Các Bài Văn Tác Bạch cúng dường (sưu tầm)

Linhthoai

Ban Đại Biểu nhiệm kỳ III (2015-2016)
Staff member
Tham gia
21 Thg 4 2012
Bài viết
343
Điểm tương tác
173
Điểm
43
1. TB cầu siêu cho Mẹ.( cúng Trai Tăng )

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Kính bạch Chư Tôn Hòa Thượng, Chư Thượng Tọa, Đại Đức Tăng Hôm nay, là tuần ……của Mẫu thân chúng con tên là: . pd:………… từ trần ngày….tháng….năm ……, hưởng thọ.................

.......Giờ này, trước Phật đài trang nghiêm, thanh tịnh, xin chư tôn đức cho phép tang quyến chúng con được bày tỏ nỗi nhớ thương và lòng biết ơn của chúng con đối với người mẹ hiền đã khuất.
"Mẹ hỡi bây giờ Mẹ ở đâu?!
Có hay con nhớ Mẹ con sầu,
Có hay gọi Mẹ trong nước mắt,
Mẹ hỡi bây giờ mẹ ở đâu?!"​

.......Thưa Mẹ! giờ, mẹ mất đi, chúng con mới cảm nhận rõ sự bất hạnh, thiệt thòi khi không còn mẹ. Cả cuộc đời trong âm thầm mẹ đã hết lòng yêu thương, lo lắng, hy sinh cho chúng con. Dưới mắt mẹ, chúng con dù đã lớn nhưng vẫn là những đứa con bé bỏng của cha mẹ ngày nào, sự an vui hạnh phúc của chúng con chính là niềm an vui hạnh phúc của mẹ; sự đau khổ nhọc nhằn của chúng con là nỗi đau khổ nhọc nhằn của mẹ bị nhân gấp bội lần. Còn chúng con từ lâu đã quen có mẹ, quen dựa vào tình thương bao la trời biển, quen ỷ vào sự lo lắng, vào lòng bao dung của mẹ- nên không ít lần, chúng con đã làm mẹ buồn lòng.Thật đau lòng cho chúng con, nay nhớ mẹ, chúng con biết tìm đâu cho gặp nữa ! Mấy mươi năm sống cùng với mẹ, nghĩa tình thâm trọng, làm sao chúng con quên được mẹ, mẹ ơi! Chúng con thật ngu dại biết bao, khi sống với mẹ mà chưa hết lòng làm “mẹ vui” và không tận hưởng hết những ngày “có mẹ”, để khi thấy được sự cần thiết thiêng liêng của mẹ là lúc chúng con phải vĩnh viễn cách xa.
“Mẹ hỡi, từ nay vĩnh biệt rồi.
Cành huyên gãy đổ, giọt sương rơi .
Mẹ như cách hạc bay về núi.
Gió bãi, trăng ghềnh mây nước trôi”
.......Ngưỡng bạch chư tôn thiền đức,Chúng con có nghe:

“Lên núi nhớ công cha,
Xuống sông thương tình mẹ,
Ôi núi cao biển rộng.
Ôi sông dài mênh mông,
Hai vai con gánh nặng .
Từ vô lượng kiếp rồi,
Ơn cha và nghĩa mẹ,
Lặn hụp biển luân hồi”.​

Kính Bạch Hòa Thượng cùng Chư Tôn Đức!
Ngày qua, được Chư Tôn Đức, quan lâm về Tư gia chúng con, nhất cú, nhất kệ, tụng kinh cầu nguyện cho Mẹ chúng con được nghe kinh hầu sớm siêu thoát u đồ, tiêu diêu về miền Tịnh Cảnh.
Giờ đây, trước bảo tọa trang nghiêm, hương trầm quyện tỏa,để tỏ lòng hiếu thảo, chúng con sắm lễ vật trai nghi, nguyện trên 10 phương chư Phật Chứng Minh, kế đó kính Chư hiện tiền Tăng mẫn nạp.
Ngưỡng mong Chư Tôn Thượng tọa, Đại Đức Tăng từ bi hứa khả, để choMẹ chúng con được siêu sanh cực lạc và gia đình chúng con được ân triêm công đức mà trọn niềm hiếu đạo. Kính mong Từ bi mẫn cố.
.....................................................Nam mô hoan hỷ tạng Bồ Tát ma Ha Tát.
 

Linhthoai

Ban Đại Biểu nhiệm kỳ III (2015-2016)
Staff member
Tham gia
21 Thg 4 2012
Bài viết
343
Điểm tương tác
173
Điểm
43
2. TB cầu siêu cho Cha.( cúng Trai Tăng )

NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
Kính bạch chư Tôn Thiền đức, chúng con có nghe:

" Muốn lên bờ giác phải dùng thuyền bố thí, muốn siêu độ hương linh phải nhờ cách Phạn tăng".
Nay chúng con đã biết pháp cúng dường là một phương tiện để gieo trồng công đức. Được chư Phật chứng minh, Thánh hiền hoan hỷ, nên Phật tử chúng con noi gương hưởng ứng. Phương chi cúng dường phàm tăng được Thánh tăng xuống phước. Phàm thánh không hai, gieo giống ở năm nay, sang năm trổ lộc. Vì Nhân quả nhất như. Do đó, hôm nay nhân ngày cho hương linh thân Phụ chúng con
Thọ: pháp danh từ trần:

Gia đình Chúng con thành tâm thiết lễ Trai Tăng cúng dường .

Kính bạch chư Tôn Thiền đức, nhờ sớm nghe được Phật pháp, làm người Phật tử, nhờ thầy sáng dắt dìu, chúng con đã biết được công ơn sâu nặng của cha mẹ, hai đấng sanh thành cao cả đã nuôi dưỡng từ khi chúng con còn trong bụng mẹ. Cưu mang nặng nề, sanh đẻ khổ đau, lam lũ cực nhọc, ăn đắng uống cay, chịu đựng bao gian khó, tạo biết bao nhiêu điều tội lỗi. Hy sinh cả cuộc đời để đổi lấy nụ cười và hạnh phúc cho chúng con.Ôi ân đức sanh thành dưỡng dục cao hơn non thái,biển rộng bao la.
Công Cha như núi Thái,Nghĩa mẹ tợ Sông dài.
Dù hai vai cỏng nặng, cũng khó báo ân sâu.

Thật vậy,Chúng con chưa kịp đền đáp, thì lão thân đã bị định luật vô thường khắc nghiệt cướp đi mất rồi hình dáng người Cha hiền thân yêu dấu nhất đời của chúng con; người đã về miền thiên cổ, để lại cho chúng con bao niềm thương nỗi nhớ.

Nay,Vâng lời Phật dạy, noi gương hiếu hạnh của Mục Kiền Liên Tôn giả, chúng con nén nỗi bi thương sầu khổ, để lo việc báo hiếu cho Phụ Thân.

.
Ngưỡng bạch chư tôn thiền đức,Chúng con có nghe:
“Lên núi nhớ công cha,
Xuống sông thương tình mẹ,
Ôi núi cao biển rộng.
Ôi sông dài mênh mông,
Hai vai con gánh nặng
Từ vô lượng kiếp rồi,
Ơn cha và nghĩa mẹ,
Lặn hụp biển luân hồi”.
Kính Bạch Chư Tôn Đức!
Công ơn Cha Mẹ như trời cao bể rộng, không gì so sánh bằng, những ngày qua, được Chư Tôn Đức, quan lâm về Tư gia nhất cú nhất kệ, tụng kinh cầu nguyện cho Cha chúng con được nghe kinh sớm siêu thoát u đồ, tiêu diêu về miền Tịnh Cảnh. Giờ đây, trước bảo tọa trang nghiêm, hương trầm quyện tỏa, chúng con sắm lễ vật trai nghi, nguyện trên 10 phương chư Phật Chứng Minh, kế đó kính Chư hiện tiền Tăng mẫn nạp.
Ngưỡng mong Chư Tôn Thượng tọa, Đại Đức Tăng từ bi hứa khả, để cho gia đình chúng con được ân triêm công đức và trọn niềm hiếu đạo, Kính mong đại từ mẫn cố. đại từ mẫn cố.
Nam mô hoan hỷ tạng Bồ Tát ma Ha Tát.
 

Linhthoai

Ban Đại Biểu nhiệm kỳ III (2015-2016)
Staff member
Tham gia
21 Thg 4 2012
Bài viết
343
Điểm tương tác
173
Điểm
43
3.TB .Vợ cúng cho chồng (cúng trai Tăng)

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Kính bạch Chư Tôn Đức. Hôm nay ngày:
là ngày cầu siêu cho hương linh Lương Phu con tên là: . pd:………… từ trần ngày….tháng….năm ……, hưởng thọ:
mất ngày:
Kính bạch Chư Tôn Đức:

Chim loan phụng từ xưa hòa hợp, Đàn sắc cầm bổng đứt dây tơ.
Âm dương đôi ngã cách xa, Bóng kia hình nọ bây giờ tìm đâu ?

(Ngày xưa chúng con vâng lệnh song thân mà hòa duyên cầm sắc)
(Ngày xưa chúng con sống với nhau như chim liền cánh,như cây liền cành)
Những tưởng được trăm năm hạnh phúc, nào ngờ vô thường chợt đến đã cướp mất người bạn đời yêu quý. Ôi! Kẻ ở người đi đau lòng xót dạ.

Tình nghĩa bao đời muốn cách phân,Hẹn nhau đi hết quảng đường trần.
Tóc xanh chưa bạc buồn gảy ghánh,còn một mình con giữa thế nhân.

Chúng con vẫn biết.- Hể có sanh thì có tử, nhưng vẫn đau long khi cảnh cũ còn đây mà người xưa chẳng thấy.
Đau xót nhẻ kẻ đi người ở, Buồn đau thay đấy khuất đây còn.
Báo đáp nhau chút nghĩa sắt son, Cầu Phật độ hồn sang Tịnh cảnh.

Giờ đây tạm gát lại niềm đau.- Chúng con kiền thỉnh Tam Tôn, mong được gia trì hộ niệm cho vong linh Chồng của con được nhẹ nhàng theo Phật.

Ngưỡng mong chư Tôn Đức từ bi chú nguyện, cho Hồn chàng được siêu sinh,mà gia đình chúng con cũng được thừa tư Phước Huệ.

NAM MÔ CHỨNG MINH SƯ BỒ TÁT, MA HA TÁT.
 

Linhthoai

Ban Đại Biểu nhiệm kỳ III (2015-2016)
Staff member
Tham gia
21 Thg 4 2012
Bài viết
343
Điểm tương tác
173
Điểm
43
4.TB . chồng cúng cho Vợ (cúng trai Tăng)

Nam Mô A Di Đà Phật
Kính bạch Chư Tôn Hoà thượng, Thượng toạ hiện tiền Đại đức Tăng, Ni.Tang quyến chúng con hôm nay có duyên sự đầu thành đảnh lễ kính dâng lời tác bạch (lạy 01 lạy).
Kính bạch chư Tôn Đức,
Tình nghĩa bao giờ muốn cách phân.- Hẹn nhau đi hết quảng đường trần
Tóc xanh chưa bạc buồn gãy Gánh,- Còn một mình con giữa thế nhân .

Hôm nay là tuần chung thất của hiền thê chúng con là phật tử …………………………………………

nhớ lại người bạn đời đã từng chia ngọt sẻ bùi trong tình nghĩa vợ chồng suốt quãng đời trên trần thế. Ôi! Thâm tình chưa vẹn mà người đã vĩnh viễn ra đi để lại cho tang quyến chúng con bao nỗi niềm thương nhớ. Không biết giờ này hiền thê chúng con được an vui nơi miền Phật cảnh hay đang bị đoạ đày nơi khổ thú? Nghĩ đến tình xưa nghĩa cũ, những buổi vui buồn có bên nhau, những tưởng trăm năm hạnh phúc, nào ngờ đâu sắc cầm biệt điệu, nổi buồn đau lẽ bạn giữa cuộc đời, mặc dù bốn mươi chín ngày đã trôi qua nhưng tưởng vợ con vừa đi vắng.

Ngược dòng thời gian trãi qua trên dưới ….. năm do duyên nghiệp chúng mình kết thành vợ chồng xây dựng gia đình như bao gia đình phật tử tại gia, sống hạnh phúc và chia sẻ cho nhau những lời hay ý đẹp cũng như lúc khó khăn cuộc sống đời thường. Trãi qua bao năm, tình nghĩa vẫn trước sau như một, thể hiện đầy đủ nghĩa phu thê.

chúng con vẫn biết : “ Hễ có sanh tất có diệt” nhưng sao khỏi chạnh lòng khi cảnh cũ còn đây mà người xưa đâu chẳng thấy.

Hôm nay, trước đạo tràng trang nghiêm thanh tịnh, chúng con sắm sanh lễ phẩm, kính dâng cúng mười phương chư Phật và hiện tiền chư tịnh đức.
Nguyện đem công đức này hồi hướng kỳ siêu cho hương linh hiền thê chúng con sớm sanh về tịnh cảnh, người hiện tiền thân tâm an lạc, phúc thọ miên trường. Lễ tuy bất túc, lòng kính hữu dư,
Lời quê bộc bạch, ý nhã chí thành. kính mong chư Tôn Hiền Đức từ bi chứng minh và ai lân mẩn nạp lễ cúng dường hôm nay, để cho gia đình chúng con được ân triêm công đức.
Nam Mô Chứng Minh Sư Bồ Tát Ma Ha Tát
 

Linhthoai

Ban Đại Biểu nhiệm kỳ III (2015-2016)
Staff member
Tham gia
21 Thg 4 2012
Bài viết
343
Điểm tương tác
173
Điểm
43
5.TB . cha mẹ cúng cho con (cúng trai Tăng)

Nam Mô A Di Đà Phật
Kính bạch Chư Tôn Hoà thượng, Thượng toạ hiện tiền Đại đức Tăng, Ni.

Tang quyến chúng con có duyên sự đầu thành đảnh lễ kính dâng lời tác bạch (lạy 01 lạy).
Kính bạch chư Tôn Đức:

Hôm nay là ngày..... tháng..... năm....... là tuần chung thất của, hương linh đứa con yêu quý cúa chúng con là phật tử …………………………………………

Kính bạch quý ngài. Thật là:
Cuộc phù thế như bèo mây tan hợp..... Kiếp nhân sinh ôi một lớp tình trường.
Sống gần nhau đâu muốn cảnh Sâm Thương..... giờ vĩnh biệt để lòng sầu vạn kỷ.

Trải 49 ngày qua, con của chúng con vĩnh biệt dương trần để về nơi xa vắng. Thân xã vùi sâu trong lòng đất âm u, mà hồn không biết lạc loài nơi nào trong biển thảm. Chúng con vẫn biết rằng: Có sanh ắt có tử, đã hợp thì phải tan. Nhưng vẫn khó ngăn được dòng lệ thảm lúc tử biệt chia ly. Con ơi! Cõi xa ấy con đi không trở lại... Phương trời này cha mẹ dõi trông con.... chút hành trang đi về cõi vô vi... Tạo phước lạc cho con về cõi Phật.

Kính bạch Chư Tôn đức: Chúng con nhớ lại trong kinh Địa Tạng, người tội nữ là Duyệt Đế Lợi bị đọa vào Địa ngục, may nhờ thân quyến tạo phước điền mà thoát khỏi u minh. Do vậy mà chúng con tin chắc rằng, 3 ngôi Tam Bảo có thể giáng phước cho hồn con trẻ được thoát hóa siêu sanh. Vì thế chúng con xin nguyện noi theo gương tiền Hiền cổ Thánh, cung thỉnh chư Tăng, thành tâm cúng dường trai Tăng để hồi hướng phước báo cho con trẻ.

Kính chư Tôn Đức. Giờ này: Tâm thành đã chí thiết, Pháp tiệc đã sẳn bày,Trên đài sen mong Tam Bảo chứng minh, dưới chiếu cỏ chúng con thành tâm dâng cúng.

NAM MÔ CHỨNG MINH SƯ BỒ TÁT.
 
Last edited:

Linhthoai

Ban Đại Biểu nhiệm kỳ III (2015-2016)
Staff member
Tham gia
21 Thg 4 2012
Bài viết
343
Điểm tương tác
173
Điểm
43
Đáp từ

Đáp từ lễ Trai Tăng.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mưu ni Phật.

Kính Bạch 10 phương Tam Bảo Chúng minh.
Kính Bạch Chư Tôn HT.TT.DĐ hiện tiền Đại Tăng Chúng minh.
Kính thưa Hương Linh PT:................................ và Trai chủ PT kính mến.

Hôm nay ngày.....,tháng..... năm, tại tư gia đc:........................................Trai chủ Phật tử, đã được sự hướng dẫn tài tình của TT..........Trụ trì chùa................., nên long trọng tổ chức lễ Trai Tăng, để hồi hướng cầu siêu cho hương linh Mẹ là Cố PT:..................................thọ:.............mất ngày:

Tôi tỳ Kheo;..............được sự ủy nhiệm của TT Sám chủ, xin đãi lao chư Tôn Đức, có đôi lời để hướng về Hương linh và Trai chủ Phật tử hôm nay.

Kính thưa quý vị.
Học sói trán viết chưa tròn chữ Hiếu,
Đi mòn chân chưa kịp điệu ví dầu.
Nụ Vô thường nở ra trời dâu bể.
Khúc tình ca Lòng Mẹ mãi vương sầu...

Thật vậy, sở dĩ con người được cho là linh hơn muôn vật, là vì con người biết Đạo hiếu và trả Hiếu. Chư Hiếu có 3 bậc: Tiểu hiếu là khi cha mẹ còn mạnh khỏe, thì các con dưng cơm rót nước .v.v... đó là báo hiếu bằng vật chất. Trung hiếu là hết lòng thương yêu chăm sóc lúc cha mẹ già yếu, đó là báo hiếu bằng tình cảm. Khi Cha mẹ đã đến lúc an nhàn, phải giúp cho Cha mẹ hiểu được Đạo Đức, chân lý để Cha Mẹ được tự tại an vui đời đời kiếp kiếp, báo hiếu bằng Tư tưởng. Đó là Đại Hiếu.

Trong ý nghĩa Đại Hiếu này. Hôm nay Chư Tăng chúng tôi, xin trợ giúp quý Phật tử, bằng cách hé mở cánh cửa chân lý về cõi vĩnh hằng, tức là bí mật sau khi chết.

câu hỏi : Chết là Hết, hay sau cái chết sẽ còn lại những gì ? Đó là một câu hỏi mà trong chúng ta không ít người đã từng trăng trở tìm cầu.

Chúng ta hãy thử ôn lại, quán sát xem cuộc đời của Người mẹ mình, đã trải qua 75 năm trong cuộc sống: Cụ đã từ nơi miền Bắc xa xôi, vì cuộc sống vì bảo bọc cho chồng cho các con, mà phải bương chảy tảo tần một nắng hai mưa, từ Hà Nội, Hải Phòng, Huế, Đà Nẳng, và cuối cùng vào tận miền Nam, đến xứ Bình Dương này, để tìm kiếm từng hạt gạo của khoai, mà nuôi các con được nên vóc nên hình, thành nhân chi mỹ. Và cuối cùng đã nhận Xứ sở Bình Bình dương làm nơi gửi gấm nắm xương Tình sâu nghĩa nặng.

Chúng ta thấy đó, để rồi cụ còn lại được gì đâu ? tai cụ chẳng còn nghe, mắt cụ chẳng còn thấy, chẳng còn ăn được, chẳng còn trò chuyện vui đụa cùng con cháu, chẳng còn chăm sóc miếng ăn giấc ngũ được cho chồng... Ôi ! còn chăng chỉ là còn chút tình thương nhớ ngậm ngùi trong tâm tư của những người còn lại ,là Chồng, là con ,là các cháu nội ngoại. Nghĩa là chỉ còn lại một cái " Không vắng lặng, vĩnh hằng".

Nhưng thưa quý vị: Cái " Không vắng lặng, vĩnh hằng". có phải là đã không còn gì cả ?
Như một Triết gia đã bậc nên câu hỏi:

Trước là không
lưng chừng là có
Để cuối cùng
có phải thành không ?

Đêm sau lưng
phía trước bình minh
Ngày tháng hết
đời đâu chắc hết ?

Thật vậy đó quý vị: Không đâu có nghĩa là mất hết. Vì trong chân lý thì .- KHÔNG là khởi nguồn của sự Sanh khởi. (đó là Giáo lý Chân Không Diệu Hữu của nhà Phật).

Được biết, cụ Ông nguyên là giảng viên trường Đại Học Cảnh sát, các anh chị hiện tiền cũng là những nhà thượng lưu trí thức trong xã hội. Do vậy hôm nay quý Thầy sẽ dùng một đề tài nghiêng cứu khoa học của nhà Bác học Stephen Hawking ở Viện Hàn Lâm Khoa học nước Anh, để hầu chuyện cùng quý quyến, về vấn đề sâu sắc này.

Nhà vật lý nguyên tử 68 tuổi Stephen Hawking vào năm 1968 đã bảo vệ thành công luận cứ khoa học về sự hình thanh của vũ trụ.

Ông phát biểu: Từ một tình trạng không có gì, phi thời gian không gian, không cần một nguyên nhân ngoại lai, có một sự bùng nổ, phát ra năng lượng và vật chất. Đó là hiệu ứng được mệnh danh là “hiệu ứng lượng tử”, xuất phát từ sự tăng giảm không đều của năng lượng. Nói tóm gọn, vũ trụ là kết quả của một sự sáng tạo mà không có người sáng tạo.
Tóm lại bằng câu phát biểu cô đọng: Sự hình thành của vạn vật và vũ trụ. Phát sanh từ khoản Trống Không, khi nhưng dồn nén nội tại, có một sự bùng nổ, sự nổ sanh ra những sóng vô tướng, khi những sóng đó giao thoa với nhau, là lúc sanh ra Vũ trụ.

Về vấn đề tái sinh ông đã phát biểu:
Bất kỳ ai học qua kiến thức phổ thông đều biết rằng mọi vật thể trong tự nhiên, ngay cả con người, đều tồn tại dưới 3 chiều không gian, đó là chiều dài, chiều rộng và chiều cao. Nhưng thực ra còn có một chiều nữa, đó là chiều dài thời gian.

2 vấn đề này. Đối với nhà Phật.
Thiền giả thấy có một sự “bùng nổ” trong tâm xảy ra trong từng sát-na. Đó là cách nói gọn nhất về sự tương quan giữa Phật giáo và khoa học.

Chiều dài thời gian là vô tận, mà đời sống con người là hữu tận, chỉ 100 năm, và như vậy con người phải được tái sinh. và tái sinh từ chỗ "Cái Không vắng lặng, vĩnh hằng".

Bây giờ tôi sẽ dùng một thí dụ để quý vi thấy rằng. Từ chỗ chân không vắng lặng, có thể tái sinh do tổng hợp của các sóng vô tướng.

Quý vị có thấy chăng, khoảng chân không trước mặt chúng ta đây ,quý vị có phát hiện được gì không ?
Thưa hoàn toàn không mới gọi là Chân không.

Thế mà tự nơi khoản trống không này, một người dùng chiếc điện thoại di động, bấm số và gọi cho người khác ở rất xa, chúng ta cũng không thấy được những gì đã phóng lên không trung, vì đó chỉ là những vi sóng điện từ. Thế nhưng người nhận được tín hiệu sóng đó thì lại được tái sinh những âm thanh, những tư tưởng đã được truyền đạt từ nơi rất xa xăm.

Sự tái sanh của con người từ khoảng chân không cũng là như vậy. Do những sóng nghiệp, và sóng tâm, hội đủ các duyên thì từ trong Không đó lại tái sanh, ở đời sau. Nhà Phật gọi là" Luân Hồi trong Lục Đạo".

Giống như cây cỏ,con người phải có đủ các nhân duyên mới được tái sinh. Thảo mộ có 4 duyên là: nước, phân, cần ,giống. Nhưng con người phải có 12 nhân duyên là từ Vô minh, cho đến Lão tử...

Kính thưa quý vị, nay hội đủ duyên lành. Gia quyến đã kiền thỉnh chư Tăng gồm 12 vị, đây là nhờ sức tu hành của quý Thầy mà gia trì cho 12 nhân duyên của cụ Bà được Tái sanh trong điều kiện 12 nhân duyên ưu việt, sẽ tái sanh trong cảnh giới an lành, của chư Phật.

Kính chư Tôn Đức. Hôm nay trai chủ đã tam tâm phổ cúng, pháp tiệt đã sẳn bày. Việc làm này là chí hiếu, chí thành. Đây là đúng pháp, đúng phận, nên chư Phật hằng tán dương, Thánh hiền ưa tương trợ. Ngưỡng mong chư tôn đức dũ lòng từ, nhập bi quán, gia trì chú nguyện cho hương linh Cố Phật tử Pháp danh......, thế danh. cụ bà .........., hưởng thọ .... tuổi, lâm chung ngày tháng năm. được nhờ công đức này mà tái sanh vào thiện quốc, đời đời gần Phật, kiếp kiếp nghe kinh, tỏ ngộ Đạo mầu, để quay trở về hộ độ cho con cháu được vạn sự tùy tâm, vinh huê phú quý. Và cửu huyền thất tổ cũng được nhờ ân chư Phật mà được an vui. Kẻ âm được siêu, người dương được Thới. Pháp giới chúng sanh đều thành Phật Đạo.

Kính mong chư Tôn Đức gia trì niệm Hồng danh Đức Bổn Sư nhất biến để tác thành cho thí chủ.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mưu ni Phật.
 

Linhthoai

Ban Đại Biểu nhiệm kỳ III (2015-2016)
Staff member
Tham gia
21 Thg 4 2012
Bài viết
343
Điểm tương tác
173
Điểm
43
Văn tác bạch

Chung Thất Trai Tuần Tôn Sư
Hôm nay, ngày … tháng … năm … là ngày Chung Thất Trai Tuần Đại Lão Hòa Thượng, Khai Kiến (Viện Chủ) Chùa … … … húy … thượng … hạ … Hòa Thượng Giác Linh.
Trong thời gian 49 ngày qua, mặc dù biết thế gian là vô thường, đã có sanh thì có diệt, có tụ hội thì có phân ly, nhưng Môn Đồ Pháp Quyến trong thời gian xa cách vĩnh viễn Tôn Sư, với tâm niệm phàm phu không làm sao khỏi ngậm ngùi thương nhớ.
Làm sao khỏi đau buồn thương tiếc, khi Môn Đồ mất đi một vị Minh Sư, Giáo Hội mất đi một vị lãnh đạo tài ba đức độ, Phật tử vắng bóng một bậc Tôn Sư Đạo Hạnh.
Mỗi lần làm lễ Tiễn Giác Linh Tôn Sư, vị Sám Chủ lại xướng lớn:
“Vô Thường thị Thường, Thế Tôn thượng Song Lâm diệt độ, tịch diệt phi diệt, Đạt Ma tằng chích lý Tây quy. Sanh tự hà lai? Tử tùng hà khứ?”.
Chúng ta nên tìm hiểu câu này có ý nghĩa gì?
Câu này tạm dịch như sau:
“Sanh mà “Không Sanh” cho nên đức Thế Tôn còn thị tịch chốn Song Lâm.
Tịch Diệt mà “Không Diệt”, ngài ĐẠT MA từng quảy một chiếc dép về Tây.
Sanh từ đâu đến? Chết đi về đâu?”.
- Đã thành Phật, Pháp Thân của Phật vốn là bất Sanh bất Diệt, lại nữa đức Phật do công đức tu hành, nên thần lực Ngài có thể duy trì sắc thân trong một kiếp, nhưng sau một đời hóa độ chúng sanh đã hoàn mãn, Ngài thị hiện nhập Niết Bàn tại rừng Ta La Song Thọ, để chứng minh rằng đã có sắc thân hình tướng thì có hủy diệt.
- Ngài ĐẠT MA Tổ Sư thì quảy một chiếc dép trở về Tây Thiên (Ấn Độ) để chứng minh rằng Diệt mà “Không Diệt”.
Ngài ĐẠT MA là vị Tổ Sư thứ 28 của Ấn Độ, lại là vị Sơ Tổ của Trung Hoa. Sau khi Ngài viên tịch, người ta chôn cất Ngài, nhưng sau đó những thương gia khi qua Ấn Độ thường gặp Ngài quảy một chiếc dép đi trên đường. Để tìm sự thật, lúc họ về Trung Hoa đào mộ phần Ngài lên thì chỉ thấy trong quan tài một chiếc dép, chứng minh Ngài đã tự tại giải thoát trong vấn đề sanh tử, do đó có câu: ĐẠT MA tằng nhất lý Tây quy.
- Đức Phật thì từ chỗ “Thường” thị hiện “Vô Thường”, từ chỗ “Sanh” thị hiện “Diệt”. Ngài ĐẠT MA thì từ chỗ “Vô Thường” thị hiện “Thường”, từ chỗ “Diệt” thị hiện “Sanh”. Đồng thời chứng minh câu “VÔ THƯỜNG THỊ THƯỜNG” của Phật Giáo, dù chúng sanh bị luân hồi sanh tử qua muôn vạn kiếp với thiên hình vạn trạng, nhưng Chân Như Giác Tánh trong mỗi chúng sanh vẫn tồn tại không mất. Tánh linh ấy, căn cứ trên phương diện Đạo Đức tu hành mà có tên sai khác: Vong linh, Hương linh, Chơn linh, Giác linh.
Câu “SANH TỰ HÀ LAI, TỬ TÙNG HÀ KHỨ?”
Con người sanh từ đâu đến?
Chết sẽ về đâu?
Đây là câu thoại đầu căn bản của người tham thiền, cũng là câu người tu hành quán chiếu để tìm cội nguồn sanh tử.
Để cảnh tỉnh về “VÔ THƯỜNG” trong kinh sách có những câu sách tấn như sau:
- Trong Văn Cảnh Sách huấn thị:
“Thân người chẳng khác cây mọc sát bờ, dây leo bên giếng, nào có gì là trường cữu. Chỉ một hơi thở dừng tức về với hư không, sao lại an nhiên để thời gian trôi qua, không chịu tu hành”.
- Trong kinh Xuất Diệu thì cảnh tỉnh:
“Ngày nay đã qua, mạng cũng giảm theo
Như cá thiếu nước, nào có vui gì?
Ta phải siêng năng, tinh tấn tu tập.
Như cứu lửa trên đầu.
Nên nghĩ đến cơn vô thường, mà cẩn thận đừng có buông lung”.
- Trong bài giảng Vô Thường thì có câu:
“Người Xuất gia là người nhận biết định luật Vô Thường của cuộc sống, là người phân biết được cái gì Đời, cái gì Đạo, là người không chạy theo lợi danh trần tục, thà chịu Đời ghét, hơn là bị Đời khinh”.
- Nói đến định luật Vô Thường, chúng ta cần quan tâm đến điểm này:
“Ta đau khổ không phải vì vạn vật biến đổi vô thường, mà ta đau khổ chính vì Tâm chúng ta chủ quan tham đắm cái mình ham thích không ở với mình”.
Ví dụ: Nếu bạn là người thích hoa lan, thì khi hoa lan tàn rụi bạn rất buồn tiếc, trong lúc đó các thứ hoa khác dầu có nở hay tàn bạn thấy không dính líu đến bạn. Một ngôi nhà cháy, bạn rất đau khổ khi ngôi nhà đó là ngôi nhà của bạn, nhưng nếu bạn đã bán nó cho một người khác trước đó vài ngày thì trong lòng bạn còn vui mừng nữa là khác.
Ngày xưa, cũng có một câu chuyện liên quan đến vấn đề Vô Thường, nhan đề là “Nụ cười Án Tử” trong Tự Điển Danh Ngôn Đông Tây của Thanh Vân Nguyễn Duy Nhường. Câu chuyện như thế này:
Cảnh Công nước Tề đi chơi núi Ngưu Sơn, trèo lên mặt thành, đứng ngắm rồi tràn nước mắt vừa khóc vừa nói: “Đẹp quá chừng là nước ta! Thật là sầm uất thịnh vượng! Thế mà nỡ nào một tuổi một già, bỏ nước này mà chết đi. Giả sử xưa nay, người ta cứ sống mãi, quả nhân quyến luyến không nỡ bỏ nước Tề mà đi nơi khác”.
Bọn quân thần xiểm nịnh là Lữ Sử Không, Lương Khưu Cư thấy vua khóc cũng rống lên khóc và tâu rằng:“Lũ hạ thần này đội ơn vua có cơm rau mà ăn, có ngựa hèn xe xấu mà cưỡi cũng còn chẳng muốn chết, huống chi là nhà vua”.
Một mình Án Tử đứng bên cạnh phá lên cười vang.
Cảnh Công gạt nước mắt, ngoảnh lại hỏi Án Tử: “Quả nhân hôm nay đi chơi thấy cảnh mà buồn. Không và Cư đều theo quả nhân mà khóc, một mình nhà ngươi cười là cớ làm sao?”.
Án Tử thưa: “Tâu Bệ hạ! Nếu người giỏi mà giữ được mãi nước này thì Thái Công, Hoàn Công đã giữ mãi. Nếu người mạnh mà giữ được nước này thì Linh Công, Trang Công đã giữ mãi. Mấy vua ấy mà giữ mãi, thì bệ hạ nay đang mặc áo tơi, đội nón lá, đứng ở đồng cày ruộng, có đâu mà lo đến cái chết. Chỉ vì hết đời này đến đời kia, thay đổi mãi mới đến lượt bệ hạ, mà bệ hạ lại than khóc thật là bất nhân. Nay tôi thấy vua bất nhân, lại thấy bầy tôi xiểm nịnh cho nên tôi cười”.
Kính thưa quý vị,
Chân Như Giác Tánh của chúng ta là Chơn Thường Bất Biến, bài thơ “Sắc Sắc Không Không” của tác giả Hương Tuyền đã nói được điều ấy một cách bóng bẩy:

“Thuyền đi cô lái chẳng ngừng,
Mái chèo cô đập lên vầng trăng trong.
Trăng tan ra khắp dòng sông,
Như đàn rắn bạc vẫy vùng đua bơi.
Ngừng chèo cô lái đò ơi!
Nước trong: trăng lại sáng soi giữa dòng.
Có chi là “Sắc” là “Không”,
“Tan” rồi lại “Hợp”, “Hoại” xong lại “Thành”.
Có chi là “Tử” là “Sanh”,
“Tử Sanh” cũng bởi “Nghiệp” mình tạo ra.
Có chi là “Bệnh” là “Già”,
“Có” thời vẫn “Có”, “Không” mà vẫn “Không”.
Vì “Tâm” kia vốn là “Không”,
Không “Sanh” không “Tử”, cũng không “Bệnh Già”.
Không “Thiện Ác”, không “Chánh Tà”,
Không “Hình” không “Tướng” không “Ta” không “Người”
Không biến chuyển không đổi dời,
“Thân” kia dầu mất, “Tâm” thời còn nguyên.
“Sắc Không” thử ngẫm mà xem,
Khác chi mặt nước trăng in giữa dòng.
Đó là “Sắc Sắc Không Không”!


Hôm nay, ngày Chung Thất Trai Tuần của Đại Lão Hòa Thượng Giác Linh, Đại Đức Tăng, Môn Đồ Pháp Quyến và toàn thể Thiện Nam Tín Nữ Phật Tử nhất tâm cầu nguyện Giác Linh Hòa Thượng được như nguyện của người Xuất Gia:
“Tam y nhất bát
Vạn lý thiên gia
Hoằng dương du hóa ư Ta Bà
Duyên mãn ký quy y Tịnh Độ”.
Nam Mô Siêu Thập Địa Bồ Tát Ma Ha Tát.
 

Linhthoai

Ban Đại Biểu nhiệm kỳ III (2015-2016)
Staff member
Tham gia
21 Thg 4 2012
Bài viết
343
Điểm tương tác
173
Điểm
43
Văn tác bạch

* Tác bạch Vợ cúng cho chồng.

Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật Tác Đại Chứng Minh.

Kính bạch trên chư tôn Thượng tọa, đại đức Tăng.

Hôm nay toàn thể gia quyến chúng con có duyên sự đầu thành đảnh lễ xin dân lời tác bạch. (1lạy).

Nam mô A Di Đà Phật


Kính bạch chư tôn thiền đức Tăng!

Vẫn biết vô thường cảnh đổi thay

Nhưng sao cứ mãi thoáng u hoài

Nhìn theo mây trắng lòng vương vấn

Cánh nhạn lìa cành cánh nhạn bay.

Thật vậy, gia đình chúng con vẫn biết kiếp sống con người vốn mong manh như giọt sương đầu ngọn cỏ, hợp rồi tan, tụ tán tợ mây trôi, nhưng không sao ngăn được dòng lệ thảm, trước cảnh chia ly người đi kẻ ở, âm dương đôi ngã, cách biệt nghìn trùng.

Kính bạch chư tôn đức

Cứ mỗi lần nhìn áng mây bay lang thang mà lòng con cảm thấy xót xa. Tiếng gió rì rào khiến con gợi lại bao nỗi nhớ và những lúc đêm về, từng giọt mưa sầu như chết lịm cõi hồn đơn.

Ôi thôi!

Bến nước chiều nay lặng bốn bề

Bờ mây đêm đợi ánh trăng quê

Nước trôi trăng lặng người đâu vắng

Mây trắng màu tang phủ lối về.

Than ôi! Nhớ mới ngày nào đó, nơi tổ ấm thân thương, phu thê sum họp, phụ tử chung tình, cả gia đình thật hạnh phúc biết bao, mà giờ đây đồng xanh còn đó, nhưng cánh chim kia đã khuất dạng trong buổi chiều tà, bay xa về nơi phương trời vô định, để cho tổ ấm thân thương bổng tan vỡ mộng đông tàn, cho sương trắng bao phủ xung quanh cả khung trời, cho hàng lệ hoen mi chảy dài theo năm tháng, giờ đây con như cánh chim cô đơn lẽ bạn, cất tiếng nĩ non giữa đêm trường cô quạnh, dõi mắc chờ trông, người đi không trở lại, để trọn đời chẳng tìm gặp bóng hình ai. Trái tim con như đang rỉ từng giọt máu ân tình, chung nhịp chảy về đâu? hay đã thấm sâu vào lòng đất lạnh, nơi nấm mồ hoang xanh cỏ phủ rêu màu.

Kẻ còn ở lại dương gian

Người đi cách biệt quan san tuyền đài

Âm dương rẽ lối phân hai

Mây sầu trăng lặng buồn thay não lòng.

Giờ đây! Ngôi nhà xưa nay bốn bề cô quạnh, di ảnh người thân vẫn ngồi bất động, bên án tiền với bức ảnh thân thương, gợi nhớ bao nụ cười son trẻ chợt tắc ở vành môi, con thuyền hạnh phúc tan vỡ đành chia đôi, nữa mảnh bấp bênh trên dòng đời cô quạnh.

Để rồi:

Vợ lưu luyến đầy vơi giọt lệ

Con thảm thương kể lể khóc than

Dù cho quyến thuộc trăm ngàn

Có ai thay thế mạng chàng được chăng?

Nghĩ đến đó con bồi hồi chạnh lòng thương xót, biết làm gì đây để trút cạn cơn sầu, tâm tư con hoang mang như áng mây chiều lạc hướng, đường duyên nay đã cắt mối tương giao, bởi lưởi búa vô thường ác nghiệt, đã cướp đi một đấng chân tình. Giờ đây con lang thang như chiếc thuyền nan không bến đỗ, biết sẽ về đâu khi thuyền đã cách bờ. Nhưng hạnh phúc thay con được gặp tam bảo, hạnh ngộ minh sư, trực nhận được vô thường của cuộc đời và sự phù du của cuộc sống. Vâng lời Phật dạy, chúng con nương về mười phương chư Phật, cùng thánh hiền Tăng thiết lễ trai diên dâng lên cúng dường chư Phật cùng hiện tiền chư tôn thiền đức Tăng, ngõ hầu hồi hướng công đức này cho chồng con nhân tuần chung thất và cửu huyền thất tổ nội ngoại tôn thân được siêu sanh về miền tịnh độ. Ngưỡng mong trên chư tôn thiền đức Tăng từ bi hoan hỷ nạp thọ phẩm vật cúng dường cho gia đình chúng con được ân triêm công đức.

Nam mô hoan hỷ tạng Bồ Tát ma ha tát(3lần).
 
Bên trên