Cao nhất trên đời

NA TIÊN

Active Member
Tham gia ngày
27 Tháng 11 2006
Bài viết
423
Reaction score
78
Điểm
28
CAO NHẤT TRÊN ĐỜI

Một vị Bà-la-môn được xã hội kính trọng. Ông thắc mắc không biết họ kính trọng mình vì điều gì. Vị này sống dựa vào vua Kosala, thọ tam quy y, giữ năm giới không sai phạm, thông suốt ba tập Vệ-đà.

Vị Bà-la-môn ấy suy nghĩ: vua đối với ta kính trọng hơn nhựng người Bà-la-môn khác và đặt ta vào địa vị tối thượng.
Nhưng nhà vua kính trọng ta là do dòng dõi, nghề nghiệp hay là do giới đức của ta? Ta hãy đem ra thử thách.

Một hôm, vị ấy, sau khi đi hầu vua, lúc trở về nhà, không hỏi ai, lấy một đồng tiền vàng của người giữ tiền. Người giữ tiền, vì kính trọng vị Bà-la-môn, ngồi yên không nói gì,
Ngày kế tiếp, người ấy lấy hai đồng tiền vàng. Người giữ tiền chịu đựng như trước.
Ngày thứ ba, người Bà-la-môn lấy cả một nắm tay đồng tiền vàng. Người giữ tiền nói: Hôm nay là ngày thứ ba nhà ngươi đánh cắp tài sản của nhà vua!

Và anh ta la lớn ba lần:
-Ta đã bắt dược tên ăn trộm tài sản của nhà vua.

Người ta chạy từ nhiều phía đến và nói:
-Từ trước đến nay người giả bộ có đức hạnh!

Chúng đánh người Bà-la-môn đó hai ba đấm, trói lại và dắt đến trước vua. Rất ân hận, hối tiếc, vua nói:

- Này người Bà-la-môn kia, sao ngươi lại làm điều xấu như vậy? Hãy dẫn hắn đi trừng phạt theo lệnh ta.

- Thưa đại vương, tôi không phải là người ăn trộm.

- Vậy sao ngươi lấy các đồng tiền của ta.

- Ngài đối xử với tôi rất kính trọng nên tôi đã làm như vậy để xem ngài kính trọng tôi vì dòng dõi, nghề nghiệp hay đức giới của tôi.
Nay tôi được biết một cách chắc chắn rằng ngài kính trọng tôi do đức giới chứ không phải do dòng dõi hay nghề nghiệp của tôi.
Do đó, tôi kết luận: trên đời này giới cao nhất, là đệ nhất.

Vị Bà-la-môn nói tiếp:

- Tôi cũng biết rằng, tôi không thể nào thành tựu giới này một cách tốt đẹp khi tôi còn sống trong nhà, thụ hưỡng các uế nhiễm. Hôm nay tôi sẽ đi đến Kỳ Viên và sẽ xin xuất gia với bậc Đạo sư. Hãy cho phép tôi xuất gia.

Nhà vua chấp thuận. Người nay vừa đi đến Kỳ Viên xin xuất gia, bạn bè và quyến thuộc không ai có thể ngăn cản được. Vị này rèn luyện không ngưng nghỉ và chứng quả A-la-hán.

Mọi người nói tới câu chuyện của người này.

Khi nghe được câu chuyện đang bàn đến, bậc đạo sư nói:

- Này các Tỷ-kheo, không phải chỉ ngày nay mới có trường hợp như người Bà-la-môn này, sau khi thử thách giới đức của mình, đã xuất gia và đạt được giải thoát cho mình. Thuở xưa, các bậc hiền trí, sau khi thử thách giới đức của mình, đã xuất gia và rèn luyện để sanh lên cõi trời Phạm Thiên.

BÀI HỌC:

Qúy vị thân mến,
Vị bà la môn đã quy y Tam Bảo và sống tròn năm giới (năm nguyên tắc sống an lạc) thế nhưng vì muốn "kiểm tra" xem bản thân mình được người ta quý trọng là vì lý do gì:kiến thức, tài năng, tài sản, danh tiếng, giới hạnh v.v.. nên ông ta đã làm pháp thử "phạm giới" ....Để nhận ra sự thật: người ta kính mình vì tư cách đạo đức của mình (người có giới hạnh). Chính vì nhận chân được sự thật này nên quyết tâm xuất gia, nghiêm trì giới luật, để đạt đến bến bờ giác ngộ , giải thoát.

Qúy vị thân mến,
Điều cao quý trên thế gian này chính là GIỚI luật, vì đó là áo phao giúp chúng ta vượt thoát biển sanh tử, là áo giáp giúp ta tránh được làn tên mũi đạn khổ não do ba nghiệp gây tạo.
Giữ được phần nào ta sẽ an vui phần đó, giữa được phần nào ta sẽ giúp được người khác an vui phần đó,...

Chúng ta là phàm phu không nên "thí nghiệm" như vị bà la môn trên, nếu không chúng ta sẽ phải chịu rất nhiều khổ lụy. Ví như khi quý vị đi du lịch ở các nước, quý vị được người ta phục vụ như "thượng đế"; thế nhưng do thấy người ta "sơ hở" nên quý vị lấy cái "kẹp tóc" và... "quên" trả tiền; thì lập tức camera an ninh ghi nhận, và khi đó nhà chức trách sở tại sẽ ghi tên quý vị vào danh sách "phạm pháp"...và sau đó là những hệ lụy đầy rắc rối...
 
Top