chút bân khuâng

Khong

Registered
Tham gia
25 Thg 10 2006
Bài viết
2
Điểm tương tác
0
Điểm
1
Địa chỉ
N/A
tôi thì không hiểu biết nhiều nên rảnh rỗi hay nghe các thầy giảng trên mạng về đêm ,nghe nhiều cũng thấy tâm được an ủi rất nhiều, trong cuộc đời bể khổ,tầm dâu... vì hầu hết các bài giảng đều tụ chung vô nhân quả và luân hồi,chấp nhận số phận,,an vui tự tại......Đôi lúc cũng giật mình( ngộ).nhân quả và luân hồi mặc dù là một giáo dục nhân bản rất hay. nhưng chung qui chỉ là những suy đoán,diễn giải vô căn cứ,thiếu chứng minh...Nếu lấy nó làm liều thuốc an thần trong'' cùng'' cực thì quá tốt Nhưng nếu lấy nó làm quyết định cho cuộc sống thì có quá hồ đồ không??? (lấy sự suy đoán quá khứ,tương lai để quyết định cho thực tế hiện tại và tương lai ) người tây âu họ sống rất thực tế nhưng xã hội họ'' NHÂN'' bản hơn người á châu rất nhiều ai cũng phải công nhận.
 

vienquang6

Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn - Quyền Admin
Staff member
Tham gia
6 Thg 2 2007
Bài viết
6,441
Điểm tương tác
1,722
Điểm
113
tôi thì không hiểu biết nhiều nên rảnh rỗi hay nghe các thầy giảng trên mạng về đêm ,nghe nhiều cũng thấy tâm được an ủi rất nhiều, trong cuộc đời bể khổ,tầm dâu... vì hầu hết các bài giảng đều tụ chung vô nhân quả và luân hồi,chấp nhận số phận,,an vui tự tại......Đôi lúc cũng giật mình( ngộ).nhân quả và luân hồi mặc dù là một giáo dục nhân bản rất hay. nhưng chung qui chỉ là những suy đoán,diễn giải vô căn cứ,thiếu chứng minh...Nếu lấy nó làm liều thuốc an thần trong'' cùng'' cực thì quá tốt Nhưng nếu lấy nó làm quyết định cho cuộc sống thì có quá hồ đồ không??? (lấy sự suy đoán quá khứ,tương lai để quyết định cho thực tế hiện tại và tương lai ) người tây âu họ sống rất thực tế nhưng xã hội họ'' NHÂN'' bản hơn người á châu rất nhiều ai cũng phải công nhận.
Xin cảm ơn Bạn. VQ chờ mong Bạn tiếp tục chia sẻ ạ...
 

thantanmadai

Registered
Tham gia
24 Thg 7 2019
Bài viết
137
Điểm tương tác
13
Điểm
18
tôi thì không hiểu biết nhiều nên rảnh rỗi hay nghe các thầy giảng trên mạng về đêm ,nghe nhiều cũng thấy tâm được an ủi rất nhiều, trong cuộc đời bể khổ,tầm dâu... vì hầu hết các bài giảng đều tụ chung vô nhân quả và luân hồi,chấp nhận số phận,,an vui tự tại......Đôi lúc cũng giật mình( ngộ).nhân quả và luân hồi mặc dù là một giáo dục nhân bản rất hay. nhưng chung qui chỉ là những suy đoán,diễn giải vô căn cứ,thiếu chứng minh...Nếu lấy nó làm liều thuốc an thần trong'' cùng'' cực thì quá tốt Nhưng nếu lấy nó làm quyết định cho cuộc sống thì có quá hồ đồ không??? (lấy sự suy đoán quá khứ,tương lai để quyết định cho thực tế hiện tại và tương lai ) người tây âu họ sống rất thực tế nhưng xã hội họ'' NHÂN'' bản hơn người á châu rất nhiều ai cũng phải công nhận.
Nếu nói về nhân quả cho thật đúng pháp theo Phật Pháp thì tôi nghĩ rằng hầu hết đã diễn giải sai về nhân quả, hầu hết cứ lấy những lời từ sách vở viết ra mà theo họ những sự kiện xảy ra trong một đời người ví dụ như một người giết người và tham lam độc ác chuyên hãm hại người khác thì sẽ có ngày sẽ bị pháp luật bắt được và trừng trị, họ thường nghĩ đó là do nhân quả mà ra, nhưng xét theo nghĩa nào đó thì đây chưa hẳn là đúng luật nhân quả, ví như trên thế gian này có rất nhiều kẻ ác bá, hung hãn thậm chí có thể gọi là tội đồ của nhân loại, nhưng nó vẫn có một cuộc đời đầy mỹ mãn về vật chất , tinh thần quyền lực , có thể nói là đến lúc lìa đời vẫn còn được người đời tôn vinh ngưỡng mộ.... mà không hề có việc nhân quả báo oán gì xảy ra cả .
Cho nên cái mà gọi là nhân quả theo Phật đạo phải thật sự liễu ngộ và giải thích thật đầy đủ ...mới có thể khẳng định như thế nào là nhân quả của nhân quả báo ứng.
Xã hội loài người vốn là một xã hội phức tạp đan xen nhiều quan niệm , tín ngưỡng, phong tục, hiểu biết ...rất khác nhau, nhưng dù là ở đâu quốc gia nào hay vùng miền nào loài người , hay nói đúng hơn con người cũng đã có sẵn cái gọi là lẽ phải , đồng với tánh thiện tự có, chính vì vậy những điều xấu ác chống lại con người luôn được con người cảnh giác và bảo vệ, khi xã hội càng văn minh, loài người lại càng ý thức được điều đó, cho nên những kẻ ác thường được hầu hết con người săn đuổi và kìm hãm hoặc hạn chế tội ác do chính những con người xấu gây ra, song xã hội không bao giờ chặn đứng và giải quyết được vấn đề này bởi mâu thuẫn xã hội là một tất yếu.....
Chuyện một người làm ác rồi bị bắt hoặc là phải chịu những ác nghiệp khác do sự trả thù từ những nạn nhân mà chính nó gây ra thì đây là một sự giải quyết xung đột , mâu thuẫn mang tính cá nhân, hay là một sự trừng phạt theo luật định chế tài của một nhóm người hay .... nó phù hợp và thỏa mãn về tâm lý xã hội và cuộc sống mỗi thành viên cộng đồng, chứ chưa hẳn nó mang tính nhân quả báo ứng của Phật Đạo
Nếu hiểu theo nghĩa Phật Pháp , tôi nghĩ rằng, chính trong nội tại nơi cuộc sống và tâm hồn mỗi người là thấy rõ và hiểu sâu sắc nhất về nhân quả.
Tôi thí dụ, một người chưa từng bố thí cho ai , chưa từng nghĩ đến ai được chỉ vì họ nghèo , họ vất vả, tự thân mình còn tủi hổ và bị khinh bỉ .... nhưng rồi bỗng một hôm khi mà sự may mắn nào đó đã có một chút tài vật , lòng thiện tâm trỗi dậy và rồi , họ đã làm được một điều mà đến họ cũng chưa từng nghĩ đến, đó là cứu giúp một người trong cơn hoạn nạn kể cả tiền tài và sức lực cùng sự nhẫn nại....
Và rồi từ cái giây phút ấy , họ thấy mình đã hoàn toàn khác , họ thấy mình có ý nghĩa hơn, họ thấy yêu cuộc đời này hơn , họ thấy trân trọng mọi thứ thuộc về con người , và họ đã dần dần trở thành một con người mới , và tất nhiên trong con mắt xã hội họ được sự gần gũi , chia sẻ và .......
Đây là điều mà theo tôi nghĩ khái niệm nhan quả chính là một phương pháp giáo dục thâm thúy và tinh tế nó bao gồm từ hành vi , suy nghĩ .... mà thực chất là con đường tu tập theo chân lý Đạo Phật. chỉ có cách từ thực tế khổ đau , con người đã nhận ra sự thật chân lý nhân quả không ngoài thân tâm của chính mình, ngay hiện đời mà không phải quá khứ hay vị lại.
Còn chuyện người Âu họ không có nền triết học theo Đông Phương , nhưng họ sớm có nền văn minh tiên tiến, chính nhờ có sự phát triển về công nghiệp mà họ đã nhận ra sự man rợ từ nền công nghiệp mà ra, họ sớm gần gũi với những gì mà họ khám phá từ thế giới bên ngoài cùng tố chất tư duy logic khoa học, họ nhận rõ được mối liên hệ giữa các thành phần chủng loại trên hành tinh, sự nương tựa vào nhau để cùng tồn tại ..... cho nên người Âu Châu sống rất có lý về cái gọi nhân bản, nhưng họ bế tắc về phương pháp giải quyết , mà thực tế không phải chỉ ở Âu Châu , khắp nơi trên thế giới đã ý thức được nhưng chưa nơi nào thực hành trọn vẹn niềm khao khát về một thế giới nhân bản được, vì còn đó những lề lối , quan niệm , phong tục ... và quan trọng nhất là trí tuệ không đồng đẳng cùng một nền khoa học hiện đại đã đem lại không ít những sung sướng khoái lạc nên đã thúc đẩy sự ham muốn đam mê ....và đã đẩy không ít một bộ phận của xã hội loài người vào sự sa ngã ..dẫn đến tội ác.
Chính vì vậy Phật Đạo rất cần những bậc kì tài ra đời để thực sự đem lại một hướng giáo dục chân chính , đúng đắn, tránh hời hợt sai nghĩa làm cho con đường trở về với cái thiện chân của con người không bị lệch lạc theo quan niệm mê tín, dị đoan và rơi vào ảo tưởng một sự thực phi chân lý dẫn đến ngộ nhận về nhân quả...
 
Last edited:

thantanmadai

Registered
Tham gia
24 Thg 7 2019
Bài viết
137
Điểm tương tác
13
Điểm
18
CÁC ĐẠI ĐỨC PothiLa THÔNG MINH Ở DIỄN ĐÀN ĐÂU RỒI VÀO NÓI VỀ NHÂN QUẢ XEM NÀO
Vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng xảy ra lúc 8h10 ở dốc Phà Bủn (Huội Tụ, Kỳ Sơn, Nghệ An).

Ô tô BKS 29A - 1636 chở đoàn nghệ thuật tình thương, Trung tâm dạy nghề nhân đạo cho người khuyết tật Việt Nam gồm 8 người đâm vào taluy dương của đường dốc quanh co.

Ô tô đoàn nghệ thuật tình thương lao vào vách núi, 2 người chết
Ô tô lao vào vách núi
2 người tử vong tại chỗ là chị Đinh Thị Thuận (SN 1982) và ông Nguyễn Công Minh (SN 1969), cùng ở xã Nam Thanh, huyện Nam Đàn.

Có 5 người bị thương: Lê Thị Hậu (SN 1975), Lê Văn Quý (SN 1984), Nguyễn Thị Ngát (SN 1983), Trần Thị Lan (SN 1978) và Ngô Công Hoàng (SN 1987).

Tài xế mắc kẹt trong cabin, tới 11h mới giải cứu được.

Đồn trưởng Đồn Mỹ Lý (huyện Kỳ Sơn), Trung tá Nguyễn Sỹ Đức cho biết, lực lượng Bộ đội Biên phòng đã cử 20 chiến sỹ mang cáng cứu thương, dụng cụ quân y cứu người, đưa người bị nạn ra khỏi xe, vận chuyển đi viện cấp cứu.

Những người gặp nạn đang trên đường vào biểu diễn văn nghệ cho trường THCS Bắc Lý để kêu gọi ủng hộ, giúp đỡ người khuyết tật.

"Đoàn biểu diễn nghệ thuật đến nhiều nơi ở huyện Kỳ Sơn biểu diễn suốt 5 ngày qua. Sáng nay, đoàn đi từ 6h sáng từ trung tâm thị trấn Mường Xén vào xã Huội Tụ để biểu diễn thì gặp nạn", Trung tá Đức thông tin.

Một số hình ảnh hiện trường vụ tai nạn:

Ô tô đoàn nghệ thuật tình thương lao vào vách núi, 2 người chết

Ô tô đoàn nghệ thuật tình thương lao vào vách núi, 2 người chết
Ô tô đoàn nghệ thuật tình thương lao vào vách núi, 2 người chết
Ô tô đoàn nghệ thuật tình thương lao vào vách núi, 2 người chết
Ô tô đoàn nghệ thuật tình thương lao vào vách núi, 2 người chết
Ô tô đoàn nghệ thuật tình thương lao vào vách núi, 2 người chết
Ô tô đoàn nghệ thuật tình thương lao vào vách núi, 2 người chết
Lực lượng Bộ đội Biên phòng đồn Mỹ Lý tìm cách giải cứu tài xế mắc kẹt trong cabin
Ô tô đoàn nghệ thuật tình thương lao vào vách núi, 2 người chết
Ô tô đoàn nghệ thuật tình thương lao vào vách núi, 2 người chết
Nỗ lực phá cửa xe, đưa tài xế ra ngoài
Ô tô đoàn nghệ thuật tình thương lao vào vách núi, 2 người chết
Bộ đội Biên phòng Nghệ An sơ cứu người gặp nạn tại hiện trường
 
Last edited:

thantanmadai

Registered
Tham gia
24 Thg 7 2019
Bài viết
137
Điểm tương tác
13
Điểm
18
Bâng khuâng chiều ngẩn ngơ chiều
Lòng không sao cả hiu hiu khẽ buồn
Không ai còn lạ gì với câu "Sống là cho đi mà không cần nhận lại". Nhưng dường như người ta vẫn luôn nhìn nhận cái "nhận lại" là một thứ gì đó đẹp đẽ lắm, vật chất lắm mà chưa từng nghĩ đến những điều xấu xí, tiêu cực. Bởi thế nên mới có những câu chuyện về một số người đã sẵn sàng cho hết đi, trong lòng không hề trông mong được đền đáp gì, nhưng cuối cùng lại phải đánh đổi bằng những cái giá đắt ngoài sức tưởng tượng.
1. Nhảy xuống sông cứu người, lên bờ mất sạch tài sản

Làm phúc phải tội: Khi con người lựa chọn giơ tay cứu giúp đồng loại nhưng lại phải trả những cái giá quá đắt - Ảnh 1.
Làm được việc tốt nhưng anh Tuân lại chỉ muốn giấu nhẹm.
Sáng 10/4/2014, khi anh Nguyễn Văn Tuân đi ngang qua cầu Phú Xuân thì nghe thấy tiếng hô hào dưới sông có người chết đuối. Anh vội dừng xe, cởi bớt áo quần cho đỡ vướng rồi dũng cảm lao xuống dòng nước chảy xiết.

Trước khi xuống nước, anh đem toàn bộ giấy tờ cũng như đồ đạc của mình gửi nhờ một người đàn ông ngoài 50. Cứu người thành công, anh tìm lại quần áo để mặc thì mới phát hiện cả điện thoại lẫn ví tiền đều đã biến mất tự lúc nào.

Làm việc tốt lẽ ra phải là một việc đáng tự hào lắm, thế nhưng anh Tuân lại chỉ muốn giấu nhẹm nó đi. Thay vì được khen ngợi thì anh lại được nhận về những lời chê bai: "Cả trăm người ai cũng trố mắt nhìn, sao mày dại dột thế, lỡ chết thì làm răng?"

Anh chẳng mong gì hơn đâu, nhưng chắc hẳn anh đã thất vọng lắm. Một mạng người đang chấp chới sống chết ngay trước mắt, nào có quá nhiều thời gian và suy tính cho thiệt hơn. Dù anh có dại, mà cái dại ấy có thể đánh đổi được một mạng người thì cũng đáng lắm. Anh chẳng cần phải trở thành người khôn, vì ai muốn dại được như anh thì còn khó hơn cả hái sao trên trời.

2. Bị chính người mình tự tay cứu giúp đánh rách môi, lệch sống mũi

Làm phúc phải tội: Khi con người lựa chọn giơ tay cứu giúp đồng loại nhưng lại phải trả những cái giá quá đắt - Ảnh 2.
Đây là tất cả những gì mà chị M. được "nhận lại" khi có lòng tốt giúp đỡ người khác.
Vào ngày 22/11 năm ngoái, trên đường đi làm về bắt gặp một nhóm thanh niên bị thương, cô gái tên H.B.M đã tiến đến giúp sơ cứu và đưa vào bệnh viện.

Tại đây, do nhóm người này không có đủ tiền đóng viện phí nên chị M. đã đưa 2 triệu đồng giúp đỡ nhưng bị từ chối. Sau đó, nghe tin hai trong số bệnh nhân đó phải chuyển viện lên tuyến trên điều trị nên chị đã đưa sợi dây chuyền vàng của mình cho một cô gái trẻ để lo liệu mọi việc. Chị cũng nhấn mạnh sau khi khỏe lại thì mua trả chị một sợi dây khác hoặc có thể trực tiếp trả bằng tiền mặt.

Chị M. vừa nói dứt câu thì người đàn ông bị thương trong nhóm này giật lấy sợi dây chuyền rồi vứt thẳng xuống đất. Tuy tức giận nhưng chị vẫn cố giải thích ý tốt của mình. Thế nhưng người này vẫn chẳng nói chẳng rằng, liên tục đấm đá vào mặt chị. Chị bị đuổi đánh đến tận hành lang bệnh viện, cuối cùng đành phải bỏ xe ở đấy rồi bắt taxi trốn về nhà.

Hơn cả những vết thương bên ngoài, chị bị tổn thương sâu sắc bởi chính lòng tốt của mình. Đúng là cái chuyện làm phúc phải tội. Chẳng thà cứ vô cảm, thờ ơ lướt qua thì đã không sao. Nhưng những người như chị vẫn cứ sẵn sàng "rước họa vào thân" chỉ vì họ không thể làm khác. Họ sợ hãi, nhưng vẫn chấp nhận chuyện mình sẽ gặp rắc rối. Bởi đó là đạo đức căn bản, là tính thiện và lòng trắc ẩn vốn có, là lương tâm mà con người tuyệt đối không thể đi ngược.
 
Bên trên