn chìm xã hội người Việt vào vũng lầy của sự thực dụng cùng man trá.
Khoảng trống nội tâm hình thành trong mỗi người và lan tỏa vào mọi thành phần, tầng lớp người Việt.
Tìm một chỗ để nương náu tâm hồn và các hệ thống tôn giáo là điểm đến mà người Việt vin níu. Và đạo Phật, Phật, Bồ tát,... các sư thầy Tăng Bảo danh tiếng là chọn lựa thường thấy ở người Việt, đó là dư âm một thời của đạo Phật thuở nào.
Nắm bắt tâm lý đó và để "báo ân" Phật bằng vào việc hoằng dương chánh pháp những lợi ích của đạo Phật, của cúng dường Tam Bảo được giới Tăng Bảo ra sức xiểng dương.
Cùng với lòng tham cùng sự thực dụng các vị Tăng Bảo không chứng ngộ thông qua việc mang danh nghĩa hoằng dương chánh pháp đã từng bước hủy hoại sự chân thật của đạo lý giác ngộ giải thoát.
...
Do đã qua rồi thời tư tưởng nho giáo chi phối đạo Phật với Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín, những tính cách quân tử, chánh trực mà người học đạo thường hàm dưỡng, người học Phật đương đại, cả Tăng Bảo xuất gia lẫn cư sĩ tại gia đều bị "một khoảng trống rèn giũa nhân cách, đạo đức" do ngành giáo dục và xã hội đương đại mang lại.
...
Với một khoảng trống mông lung của việc hàm dưỡng nội tâm những sư thầy Tăng Bảo dấn thân vào chùa do những khốn cùng, bế tắc nơi cuộc sống bỗng trở nên được trọng vọng, kính ngưỡng. Và đây là một mảnh đất màu mỡ cho sư thầy Tăng Bảo trượt sâu vào tâm nhân ngã với những tham lam, thấy lợi tối mắt.
Dựa vào danh nghĩa hoằng pháp các sư thầy Tăng Bảo ra sức kêu gọi tín đồ Phật tử xây dựng chùa to, Phật lớn ngõ hầu thâu đoạt tín đồ để thu hoạch những lợi dưỡng, lợi danh.
Kinh sách nhà Phật được các sư thầy Tăng Bảo hám danh, tham lợi tận dụng làm chiếc cần câu tài vật một cách hữu hiệu.
Giáo lý chuẩn mực của đạo Phật từng bước bị chỉnh sửa, thêm thắt và tầm thường hóa bởi tâm nhân ngã nơi những người học Phật nửa vời.
Danh lợi gồm thâu cùng với việc hàm dưỡng nội tâm thiếu khuyết, các sư thầy Tăng Bảo ngày càng bộc lộ tâm nhân ngã và trượt dài vào những lỗi Rất Đời.
Ăn no, rửng mỡ các sư thầy Tăng Bảo không thật tu mau chóng hiện tướng sư hổ mang với những tham đắm dục vọng. Và chúng ta đã đang và sẽ thấy một thế hệ sư thầy Tăng Bảo ăn no, rửng mở như sư Thích Thanh Toàn, Thích Phước Hoàn, Thích Trúc Thái Minh, Nguyễn Nhân, Thanh Hải Vô Thượng Sư, Trần Tâm, Thích Chân Quang, Thích Nhật Từ,,... những kẻ học Phật môi miệng, biến đạo Phật thành chiếc cần câu cơm, câu tài vật, câu danh lợi.
...
Sự tương tác gắn kết chặt chẽ đạo đời qua các thời kỳ xã hội khác nhau đã phơi bày ra hình tướng, đạo hạnh của các sư thầy Tăng Bảo Việt Nam trải qua chiều dài lịch sử Việt Nam.
...
Lẽ ra Phật pháp tại thế gian chẳng lìa thế gian giác nhưng do chí nguyện xuất của giới Tăng Bảo ngày nay không còn là chí nguyện xuất trần giải thoát sinh tử nên chúng ta, tôi và các bạn sẽ chỉ có thể nhìn thấy những sư thầy Tăng Bảo Rất Đời đến trơ trẽn, hèn hạ.
...



7175
 

khuclunglinh

Moderator
Staff member
Tham gia
26 Thg 12 2017
Bài viết
2,944
Điểm tương tác
582
Điểm
113
ha ha hah a... [smile]

Tâm --> Khát Vọng, Mong Cầu --> Sự Kiếm Tìm --> Hiện Tượng Ly Tâm --> Đánh Mất Bổn Tâm --> Tìm Thấy Tâm và Sự Thật Nơi Bổn Tâm [smile]

trong nhà có báu .... thôi tìm kiếm

đối cảnh .. vô tâm chớ hỏi thiền

Thiền Giả ... lấy tâm là nền tảng tu học ... ở nơi tâm luôn có 1 cái gì đó luôn đồng tồn tại với nó ... chúng ta có thể gọi đó là: ước vọng, khao khát ---> và tâm luôn luôn đứng ở 1 tâm thế đặc biệt với ước vọng và khao khát của nó

--> đó chính là SỰ KIẾM TÌM CỦA TÂM [smile]


Khi tâm khởi lên ... là tìm kiếm 1 cái gì đó của người khác theo ý mình muốn .... thì đúng là tâm đó --> khó mà thành sự thật ...

khi tâm khởi lên ... là sự tìm kiếm ở nơi người khác ... mà lại là cái họ cũng kiếm tìm .... thì đó là chỉ đường mách lối --> cho người ta --> đó là GIÚP HỌ --> TÌM THẤY BÁU TẠI NHÀ CỦA MÌNH [smile] .... đó là 1 loại CÔNG ĐỨC... bởi vì TỰ HỌ ĐÃ "GẦN VỚI BỔN TÂM" của chính họ hơn ...

Thiền Sư Trí Huyền viết:

ngọc lý ... bí thanh ... diễn DIỆU ÂM

CÁ TRUNG --> mãn mục --> lộ THIỀN TÂM

hà sa cảnh thị bồ đề đạo

nghĩ hướng Như Lai ... cách vạn tâm


Có lẽ .. Ý CỦA THIỀN SƯ --> là nói ... ý nghĩa của "THIỀN TÂM" ... là nhìn thấy rõ nơi bản thân mình --> CÓ BÁU, nơi NHÀ MÌNH CÓ BÁU VẬT [smile]

như vậy:

- biết tự kiếm nơi bổn tâm mình ... là điều tốt

- biết lắng nghe lời chỉ dạy của người khác ... để dẫn tới hiệu quả là tìm kiếm nơi bản thân mình cũng là điều tốt

- biết học hỏi từ những điều lợi ích ... đối với tìm kiếm lãnh hội nơi bổn tâm mình .. cũng là điều tốt hơn ...

trong TAM BẢO ... đi đúng hướng nào .. cũng đều là xích lại gần với bổn tâm hơn .. nương nơi tâm chân thật của mình mà lãnh hội hơn ..

và đường nào ... cũng là ĐƯỜNG CÔNG ĐỨC --> bởi vì XÍCH LẠI GẦN --> VỚI "SỰ THẬT" TUYỆT ĐỐI hơn [smile]

ờ mà đúng không ? [smile]

:lol: :lol:
 

Hoa Vô Tướng

Thành viên vinh dự
Thành viên vinh dự
Tham gia
9 Thg 4 2018
Bài viết
363
Điểm tương tác
140
Điểm
43
ha ha hah a... [smile]

Tâm --> Khát Vọng, Mong Cầu --> Sự Kiếm Tìm --> Hiện Tượng Ly Tâm --> Đánh Mất Bổn Tâm --> Tìm Thấy Tâm và Sự Thật Nơi Bổn Tâm [smile]

trong nhà có báu .... thôi tìm kiếm

đối cảnh .. vô tâm chớ hỏi thiền

Thiền Giả ... lấy tâm là nền tảng tu học ... ở nơi tâm luôn có 1 cái gì đó luôn đồng tồn tại với nó ... chúng ta có thể gọi đó là: ước vọng, khao khát ---> và tâm luôn luôn đứng ở 1 tâm thế đặc biệt với ước vọng và khao khát của nó

--> đó chính là SỰ KIẾM TÌM CỦA TÂM [smile]


Khi tâm khởi lên ... là tìm kiếm 1 cái gì đó của người khác theo ý mình muốn .... thì đúng là tâm đó --> khó mà thành sự thật ...

khi tâm khởi lên ... là sự tìm kiếm ở nơi người khác ... mà lại là cái họ cũng kiếm tìm .... thì đó là chỉ đường mách lối --> cho người ta --> đó là GIÚP HỌ --> TÌM THẤY BÁU TẠI NHÀ CỦA MÌNH [smile] .... đó là 1 loại CÔNG ĐỨC... bởi vì TỰ HỌ ĐÃ "GẦN VỚI BỔN TÂM" của chính họ hơn ...

Thiền Sư Trí Huyền viết:

ngọc lý ... bí thanh ... diễn DIỆU ÂM

CÁ TRUNG --> mãn mục --> lộ THIỀN TÂM

hà sa cảnh thị bồ đề đạo

nghĩ hướng Như Lai ... cách vạn tâm


Có lẽ .. Ý CỦA THIỀN SƯ --> là nói ... ý nghĩa của "THIỀN TÂM" ... là nhìn thấy rõ nơi bản thân mình --> CÓ BÁU, nơi NHÀ MÌNH CÓ BÁU VẬT [smile]

như vậy:

- biết tự kiếm nơi bổn tâm mình ... là điều tốt

- biết lắng nghe lời chỉ dạy của người khác ... để dẫn tới hiệu quả là tìm kiếm nơi bản thân mình cũng là điều tốt

- biết học hỏi từ những điều lợi ích ... đối với tìm kiếm lãnh hội nơi bổn tâm mình .. cũng là điều tốt hơn ...

trong TAM BẢO ... đi đúng hướng nào .. cũng đều là xích lại gần với bổn tâm hơn .. nương nơi tâm chân thật của mình mà lãnh hội hơn ..

và đường nào ... cũng là ĐƯỜNG CÔNG ĐỨC --> bởi vì XÍCH LẠI GẦN --> VỚI "SỰ THẬT" TUYỆT ĐỐI hơn [smile]

ờ mà đúng không ? [smile]

:lol: :lol:

Hi hi..

Chào @khuclunglinh huynh!

Tiểu đệ thường tư duy cái nghĩa duy tâm nên cũng có vài nhận xét thô thiển về thực tướng rất vui được thảo luận cùng huynh!

Bát nhã thì vô tri mà chiếu khắp, 2 mặt của thực tại Tâm Pháp. Một mặt thì bất động và thanh tịnh, một mặt thì biến chuyển, biến mà chẳng lìa 1 thể, có thể nói tùy duyên bất biến là chân Lý của Tâm Pháp.

Tiểu đệ vừa đọc bản Tăng Triệu luận Trung Đạo cảm thấy ông ấy thật là bậc bác học uyên thâm khi luận Tâm Thể này. Trong đó có chia ra 2 nghĩa Thật trí và quyền trí. Quyền trí không lìa thật trí mà quyền trí biết được thật trí. Giống nghĩa duy tức chuyển thức thành trí vậy

Vậy thì bát nhã thật trí luôn sẵn sàng nhưng quyền trí mới có thể nhận ra tức là trong động thì định mới hiện, quyền trí biết thật trí mới gọi là Tuệ căn, đây là hành nghiệp thù thắng chỉ có những hành giả quán bát nhã thật trí mới hiện cũng không nằm ngoài nhân duyên. Đây là con đường đưa đến giác ngộ.
Vì phải nhờ quyền trí mới lộ nên nói minh tâm, kiến tánh vậy.

Các hành nghiệp khác đều vô minh trói buộc, chỉ có tuệ nghiệp là thù thắng vì vậy khi xưa Đức Phật luôn khuyên hàng đệ tử cần siêng năng tinh tấn vì tuệ nghiệp xuất thì vô minh lìa, như sáng hiện thì tối ẩn. Vì bát nhã chẳng thêm bớt nên thực tánh vô minh tức Phật tánh, mê cũng chẳng mất mà ngộ cũng chẳng thêm. Khi ngộ thì thấy bình đẳng nên nói ngộ cũng đồng chưa ngộ.

Khi hành giả thấy tất cả chỉ là 1 Tâm Pháp thì trước hết họ hóa giải những nhận thức sai lầm khi ứng duyên. Vì chỉ là một tâm nên thấy tâm người nếu sanh chướng ngại bèn cảm hóa, bởi vì tự chuyển nên không dính đến tưởng có ta có người là 2 chướng ngại vì tất cả chướng ngại đều dùng một tâm siêu độ. Chỉ một tâm mà vạn pháp đều có thể hiện bày không chướng ngại, Tâm Pháp quả là thần diệu vậy

Ngọc lý bí thanh diễn diệu âm

Ha ha... Câu này hay!
 

khuclunglinh

Moderator
Staff member
Tham gia
26 Thg 12 2017
Bài viết
2,944
Điểm tương tác
582
Điểm
113
ha ha hah .... [smile]

Sự Tĩnh Lặng CỦA TÂM --> sự TĨNH LẶNG VÔ TƯỚNG --> TRÀN ĐẦY Ý THỨC --> VÔ NGÔN, VÔ NGUYÊN --> TÙY ... DUYÊN [smile]

Ở trong phật môn .. người ta thường nói tới SỰ TĨNH LẶNG của TÂM ... nhưng ít ai nói tới SỰ TĨNH LẶNG VÔ TƯỚNG [smile]

thí dụ:

tui đang nói về 1 vấn đề nào đó .. thì có 1 người QUÁT LÊN [smile]

- IM ĐI

- thế là "TÔI IM" ... [smile]

Có thể nói ... đó là 1 sự tĩnh lặng .. khi cái "TÔI ĐANG NÓI" đó biến mất ... nhưng "CÁI TÔI" đó nó không im lặng: nó vẫn xảy ra .. hoạt động đủ cả ... 5 UẨN .. SẮC THỌ TƯỞNG HÀNH THỨC [smile]

có thể trong đầu suy nghĩ tính toán về 1 phản ứng .. có thể trong đầu suy tư 1 sự đè nén .. có thể trong đầu còn nghĩ 1 cái tôi còn tức tối .. bực dọc .. vv....

cho nên ... sự IM LẶNG ĐÓ ... nói thật ra, nếu mà nhìn kỹ --> KHÔNG CÓ NGƯỜI IM LẶNG --> mà chỉ có NGƯỜI KHÔNG NÓI THÔI [smile]


Mặt khác ... Kinh Trường Bộ nói tới 1 trạng thái TĨNH LẶNG bắt đầu từ TỨ SẮC THIỀN ... khi tất cả đều lặng im ... ở trong SỰ TĨNH LẶNG ĐÓ --> KHÔNG CÓ TƯỚNG NÀO CẢ

--> nhưng đó lại là 1 SỰ TĨNH LẶNG --> TRÀN ĐẦY Ý THỨC

Với tâm định tĩnh, thuần tịnh, không cấu nhiễm, không phiền não, nhu nhuyến, dễ sử dụng, vững chắc, bình thản như vậy,

Tỷ-kheo dẫn tâm,

hướng tâm đến tha tâm thông.

hướng tâm đến 1 thân do Ý làm ra ... không thiếu 1 căn nào

hướng tâm đến tam minh lục thông
[smile]


Như vậy ... CÁI TÂM ĐỊNH TĨNH ĐÓ --> KHÔNG PHẢI LÀ KHÔNG CÓ GÌ NHƯ THƯỜNG TA THƯỜNG ĐỒN, THƯỜNG PHỎNG ĐOÁN VỀ NÓ --> mà nó là cái TÂM TĨNH LẶNG VÔ TƯỚNG [smile]

- ở trong đó ... có RẤT NHIỀU .. TRÀN ĐẦY Ý THỨC [smile] cho nên ... mới gọi là TÙY DUYÊN [smile]


chỗ VÔ NGÔN... VÔ NGUYÊN ... cũng là từ 1 NGUỒN GỐC ĐÓ mà ra ... [smile]

- là nơi LẶNG LẼ --> NHƯNG TRÀN ĐẦY --> Ý THỨC [smile]

ờ mà đúng không ?




do đó... tui nghĩ sự TĨNH LẶNG đó --> mới đúng là SỰ IM LẶNG SẤM SÉT --> dẫn chúng ta đến chỗ tận cùng ... căn nguyên của mọi CÁI NỔ ĐÙNG [smile]

Với tâm định tĩnh, thuần tịnh, không cấu nhiễm, không phiền não, nhu nhuyến, dễ sử dụng, vững chắc, bình thản như vậy,

Tỷ-kheo chú tâm, hướng tâm ---> đến sự hóa hiện một thân --> do ý làm ra.

Vị ấy tạo một thân khác từ nơi thân này, cũng là sắc pháp, do ý làm ra, đầy đủ các chi tiết lớn nhỏ, không thiếu một căn nào


chắc chắn và có lẽ [smile]

--> đó là sự TĨNH LẶNG VÔ TƯỚNG .. nhưng TRÀN ĐẦY Ý THỨC --> có thể HƯỚNG TÂM DẤN TÂM --> tới --> việc tạo thành HÓA THÂN [smile]


Lục Tổ Huệ Năng ngộ từ kinh Kim Cang ... ông cũng là người viết lên 1 bài kệ thật hay về SỰ TĨNH LẶNG TUYỆT ĐỐI --> SỰ TĨNH LẶNG VÔ TƯỚNG --> nhưng TRÀN ĐẦY Ý THỨC ĐÓ [smile]

Bồ Đề --> bổn VÔ VẬT [smile]

minh cảnh ... diệc phi đài

bổn lai --> VÔ NHẤT VẬT

hà xứ .. .nhạ trần ai



và nếu chúng ta gọi cái cảnh BỒ ĐỀ ... BỔN LAI VÔ NHẤT VẬT ... cái nơi đó là TÂM [smile] ... thì đó cũng là Ý NGHĨA ĐẠI BI TÂM trong kinh Lăng Già

thế gian --> LY --> sanh diệt

do NHƯ --> HƯ KHÔNG hoa

TRÍ bất đắc HỮU VÔ

Nhi hưng --> ĐẠI BI TÂM [smile]

ờ mà đúng không ? [smile]

:lol: :lol:
 
Last edited:

Hoa Vô Tướng

Thành viên vinh dự
Thành viên vinh dự
Tham gia
9 Thg 4 2018
Bài viết
363
Điểm tương tác
140
Điểm
43
Ha ha...

Mỗi con sóng đều tức đủ biển lớn.

Sóng sẽ thành biển, hành giả thì thành Đạo

Khi Phật Thích Ca thành Đạo có thốt lời: " kỳ lạ thay, tất cả chúng sanh đều đầy đủ đức tướng và trí tuệ của Như Lai".. ha ha....

Cái danh xưng tôi nó mang ý nghĩa Tự Tại trong đó, vốn là không từ đâu đến mà đến, tự tại tức là toàn thể, tôi lúc nào cũng sẵn sàng sao chỉ nhận một cái báo thân như nhét núi tu di vào hạt cải? Các hành nghiệp đối với tâm tánh đều được sự dụng bình đẳng, duyên hợp thì hiện duyên tán vẫn như như.

Nhớ khi xưa còn bé tiểu đệ thường được nghe người lớn nói đến một câu chân ngôn của Phật Pháp " Tức Tâm Tức Phật".

Ha ha.... Nghe lời suy diễn tức Tâm tức Phật ngày xưa nhầm cho tâm ta khác tâm người. Lý thật là Vô Tâm tức Tâm ta cũng là Tâm người mới đúng. Chỉ là một câu Chân Ngôn đến giờ mới minh bạch ý nghĩa Thâm Sâu nhưng lại quá chân thật và Thẳng tắt ha ha...

Tức Tâm tức Phật bỏ nhà chạy đâu? Ha ha...
 

thantanmadai

Member
Tham gia
24 Thg 7 2019
Bài viết
131
Điểm tương tác
12
Điểm
18

Ngạo Thuyết



Vì Sao Tăng Bảo Ngày Càng Đổ Đốn Đến Tệ?
Cuộc sống như cung đàn muôn điệu, năm tháng dần trôi cho cây xanh hé nụ, cho vô thường mầu nhiệm...

Thời gian gần đây người học Phật không quá khó để bắt gặp sự trượt dài nhân cách đạo hạnh của giới Tăng Bảo mà gần đây nhất là vụ gạ tình tai tiếng của sư Thích Thanh Toàn, trước đó là vụ hiếp dâm bé gái 14 tuổi của sư Thích Phước Hoàn, trước nữa là vụ lùm xùm ở chùa Ba Vàng do sư Thích Trúc Thái Minh cùng bà Phạm Thị Yến chủ xướng,... rồi đến sự nổi loạn của viện chủ tự phong Nguyễn Nhân chưởng quản chùa Tân Diệu - Long An,...
Những thị phi chốn Tòng Lâm đã kéo theo biết bao sư thầy rơi vào vòng xoáy mà điển hình là sư Thích Nhật Từ, Thích Trí Minh, Thích Từ Thông, Bửu Chánh, Pháp Tánh,... người đấm, kẻ xoa gây điên đảo thị phi.
Lội ngược dòng thêm một đoạn nữa người học Phật sẽ thấy một sư thầy Thích Thông Lạc với những tư tưởng cực đoan quá khích, một sư thầy Thích Chân Quang dối truyền Phật pháp đổi trắng, thay đen,...
Về những ni sư chốn Phật môn danh tiếng hiện nay NT có thể khẳng định họ là những bậc thầy "Tám" chuyện.
Lắng lòng một chút người nghe sẽ không quá khó để nhận ra một sự thật là rất rất nhiều ni sư thuyết pháp với những câu chuyện được thêu dệt, thêm thắt cùng những khẳng định nói như đúng rồi về những điều mà chính họ không thật sự rõ biết và họ thường gắn mác kinh Phật cho những câu chuyện để thâu tóm niềm tin nơi tín đồ.
...
Có vẻ không ồn ào, không lộ liễu đổ đốn như chư Tăng Bảo nhưng tin rằng nơi chốn hậu cung ni chúng sẽ không ngớt thị phi bởi lẽ đơn giản ni sư hay chư Tăng đều là con người. Và thị phi thường còn ở chốn hậu cung là sự đương nhiên bởi vì "Vì Ni Là Con Gái".
...
Trước sự trượt dài nhân cách đạo hạnh của giới Tăng Bảo ngày nay Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam cơ hồ như quá "im lìm", rất đỗi vô trách nhiệm đối với sự suy thịnh của đạo pháp.
Tại sao lại như vậy?
Vì Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam chỉ là một công cụ quản lý xã hội của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Những người làm nơi Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam ăn cơm Chúa nên phải múa theo sự chỉ đạo của Chúa. Họ không là người có tâm huyết đối với đạo pháp do Phật Thích Ca trao truyền. Ngồi ở nơi Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam họ có cơm ăn, áo mặc và sự trọng thị.
Do đó việc Nguyễn Nhân, Thích Trúc Thái Minh,... hay bất kỳ ai có hủy hoại chánh pháp đều không khiến họ động tâm. Bởi lẽ họ biết mọi việc đã có Đảng và Nhà Nước lo; việc của họ là ngồi chơi xơi nước, chờ đợi sự cung phụng là những món lợi quả được các chùa chiền, tự viện gửi về và chờ đợi cả sự chỉ đạo ở Cấp Trên.
...
Những bê bối xảy ra ở giới Tăng Bảo, ở các hệ thống chùa chiền, tự viện lẽ nào Đảng và Nhà Nước không hề biết? Họ biết cả đấy. Nguyễn Nhân không thể một tay chống trời, để làm được những điều đã đang và sẽ làm Nguyễn Nhân, Thích Trúc Thái Minh, Thích Thanh Quyết, Thích Phước Hoàn, Thích Thanh Toàn, Thích Nhật Từ, Thích Chân Quang,... nói túm lại là những người dòng họ Thích mang danh nghĩa tu hành mà chạy theo danh lợi, chùa to, Phật lớn đều được ô dù chống lưng, chỉ có ô dù chống lưng họ mới có thể tồn tại làm những việc trái đạo và huênh hoang như thế.
Ô dù từ đâu mà có? Ô dù to bự chẳng thể từ nơi dân đen mà có, ô dù đương nhiên sẽ phải ở nội bộ của các tổ chức chính trị. Và chúng ta đều biết Việt Nam vốn độc đảng, chỉ có mỗi Đảng Cộng Sản Việt Nam chủ trì đại cuộc. Do đó, yêu cũng nơi đấy, ghét cũng nơi đây. Việc đúng sai chỉ là sự xấp ngửa bàn tay nơi chốn này.
Tại sao lại có việc xuất hiện rất nhiều ô dù chống lưng cho các sư thầy, các cá nhân làm bậy ở các hệ thống chùa chiền, tự viện?
Bởi lẽ chúng ta đều biết và họ cũng biết nước trong sẽ không có cá. Thế nên bằng cách này, cách khác họ Phải làm cho nước đục.
...
Việc chống lưng là chống lưng nhưng nếu sư thầy nào hành xử lộ liễu và bị nắm thóp thì họ sẽ không ngần ngại việc "cờ bí, thí tốt" chăng?
Có vẻ là vậy nhưng thật ra cờ không hề bí, tốt vẫn cứ thí. Đấy là chỗ "cao minh" của người làm chính trị.
Tự do tôn giáo, tự do ngôn luận là một mối nguy cho chế độ độc tài. Tự do tôn giáo đã là rào cản khiến Đảng và Nhà Nước không thể quản lý sát sao nội bộ các tôn giáo. Đạo Phật cũng thừa hưởng sự tự do mà giới lãnh đạo đất nước không hề mong muốn. Những thùng Tam Bảo đầy ắp tiền và những khối tài sản khổng lồ của đạo Phật quả thật là một món mồi thơm ngon, béo bở.
Thêm nữa, nắm lấy tư tưởng của tín đồ Phật tử, thuần phục họ bằng niềm tin tâm linh là một điều rất tuyệt vời. Nếu làm được như thế quả thật là thập toàn, thập mỹ. Đấy là một cách cư xử rất đặc trưng, rất đời. Và đó cũng là sự ấu trĩ, thiển cận của đời. Đời là thế.
Đã nghĩ là làm. Cần phải quốc hữu hóa đạo Phật. Bên cạnh việc cài cắm cán bộ, quy hoạch sư thầy Tăng Bảo vẫn cần đến việc sư thầy hư đốn để việc quốc hữu hóa đạo Phật được lòng dân cùng với sự ủng hộ của tín đồ Phật tử. Có vẻ mọi việc đều thuận lợi. Cơ mà cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, thế nên những việc vô đạo, trái đức há dễ trót lọt.
Hòa Thân tham lam, xảo trá đến mấy thì Càn Long cũng sẽ thịt khi thấy đủ béo mụp. Và người trong thiên hạ vẫn dõi mắt xem những vở tuồng man trá, lọc lừa với những cung bậc cảm xúc khác nhau.
...
Thế nên... vì thế sư thầy Tăng Bảo ngày nay sẽ từng bước được quy hoạch với phương châm Thuận Ta Thì Sống, Chống Ta Thì Chết. Do vậy Tăng Bảo có đạo tâm sẽ bị thải loại từ vòng gởi xe.
Đạo Phật Việt Nam ngày càng rất đời là vì thế. Đấy là một trong những nguyên nhân khiến giới Tăng Bảo ngày càng kém cỏi, đổ đốn ra.
...
Ngoài việc quốc hữu hóa đạo Phật khiến giới Tăng Bảo ngày càng bệ rạc, tha hóa còn có nguyên nhân nào khiến giới xuất gia trở nên Rất Đời đến tệ?
NT sẽ lại tiếp tục câu chuyện bằng một lược trích từ kinh Mi Tiên Vấn Đáp:
...
Vua Milanda hỏi:
-Vì muốn cầu điều chi mà các ngài xuất gia làm sa môn?
Na Tiên đáp:
- Chúng tôi xuất gia làm sa môn là muốn trừ hết những khổ não trong đời này, cũng không muốn đời sau phải chịu khổ não nữa. Vì những mục đích ấy, chúng tôi xuất gia làm sa môn. Chúng tôi xem đó là điều cốt yếu nhất, tốt đẹp nhất vậy.
Vua lại hỏi:
- Có phải hết thảy các vị sa môn đều vì muốn diệt khổ não đời này và đời sau nên mới xuất gia làm sa môn hay chăng?”
Na Tiên đáp:
- Không phải vậy. Thật ra, những người xuất gia làm sa môn có bốn hạng khác nhau.
Vua hỏi:
- Thế nào là bốn hạng sa môn khác nhau?
Na Tiên nói:
- Trong số những người xuất gia làm sa môn, có người do nơi mắc phải nợ nần nên xuất gia để tránh né; có người vì phạm phép nước nên sợ mà xuất gia để lẩn tránh; có người vì quá nghèo khổ nên xuất gia để được có cơm ăn, áo mặc. Ba hạng ấy không phải vì muốn diệt khổ não mà xuất gia. Hạng thứ tư là những bậc chân chánh xuất gia. Vì muốn trừ diệt hết khổ não đời này và đời sau, nên mới xuất gia làm sa môn.
...
Trực Luận: Thế đấy! Người xuất gia làm sa môn có bốn hạng. Và chỉ có hạng thứ tư mới là hạng xuất gia chân chánh, và người xuất gia chân chánh đeo đuổi việc trừ diệt hết khổ não đời này, đời sau từ xưa đến nay thật sự là rất hiếm hoi.
Phần đa người xuất gia xưa nay đều do hoàn cảnh túng ngặt như mắc nợ nần, phạm pháp, trốn lính, đói ăn, khổ đau, tuyệt vọng, chán đời,... mà tìm đến đạo Phật. Đây mới là sự thật hiện tồn nơi đạo từ lâu xa đến nay.
Phần đa người xuất gia xưa nay đều không thật sự xác định rõ mục tiêu tìm về đạo Phật của mình và phần đa đều không kiên định ở mục tiêu thoát khổ não đời này, đời sau tức việc giải thoát hoàn toàn.
Người lớn xuất gia đã không thể xác định được mục tiêu học Phật thì những chú tiểu vào chùa từ thuở bé thơ càng không biết lý do của việc học Phật nơi mình. Cụ thể được phơi bày nơi đoạn lược trích từ kinh Mi Tiên Vấn Đáp:
...
Vua hỏi:
- Như đại đức, có phải vì cầu đạo mà làm sa môn chăng?
Na Tiên đáp:
- Bần Tăng vốn xuất gia khi còn nhỏ tuổi, nhờ có kinh điển của Phật, cùng các vị sa môn đều là những bậc cao minh giáo hóa cho. Bần Tăng học kinh, thọ giới, thâm nhập vào trong tâm. Vì thế mà lập chí nguyện quyết trừ dứt khổ não trong đời này và đời sau vậy.
...
Chú tiểu Na Tiên nhờ có minh sư dìu dắt mà nhận diện và theo đuổi được mục tiêu xuất gia chân chánh.
Đáng tiếc là minh sư nơi đạo Phật ngày nay hoàn toàn vắng bóng, người chứng ngộ đạo pháp hoàn toàn không có. Thế nên con đường học Phật, hành theo Phật trở nên cam go, xa vời.
Vì sao minh sư nơi đạo Phật ngày nay lại hiếm hoi đến mức bặt dấu?
Vì thực tế là phần đa người xuất gia học Phật từ lâu chỉ là những hạng người khốn cùng trốn nợ, trốn lính, chán đời, đói ăn, bần hàn,...
Người chân chánh xuất gia vốn đã ít ỏi lại không có minh sư chỉ điểm nên dần dần đánh mất chí nguyện xuất thế giải thoát hoàn toàn, từng bước lạc lối chánh đạo.
Có còn lại chăng chỉ là một vài vị Tăng Bảo có đạo tâm gìn giữ đạo Phật chân chánh. Vai trò gìn giữ, truyền trao kinh Phật chính là vai trò chính yếu mà Phật Thích Ca gởi gắm cho giới Tăng Bảo. Và đến thời điểm hiện tại giới Tăng Bảo chí ít vẫn còn làm được điều đó. Lành thay!
...
Qua phần trích lục kinh Mi Tiên Vấn Đáp, Ngạo Thuyết muốn truyền tải đến các bạn điều gì?
Đó là vai trò gìn giữ Kinh Phật là vai trò chính của thành phần Tăng Bảo.
Đồng thời với sự phân hóa mục đích xuất gia ở giới Tăng Bảo cũng như bối cảnh quản lý đạo Phật ngày nay thật khó để thành tựu bậc Long Tượng chốn chùa chiền, tự viện.
...
Với những hạng xuất gia hiện tồn nơi đạo Phật ngày nay cùng với sự định hướng quốc hữu hóa đạo Phật của Đảng cộng sản Việt Nam giới Tăng Bảo ngày càng trở nên Rất Đời là lẽ hiển nhiên mà người học Phật cùng xã hội phải chấp nhận và thừa nhận.

Trong hình ảnh có thể có: thực vật, hoa, bầu trời, cây, ngoài trời và thiên nhiên
 

khuclunglinh

Moderator
Staff member
Tham gia
26 Thg 12 2017
Bài viết
2,944
Điểm tương tác
582
Điểm
113
ha ha ha ... [smile]

hmmm... có nhiều vấn đề .. nhìn càng lâu ...

- nó càng nhiều .. và càng vi tế hơn [smile]

thí dụ ... như CÁI TÔI "IM ĐI" đó .. nó chỉ là nhiều khi chỉ là "KHÔNG NÓI" chứ ... SẮC, THỌ TƯỞNG HÀNH THỨC [smile] --> vẫn còn hoạt động đủ cả .. .

cho nên ... chỉ nói TÂM SẮC ... thì 28 sắc pháp ... cũng đã là nhiều

điển hình như là nói SẮC NGHIỆP thì cũng đã tới 17 sấc tố --> dẫn tới nghiệp lực [smile]

Tâm cũng có 13 sắc tố dẫn tới TÂM [smile]

luân chuyên giữa ngằn mé do ÂM DƯƠNG / SANH TỬ cũng có tới 12 sắc tô [smile]

cho nên .. nói thiệt [smile]

--> chỉ 1 câu chuyện TƯỞNG CHỪNG MUA VUI 1 VÀI TRỐNG CANH ... ở trong đây .. chúng ta cũng có thể nhìn ra ... rất nhiều việc .. chính mình [smile] --> cũng phải luôn chiêm ngưỡng .. học hỏi

ờ mà đúng không ? [smile]

:lol: :lol:
 

tranquyhao

New Member
Tham gia
23 Thg 7 2019
Bài viết
23
Điểm tương tác
7
Điểm
3
ha ha hah .... [smile]

Sự Tĩnh Lặng CỦA TÂM --> sự TĨNH LẶNG VÔ TƯỚNG --> TRÀN ĐẦY Ý THỨC --> VÔ NGÔN, VÔ NGUYÊN --> TÙY ... DUYÊN [smile]

Ở trong phật môn .. người ta thường nói tới SỰ TĨNH LẶNG của TÂM ... nhưng ít ai nói tới SỰ TĨNH LẶNG VÔ TƯỚNG [smile]

thí dụ:

tui đang nói về 1 vấn đề nào đó .. thì có 1 người QUÁT LÊN [smile]

- IM ĐI

- thế là "TÔI IM" ... [smile]

Có thể nói ... đó là 1 sự tĩnh lặng .. khi cái "TÔI ĐANG NÓI" đó biến mất ... nhưng "CÁI TÔI" đó nó không im lặng: nó vẫn xảy ra .. hoạt động đủ cả ... 5 UẨN .. SẮC THỌ TƯỞNG HÀNH THỨC [smile]

có thể trong đầu suy nghĩ tính toán về 1 phản ứng .. có thể trong đầu suy tư 1 sự đè nén .. có thể trong đầu còn nghĩ 1 cái tôi còn tức tối .. bực dọc .. vv....

cho nên ... sự IM LẶNG ĐÓ ... nói thật ra, nếu mà nhìn kỹ --> KHÔNG CÓ NGƯỜI IM LẶNG --> mà chỉ có NGƯỜI KHÔNG NÓI THÔI [smile]


Mặt khác ... Kinh Trường Bộ nói tới 1 trạng thái TĨNH LẶNG bắt đầu từ TỨ SẮC THIỀN ... khi tất cả đều lặng im ... ở trong SỰ TĨNH LẶNG ĐÓ --> KHÔNG CÓ TƯỚNG NÀO CẢ

--> nhưng đó lại là 1 SỰ TĨNH LẶNG --> TRÀN ĐẦY Ý THỨC

Với tâm định tĩnh, thuần tịnh, không cấu nhiễm, không phiền não, nhu nhuyến, dễ sử dụng, vững chắc, bình thản như vậy,

Tỷ-kheo dẫn tâm,

hướng tâm đến tha tâm thông.

hướng tâm đến 1 thân do Ý làm ra ... không thiếu 1 căn nào

hướng tâm đến tam minh lục thông
[smile]


Như vậy ... CÁI TÂM ĐỊNH TĨNH ĐÓ --> KHÔNG PHẢI LÀ KHÔNG CÓ GÌ NHƯ THƯỜNG TA THƯỜNG ĐỒN, THƯỜNG PHỎNG ĐOÁN VỀ NÓ --> mà nó là cái TÂM TĨNH LẶNG VÔ TƯỚNG [smile]

- ở trong đó ... có RẤT NHIỀU .. TRÀN ĐẦY Ý THỨC [smile] cho nên ... mới gọi là TÙY DUYÊN [smile]


chỗ VÔ NGÔN... VÔ NGUYÊN ... cũng là từ 1 NGUỒN GỐC ĐÓ mà ra ... [smile]

- là nơi LẶNG LẼ --> NHƯNG TRÀN ĐẦY --> Ý THỨC [smile]

ờ mà đúng không ?




do đó... tui nghĩ sự TĨNH LẶNG đó --> mới đúng là SỰ IM LẶNG SẤM SÉT --> dẫn chúng ta đến chỗ tận cùng ... căn nguyên của mọi CÁI NỔ ĐÙNG [smile]

Với tâm định tĩnh, thuần tịnh, không cấu nhiễm, không phiền não, nhu nhuyến, dễ sử dụng, vững chắc, bình thản như vậy,

Tỷ-kheo chú tâm, hướng tâm ---> đến sự hóa hiện một thân --> do ý làm ra.

Vị ấy tạo một thân khác từ nơi thân này, cũng là sắc pháp, do ý làm ra, đầy đủ các chi tiết lớn nhỏ, không thiếu một căn nào


chắc chắn và có lẽ [smile]

--> đó là sự TĨNH LẶNG VÔ TƯỚNG .. nhưng TRÀN ĐẦY Ý THỨC --> có thể HƯỚNG TÂM DẤN TÂM --> tới --> việc tạo thành HÓA THÂN [smile]


Lục Tổ Huệ Năng ngộ từ kinh Kim Cang ... ông cũng là người viết lên 1 bài kệ thật hay về SỰ TĨNH LẶNG TUYỆT ĐỐI --> SỰ TĨNH LẶNG VÔ TƯỚNG --> nhưng TRÀN ĐẦY Ý THỨC ĐÓ [smile]

Bồ Đề --> bổn VÔ VẬT [smile]

minh cảnh ... diệc phi đài

bổn lai --> VÔ NHẤT VẬT

hà xứ .. .nhạ trần ai



và nếu chúng ta gọi cái cảnh BỒ ĐỀ ... BỔN LAI VÔ NHẤT VẬT ... cái nơi đó là TÂM [smile] ... thì đó cũng là Ý NGHĨA ĐẠI BI TÂM trong kinh Lăng Già

thế gian --> LY --> sanh diệt

do NHƯ --> HƯ KHÔNG hoa

TRÍ bất đắc HỮU VÔ

Nhi hưng --> ĐẠI BI TÂM [smile]

ờ mà đúng không ? [smile]

:lol: :lol:
Chào bác KLL! Trong các kinh đều dạy tâm k vọng tưởng, loạn động. Nhưng k chỉ cách phải làm thế nào? Ngoài thiền ra, đọc nhiều để ngộ, hay phải tinh tấn cương quyết với bản thân, hay phải có thời gian mới hiểu? Xin bác chỉ dạy cho ạ! Cảm ơn bác
 

thantanmadai

Member
Tham gia
24 Thg 7 2019
Bài viết
131
Điểm tương tác
12
Điểm
18
Người theo đạo Phật có ý kiến gì không? mời các bạn hàng ngày hay nói đến đạo lý, hãy nói mỗi người vài câu cho vui, chẳng hay Ngài DonaTrum không có đạo lý? thật giả chưa rõ có ai biết sự thật không?

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=2593679570739080&id=100002911881757&_rdr

 
Last edited:

khuclunglinh

Moderator
Staff member
Tham gia
26 Thg 12 2017
Bài viết
2,944
Điểm tương tác
582
Điểm
113
Chào bác KLL! Trong các kinh đều dạy tâm k vọng tưởng, loạn động. Nhưng k chỉ cách phải làm thế nào? Ngoài thiền ra, đọc nhiều để ngộ, hay phải tinh tấn cương quyết với bản thân, hay phải có thời gian mới hiểu? Xin bác chỉ dạy cho ạ! Cảm ơn bác
ha ha ha ... kính chào bạn TQH [smile]

TÂM THẬT (CHƠN TÂM) <==> và <===> TÂM GIẢ (VỌNG TÂM)

TÂM không vọng tưởng, không loạn động cũng vậy [smile]
--> nhiều khi nghe sơ qua chỉ là 1 câu nói sơ sài ..nhưng trong đó .. chứa đựng cả 1 bầu trời CỤ THỂ [smile]

thí dụ như Bồ Đề Đạt Ma nói trong bài giàng đầu tiên cho Lương Võ Đế về Pháp Thân = Chơn Tâm do Phạm Công Thiện dịch thì có đoạn:

Pháp Thân này vĩnh cửu [không chết]

trải qua muôn lượng kiếp [vẫn không chết ->> THƯỜNG]

vẫn ung dung --> ĐI VÀO --> mọi kiếp sống

bất tăng bất giảm

bất cấu bất tịnh
[smile]

Như vậy ... chúng ta chỉ có thể nghe qua cũng mường tượng ra ... À thì ra là một miêu tả 1 CÁI GÌ "KHÔNG CHẾT" = LUÔN CÓ TRONG MỖI KIẾP SỐNG = mà lại không chết như là "MỖI SINH MẠNG" trong mỗi kiếp sống đó [smile]

Ở trong phật giáo .. đúng lý ra thì không có sự phân chia về thiền, các môn học, các phương pháp ... bởi vì 1 lý do đơn giản:

===> như chúng ta đã thấy ... phật pháp muôn ngàn .. vô lượng sinh mạng kiếp sống khác nhau ==> "VẪN ĐỒNG 1 TÂM" ... phật pháp muôn ngàn vẫn thảy nơi --> 1 NGUỒN --> LÀ TÂM mà ra [smile]

cho nên cũng từ ý nghĩa đấy mà có câu: ĐỒNG THỂ [tất cả các sinh mạng] --> ĐỒNG THỂ --> TỨC --> ĐẠI BI "TÂM" [smile]


bất kỳ việc làm gì chúng ta làm .. học gì .. hiểu gì .. nói gì .. tư tưởng gì ... dù chúng ta có đi vào kiếp sống nào, sinh mạng nào .. là ai .. thì ở trong đó "VẪN CÓ" 1 CÁI TÂM CHÂN THẬT [smile]

chúng ta tồn tại ... hiện hữu .. cũng vẫn là do cái TÂM CHÂN THẬT ẤY hiện hữu .. và tồn tại ...

do đó ở trong Kinh thường hay có 1 câu ...

BIẾT --> thì KHÔNG SAI

CÒN KHÔNG BIẾT --> thì cái gì CŨNG SAI

đó là NHẤN MẠNH CHỖ "BIẾT" có phải là CHƠN TÂM KHÔNG ? ... còn nếu không phải .. thì chỗ BIẾT ĐÓ không nên gọi là GIÁC .. mà thường được dùng bằng những danh từ khác: như là KIÊN .. VĂN .. GIÁC TRI [smile .. cũng tại vì danh từ thường được dùng không rõ ràng .. khiến người ta không miêu tả được rõ ràng được hiện tượng .. CHƠN TÂM THƯỜNG TRÚ ] ....

mặt khác ... NHẤN MẠNH CHỖ KHÔNG BIẾT ... là cái gì cũng SAI .. là tại vì "KHÔNG BIẾT = CÁI TÂM CHÂN THẬT" ... nhận cái "VỌNG TÂM" = không thường, loạn động, sanh lão bịnh tử .. thì "TA cũng" trầm luân .. tăng giảm sinh tử theo nó [smile] --> đó là chuyện đương nhiên thôi [smile]

thí dụ mới mua chiếc XE MỚI ... VỪA CHẠY RA ĐƯỜNG .. dừng lại mua nước mía uống ... xong rùi ĐỀ MÁY HỎNG LÊN NỮA [smile]

--> CHẾT TA [smile]


ờ mà đúng không ? [smile]

:lol: :lol:
 
Bên trên